Thứ Hai, 28 tháng 12, 2009

Lấy Tây

Cô gọi điện cho mẹ tôi, giọng buồn, nói mẹ tôi thử hỏi quan điểm của một người trẻ như tôi nghĩ thế nào về chuyện gia đình cô đang gặp phải. Cô chú là người trí tuệ, chan hòa và thành đạt khiến tôi ngưỡng mộ, giờ có việc gì muốn tâm sự nhỉ??? Tôi hỏi thăm TL - con gái cô vừa học ở Mỹ về - cô bảo, chính là chuyện của TL đấy.
TL là một cô gái đáng yêu lắm. Cách đây gần 10 năm cậu con trai thông minh sáng láng của cô chú, anh của TL bị mất trong một vụ tai nạn giao thông, thế là con bé xinh đẹp yếu ớt mỏng manh như sứ phải trở nên cứng rắn, can đảm, nghị lực, trở thành chỗ dựa duy nhất của bố mẹ và dòng họ. Cuộc đời của gia đình cô đã vượt qua được những ngày tháng rất buồn là nhờ có TL, vì cô bé.
TL cũng có nhiều khát vọng, ngày nhỏ cô chú toàn cấm nó học, sợ nó học nhiều quá mà ốm. Học xong đại học nó đi Mỹ tiếp, tôi cũng không hỏi nó được học bổng hay tự túc, vì cả hai khả năng đó đều có thể xảy ra tương đương. Bây giờ nó về rồi, cô nói, buồn quá, vì nó yêu một thằng Hà Lan.
Thằng đó sẽ bỏ việc ở Mỹ và sang VN tìm việc làm vào ngày 31/12 này. Nếu cô chú đồng ý, TL sẽ dẫn cậu đó về ra mắt, còn không, cậu ấy vẫn tìm việc ở VN mà thôi.
Không hoàn toàn nhưng tôi hiểu được cảm giác của cô. Mỗi lần đi đám cưới, khi MC xướng tên mời cô dâu chú rể bước vào hôn trường tôi không quan sát nhân vật chính mấy, tôi hay nhìn những ông bố bà mẹ, niềm hạnh phúc trên gương mặt của họ thường làm tôi chảy nước mắt.
Nên tôi biết cô chờ đợi một ông bà thông gia theo nghi thức truyền thống, tôi có một mụn con gái này thôi, nước mắt chảy xuôi nay tôi giao nó cho ông bà dạy bảo, nuôi con những ước về sau...
Nhưng tôi cũng hiểu được TL. Tôi nói, nếu còn anh trai TL nó không về nước đâu. Cô bảo uh TL cũng nói với cô chú thế, nó bảo bố mẹ sinh ra con và muốn con được hạnh phúc thì đó là cách duy nhất con có hạnh phúc. Đứa con gái hiếu thuận lần đầu tiên chiến tranh với bố mẹ. Tôi lại bảo, cháu nghĩ TL nó không yêu con trai Việt được nữa đâu, nếu cô ngăn cản được trường hợp này, thì lần sau lại sẽ là một anh Tây thôi. Cô nói sao buồn quá vậy cháu. Chú đầu tiên phản ứng quyết liệt rồi dần dần giảm tốc rồi. Thực ra, cô chú có làm gì được nữa đâu.
Kể cũng khó mà an ủi cô được, nhưng cuộc sống luôn luôn vận động mà. Cháu nghe nói nhà dưỡng lão bên đó đẹp lắm, he he.

Thứ Năm, 24 tháng 12, 2009

Facebook

Đại để là từ trước tới nay cháu có một ưu điểm cũng là khuyết điểm là không có tò mò.
Việc gì nó đập vào mắt thì cháu bít, bổng lộc rơi vào đầu thì cháu nhận, cháu nghĩ trên giời đã quyết định hết rồi.
Nên cháu là cháu không có bít dùng facebook.
Thế nào mà sáng nay thế nào cháu lại lò dò vào chỗ thị phi đó chớ.
Giàng ơi cháu phát hiện ra ở đó một đống bạn phổ thông cháu, chúng nó buôn chuyện với nhau tá lả tình trường đã đời hoa lá không có đứa nào nhắc đến cháu chớ.
Sao mà cuộc đời nó nhục như vầy.
Cháu bây giờ giống anh Sân U trong phim Tối nay ăn gì, không bỏ được vợ không bỏ được bồ, mà nuôi cả hai thì cháu nhọc quá.
(Không biết bác Lu có té vào đây hỏi cháu: Nhọc <---what does it mean? không )

Các cụ bảo Họa vô đơn chí, thế này thì làm sao cháu cutting time for internet để tiếp đất được đây.
Cháu buồn lắm, he he :))

Thứ Hai, 21 tháng 12, 2009

Khù khoằm

1.hi em
nguoilavuaden: bánh tẻ nghĩa là không còn trẻ nhưng mà chưa già
nguoilavuaden: chị có nghe thấy ai nói chẳng hạn..củ lạc bánh tẻ kg?
nguoilavuaden: hỏi bố mẹ chị chắc bít
Nặc danh: uhm, từ này mượn ở đâu thế?
nguoilavuaden: từ bình thường mà
nguoilavuaden: em dùng nghĩa bóng thôi
Nặc danh: các cụ thì giờ k0 hỏi đc nữa
nguoilavuaden: sao
Nặc danh: chỉ có bà chị lớn bảo có nghe từ gạo bánh tẻ nhưng chả hiểu nghĩa là gì
Nặc danh: chắc từ này phổ dụng ngoài đó
Nặc danh: trong này k0 ai nói vậy nên chị k0 bít
Nặc danh: nhưng giờ thì bít rồi
nguoilavuaden: không phổ dụng đâu
nguoilavuaden: em hay dùng từ khù khoằm mà
Nặc danh: Đấy, đến "khù khoằm" chị cũng hiểu lơ mơ thôi nhé
nguoilavuaden: chị tưởng tượng củ khoai nó không thẳng mà nó vặn vẹo cong queo nhé
nguoilavuaden: thế gọi là củ khoai khù khoằm
Nặc danh: ra vậy
Nặc danh: nó dị dạng hả
nguoilavuaden: ờ
Nặc danh: "từ khù khoằm" nghĩa là lắt léo khó hiểu
nguoilavuaden: không hẳn thế nhưng thôi chị hiểu thế cũng được
Nặc danh: thì là cố tình làm cho nó lắt léo khó hiểu tí
Nặc danh: hiếm thấy nữa
nguoilavuaden: ờ chị thật thông minh

2. Ngoài này đang rét co vòi nhé các bạn phương Nam nhé:))

Harry Porter

Nhân dịp bên nhà bác LV có ghi tên 20 cuốn sách được đọc nhiều trong thập kỷ theo tổng kết của amazon.com, miềng bốt lại cái review muộn về Harry Porter. Trong cái list ấy, miềng hân hạnh biết 5, tiếng Việt thoai nhưng cũng tự bằng lòng roài, he he. Hơi ấm ức một tý là đi đâu cũng thấy Mai Lai Mai Lai, sốt cả ruột, cái quyển ấy dày gấp đôi nhưng độ hay thì chỉ bằng một nửa quyển của bà vợ thôi ạ.

Không biết khi search trên mạng với từ khóa "Harry Porter" sẽ cho kết quả tìm kiếm là bao nhiêu. Đến bây giờ Harry Porter không phải là cuốn sách thời sự như nó đã từng 7 lần tạo nên sự kiện nữa thì vẫn có những đạo diễn, nhà xuất bản, nhà sản xuất phim, diễn viên...làm việc với Harry Porter; nhiều người lớn và trẻ nhỏ say mê đọc lại; một số nhãn hàng in hình trận đấu Quidich. Harry Porter hoàn toàn có thể trở thành thương hiệu cho một ngành công nghiệp giải trí như Tom và Jery của Waldisney. Tác giả của bộ truyện về cậu bé phù thủy Harry Porter - nhà văn R.Rowlling - là 1 trong 10 người được tạp chí danh tiếng Times đề cử bình chọn nhân vật của năm 2007 từ một bà mẹ nghèo phải nuôi con bằng trợ cấp thất nghiệp với Harry Porter đã trở thành tỷ phú thế giới.
Vấn đề là, ở Harry Porter có gì thú vị làm say mê hàng triệu độc giả ? trở thành hiện tượng, là bước đột phá đánh dấu sự trở lại của văn hóa đọc tưởng đã bị mất đi trong một thế giới mà ranh giới địa hạt ngày càng nhòa đi bởi công nghệ thông tin, khi chỉ một cú click chuột cũng mở ra vô vàn điều kỳ ảo thì việc bỏ thời gian đọc một cuốn tiểu thuyết trẻ con là điều xa xỉ. Nhưng độc giả trên khắp thế giới lại xếp hàng chờ đến giờ phát hành, có người lớn vừa trùm áo mưa vừa đi về nhà để đọc (Ảnh trên báo LĐ).
Vì sao vậy?
Em không biết, có thể là
- Harry Porter là sản phẩm của một trí tưởng tượng vượt lên trên cả sự tưởng tượng của con người. Tác giả đi qua một nhà ga, giống như một điều tự nhiên " tôi nhìn thấy Harry Porter" rồi câu chuyện về cậu bé phù thủy ra đời. Một yếu tố lạ. Thế giới phù thủy mang màu sắc và hơi thở hiện đại là điều chưa có trong thần thoại Hy Lạp.
- Harry Porter là bài ca về người anh hùng trong cuộc chiến muôn đời giữa thiện và ác mà ở đó nhận diện sự thật luôn là điều trở ngại, đau đớn có khi mất mát; cậu bé phù thủy có khi phải đi một quãng đường vòng mới nhận ra được kẻ thù.
- Harry Porter phản ánh cuộc sống sinh động và hài hước, trẻ em nhìn thấy một thế giới khác, người lớn nhìn thấy một thế giới cũ được làm mới. Bài phát biểu của cụ Dumbledore trong ngày khai giảng là " Chào mừng các thầy cô mới về trường, chào mừng các em đã trở lại trường. Chúng ta còn nhiều dịp để đọc diễn văn, còn bây giờ thì chúng ta đói bụng rồi. Chén thôi." Đó là một bài diễn văn hướng tới đám học trò, tới những người dưới. Nó khác với bài diễn văn dài lê thê của cô....(không nhớ tên) hướng tới Bộ pháp thuật (chắc là đơn vị chủ quản của trường phù thủy Hogwalt), hướng tới người trên.
-Harry Porter là sản phẩm của một người yêu cuộc sống sâu sắc, với nỗi nhớ cuộc sống hàng ngày " Nó nhớ trường Hogwarts tha thiết như bị đau bao tử kinh niên, nó nhớ tòa lâu đài với những hành lang bí mật và những con ma.."; với những điều bất ngờ rằng "> đấu tranh với kẻ thù đương nhiên cần lòng dũng cảm, nhưng đấu tranh với bạn bè cũng cần lòng dũng cảm không kém. Thưởng mười điểm cho nhà Gryfindor" Hi hi. Ước mơ giản dị: " Má luôn ước ao có một con gia tinh để nó ủi quần áo cho chúng ta. Nhưng tất cả những gì nhà mình có chỉ là một con ma xó già lụ khụ đầy chí trên gác xép và cả một đống ma lùm ma bụi trốn khắp khu vườn"
- Trong Harry Porter có nhiều triết lý, và triết lý rõ ràng nhất ở đây có lẽ là cuộc sống có thể hỗn mang nhưng chúng ta có thể lựa chọn thông qua chuyện về cái nón phân loại. Mỗi học sinh nhập học trường Hogwarts sẽ được chụp lên đầu một cái nón phù thủy để "phân nhà", cái nón sẽ tìm tố chất trong mỗi thí sinh để phân vào từng nhà phù hợp mà ở mỗi nhà tôn vinh từng phẩm chất khác nhau. Khi Harry Porter chụp lên đầu cái nón phân loại đã có sự đấu tranh, cái nón quả quyết nếu vào nhà Slytherin thì Harry Porter sẽ nhanh chóng trở thành thủ lĩnh. Nhưng cậu bé đã lựa chọn nhà Gryfindor - ngôi nhà đề cao sự Dũng cảm - và viết lên câu chuyện thần thoại như mọi người đã biết.
- Nhưng với tất cả những điều trên đây, thì giống như bóng đá, cuốn tiểu thuyết về Harry Porter vẫn cần sự may mắn, có thể truyền thông, hoặc người đọc trong sâu thẳm đã chờ đợi quá lâu một cậu bé tên là Harry Porter

Thứ Tư, 16 tháng 12, 2009

Chân tình

Tôi chưa từng nghe ai hát "Em còn nhớ hay em đã quên" của Trịnh Công Sơn hay như thế này:
http://mp3.zing.vn/mp3/nghe-bai-hat/Hat-Cho-Nguoi-Nam-Xuong-Nguyen-Dinh-Toan.IW606OE6.html
Căn cứ vào tiếng guitar, Titi nghĩ rằng đây là một giọng hát từ hải ngoại.
Chỉ là cảm giác thôi, nhưng tôi nghĩ khác. Tôi nghĩ đây là một người ở trong nước, ngoài 35 tuổi, một người yêu tiếng Việt, có nội lực, trải nghiệm và ẩn ức nhất định. Một người hát chân thành và sự chân thành luôn có sức mạnh chinh phục. Mọi sự so sánh đều khập khiễng, nhưng nghe giọng hát này tôi nhớ đến Ngọc Tân.
Tôi lại lưu trữ vào đây hai khúc về nhạc Trịnh, trong đó chỉ có một khúc của tôi.

*Bài viết này được viết bởi một người không thích nhạc Trịnh. Tôi là fan của nhạc Phú Quang. Nhưng đôi khi, người ta cũng phải phá lệ một chút…

Tôi không thích nhạc Trịnh vì nghe nó… mệt quá. Nghe nhạc Trịnh không thể lười được, mà tôi thì vốn cũng lười tư duy trong nghe nhạc, do đó chỉ thích nghe những nhạc gì không phải tư duy. Nghe nhạc Trịnh, trước đây tôi còn tức tối vì ca từ của bài hát như “đánh đố” mình vậy. Nhưng càng về gần đây tôi càng thấy mình thay đổi.

Chợt có một ngày, tôi nhận thấy mình gần gũi với Ông, khi nghe nhạc của Ông. Phải chăng trong mình cũng chứa chất nhiều mâu thuẫn như khi nghe nhạc của Ông ta cần phải cảm nhận thấy được? Tôi chợt thấy nhạc của Ông chứa đầy hình ảnh vừa hùng vĩ, vừa dịu dàng, vừa “thấy ta là thác đổ” đó lại vừa thấy ta “bước chân rất nhẹ” đó. Đúng, nhạc của Ông suy tư quá, đến giờ phút này tôi vẫn không dám nhận mình là fan của Ông. Nhưng tôi vẫn không cưỡng được một sức hút lặng lẽ nhưng quá mãnh liệt trong nhạc của Ông. Tôi không dám nhận mình là người sành nghe nhạc Trịnh, tôi còn chưa hiểu được hết những gì Ông muốn thể hiện và truyền tải.

Nhưng tôi thích cái cảm giác đa dạng mà nhạc của Ông mang lại cho tôi. Nghe “Ngẫu nhiên” của Ông do Khánh Ly thể hiện, với nhạc đệm như nhạc dân ca dùng sáo của vùng Trung Âu, kết hợp với ca từ hết sức gần gũi với Đạo Phật. “Không có cái chết sau cùng, không có cái chết đầu tiên…; kìa có biết bao người, dìu dắt tới quanh đây…” tôi phát hiện ra không có nhạc sỹ Việt Nam nào thấm nhuần giáo lý Phật học như Ông. Đúng vậy, không có gì là bắt đầu và không có gì là kết thúc; vũ trụ là vô thủy vô chung và tất cả chúng ta rồi cũng đi đến một điểm mà ai cũng phải đến… chính vì thế mà nhạc của Ông luôn chất chứa một niềm suy tư “đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt”…

Một lần, khi đi Yên Tử, tôi rơi vào một rừng thông vào mùa “thắp nến”, tôi mới biết “hàng cây thắp nến lên hai hàng” đẹp tuyệt vời đến như thế nào. Càng nghe nhạc của Ông, tôi càng thấy quen thuộc, cứ ngờ ngợ như mình đã nghe nhạc của Ông từ kiếp nào từ trước đây chứ không phải bây giờ. Nhạc của Ông luôn chất chứa một mối quan hệ biện chứng giữa thời gian, không gian và con người. Chỉ có khái niệm “ngày” - một đơn vị thời gian mà Ông có thế suy tư được mối quan hệ của nó với toàn vũ trụ. Nhạc của Ông còn mâu thuẫn ở chỗ, tính Thiền trong nội dung ca từ của nó rất cao nhưng nghe nó thì khó Thiền được, vì người nghe có lẽ cần phải suy tư và suy nghĩ nhiều quá… Ấy thế mà, nhạc của Ông vẫn có thể ru người nghe vào một cõi Thiền riêng tư nào đó khác, do người nhạc sỹ tài năng tạo ra. Đó là điều khó giải thích khi nghe nhạc của Ông. Tuy vậy, hãy cứ nghe nhạc của Ông, và đừng suy tư gì cả. Hầu hết chúng đều được viết hoặc được thể hiện với những điệu chậm như slow, valse chậm… rất dễ nghe và nét nhạc sang trọng đặc biệt.

Khi tôi ngồi viết những dòng này, thì chỉ còn vài ngày nữa là kỷ niệm 7 năm ngày Ông ra đi. Tôi muốn viết để tỏ một sự thán phục không thể nào tả xiết đối với tâm hồn Ông, một “tấm lòng” lớn, trăn trở, suy tư và “yêu đời thiết tha”.


** Xét theo một nghĩa nào đó, tôi là người không có điều kiện để nghe nhạc, lại nghe theo kiểu không trường phái, không tư duy. Âm nhạc là một phần của cuộc sống, người ta không thể sống mà không có lúc muốn hát lên. Thật thú vị là hôm nay, tận lúc này tôi mới tự đặt câu hỏi: Mình có phải là fan của nhạc Trịnh không? hay nói cách khác: Mình có yêu quý nhạc Trịnh nhất không?
Có một người không mấy ai nhớ rõ ngày sinh nhưng đời sau sẽ còn kỷ niệm ngày mất dài lâu. Đã 7 năm người ở trọ trần gian ấy ra đi như một trò đùa trớ trêu của số phận. Nhạc Trịnh là một thứ nhạc bình dân phổ quát mà tôi biết, người Việt Nam yêu nhạc Trịnh như một phần văn hóa hay thậm chí một thứ tôn giáo, bạn có thể lựa chọn cho mình một loại tôn giáo nghe nhạc hoặc cũng có thể điền :không. Có rất nhiều bài hát tôi thích mà tôi không biết đó là của Trịnh Công Sơn, như bài "Hãy yêu nhau đi" chẳng hạn; như vậy phải chăng TCS không có dấu ấn riêng? Tôi không biết. Có thể ông đã đạt đến đỉnh cao của nghệ thuật rồi, là sự gần gụi với quảng đại quần chúng. Bạn có thể nghe thấy ca khúc Nối vòng tay lớn trong một buổi sinh hoạt tập thể, bạn có thể tự thốt lên câu hát: Ta là ai, là ai mà yêu quá đời này, hoặc bạn cũng có thể thấm thía nỗi cô đơn khi Từng người tình bỏ ta đi như những dòng sông nhỏ. Tôi chưa từng nhìn thấy hoa tường vy, nhưng tôi mặc định nó là một loài hoa đẹp bởi câu hát "Một đêm bước chân về gác nhỏ, chợt thấy đóa hoa tường vy.."
Tôi có một người mẹ không biết hát. Cách đây 7 năm tôi tình cờ nghe kể mẹ tôi đang rót nước vào phích chợt suýt đánh rơi ấm nước khi nghe tin TCS đã mất qua bản tin thời sự, khi ấy đang là thời điểm khó khăn trong cuộc đời mẹ và tôi không thể tưởng tượng được một người cứng rắn và quyết đoán trong lúc đó vẫn còn tâm trí để "cảm" Trịnh Công Sơn. Việc đó làm tôi nhận ra rằng hóa ra tôi cũng giống mẹ theo một cách cực đoan.
Chết rồi, tôi lan man quá. Lá cỏ của Trịnh Công Sơn đã làm tôi mất phương hướng không biết mình phải nói gì và kết thúc ở đâu. Tôi nghĩ bạn sẽ yêu nhạc Trịnh nếu nó đến với bạn một cách tự nhiên như hơi thở của đời sống này, bạn nghe bài hát ở đâu đó, trong một lúc nào đó, trong sự tình cờ, đừng nghe cả đĩa, cả một tuyển tập, đừng đến với nhạc Trịnh, hãy để nhạc Trịnh tự đến với tâm hồn mình, cũng đừng nghe một lúc giữa Khánh Ly và Hồng Nhung, sẽ mệt mỏi và buồn thảm lắm. Đã là âm nhạc thì mỗi nốt nhạc sẽ có một sứ mệnh riêng trong hòa thanh và mỗi dòng nhạc đều mang một âm hưởng riêng không dễ gì thay thế. Rất có thể một bài hát của TCS nào đó đã từng là mở đầu cho một câu chuyện vui, là kết thúc cho một câu chuyện buồn, dù vui hay buồn thì cũng là kỷ niệm mà kỷ niệm là những gì không trọn vẹn dù không đổi thay, thật ngỡ ngàng khi ta gặp lại chính mình. Trong Trịnh Công Sơn. Ôi, tôi tưởng tượng quá xa rồi, tôi bịa đấy nhé, Chúa phù hộ cho tôi.
Và cảm ơn Trịnh Công Sơn đã cho chúng ta cơ hội để ..gõ bàn phím, để nói, để suy tư, và cuối cùng vẫn là để hát lên.
Rằng mỗi ngày tôi chọn một niềm vui.
Chọn những bông hoa và những nụ cười.

Thứ Hai, 14 tháng 12, 2009

Muốn mua ca cao vỉa hè nhà thờ

Là thế này ạ
Em có một bạn hiền Sì Gòn, hồi bạn ấy ra chơi HN em dẫn bạn ý đi ngồi vỉa hè nhà thờ với lại ăn phở. Lúc ngồi ở nhà thờ em mời bạn em uống ca cao.
Rồi bạn ý về lại Sì Gòn.
Chuyện chẳng có rì nhớn.
Nhưng mà bạn ý từ lúc đấy lại thích uống ca cao.
Bạn ý đi mua ca cao bột ở siêu thị mang về nhà tự chế, thấy bảo không ngon.
Rồi bạn ý gởi thơ bồ câu nhắn em cố gắng vận dụng các mối quan hệ mua hộ bạn ý một cân ca cao nhãn hiệu vỉa hè nhà thờ.
Em thì chỉ ngồi ở đó một lần với bạn ý thôi; không quen lắm; bây giờ đội khăn lên hỏi mua một cân cũng sợ nó chửi.
Không biết nó có bán không hở cả nhà?
Không biết mua ca cao ở đâu thì ngon hở cả nhà?
À bạn ấy là gái cả nhà ợ
Cả nhà ai biết thì đưa đường chỉ lối giúp đỡ hai gái bánh tẻ này với
Em xin cảm ơn.

Thứ Sáu, 11 tháng 12, 2009

Tóm tắt

1. Xin cảm ơn chị Thuận, cụ Hinh, Uyên, Tuấn, Thái, Như, Minh và các bạn khác tôi chưa được gặp cả trong đời thực và ảo. Nhân tiện trường hợp này, tôi xin tâm sự thêm. Có hai kỹ năng sống mà tôi mất nhiều thời gian mới học được. Một là cách khen ngợi người khác thật lòng, khen vô tư, không có ý gì ở đằng sau. Hai là cách tiếp nhận lời khen : phải trân trọng nó như một món quà nho nhỏ của cuộc sống. Nhưng không nên đặt quá nhiều quan trọng vào một lời khen : không phải vì người ta khen mình một câu mà bỗng nhiên mình trở nên thông minh hơn. Nếu cái tin giật gân này cũng đem đến cho bạn một chút vui, một chút tự hào, thì đó là điều tôi mong muốn nhất. Nhưng tôi cũng mong các bạn giúp tôi giữ gìn nó như một cái gì mong manh dễ vỡ, kẻo cái vui nhỏ lại hóa thành một cái dềnh dàng phiền phức.

Trên đây là lời cảm ơn trên site cá nhân của nhà khoa học Ngô Bảo Châu http://thichhoctoan.wordpress.com về tin anh chứng minh được bổ đề (định lý) quan trọng kết nối lý thuyết số và lý thuyết nhóm, được tạp chí Time của Mỹ (không phải The Times của Anh) bầu chọn là 1 trong 10 phát minh quan trọng nhất năm 2009.

2. Bác 5xu - một trong my favourites bloger - mấy hôm trước viết entry Khi người ta trẻ, đọc lãng đãng ác liệt. Mình đọc Khi người ta trẻ của 5xu và nhớ tới Tối nay ăn gì.
Thường thì người nội trợ nào cũng rất trăn trở với câu hỏi Tối nay ăn gì. Phía người chỉ việc ăn sẽ xuê xoa ăn gì chả được mà phải quan trọng nhưng thực ra nó rất quan trọng với người đi chợ đấy, ngày xưa Xuân Quỳnh đã có bài thơ rồi, ngày nay cũng vẫn thế thôi, dù kinh tế khá hơn.
Khi người ta trẻ người ta nhìn phim Hàn Quốc bằng một khóe mắt; nhìn những bà nội trợ ngồi xem phim bằng con mắt thương cảm. Khi người ta trẻ người ta đau khổ nghĩ mình nhỏ bé không đủ sức chống lại đế chế phim Hàn Quốc tràn ngập trên truyền hình. (ý này của Uyên - ngothigianguyen.com)
Còn bây giờ người ta biết đấy là định kiến.
Vì người ta đang xem phim truyền hình Hàn Quốc mang tên "Tối nay ăn gì" chiếu trên kênh VTV3 lúc 22h30.
Người ta chưa phải là nội trợ, nhưng (có thể) người ta không còn trẻ:(

3a. Nhân tiện nói chuyện đất nước Hàn Quốc. Từ quê nhà yêu dấu, mama mang theo một câu chuyện. Cháu của cô H (hàng xóm) sinh năm 1978 là công nhân may sau một thời gian lên mạng (???) tìm chồng Hàn Quốc đã tìm được một anh 55 tuổi, có con đang phục vụ trong quân đội, 10 năm nay không có vợ. Ở cái thành phố này hôm đó có 3 trường hợp, tức là mình gửi hồ sơ cho nó, nó chọn rồi nó về VN mình ưng nó thì lấy không ưng thì thôi. Lúc nó về là 8h sáng thì 9h sáng báo cho người nhà sang bên khách sạn,3 gia đình của 3 cô gái khoảng 10 mâm, khách sạn xong thì về nhà thắp hương, theo lời kể thì hương chưa cháy xong mà cái phong bì đặt lễ bên công ty môi giới lấy lại, nói là cái này thuộc về hợp đồng bên phía công ty với bên chú rể.
Rồi thì cô dâu chú rể về khách sạn ngủ một đêm. Mấy hôm sau 3 chú rể về lại Hàn Quốc vì hết visa du lịch.
Hiện tại mỗi cô dâu phải nộp 10 triệu cho trung tâm để học tiếng Hàn. Cô dâu sn 1978 trên kia là con anh trai cô H, sinh ra trong một gia đình dân nghèo thành thị, bố cô dâu kể lại đêm nằm không dám thở sợ bà vợ biết mình không ngủ được. Cô H cũng mới mất trộm nên không có tiền cho cháu "đóng học", chú em trai chồng cô H biết chuyện mới đề nghị mua cái đống gỗ lim từ hồi chồng cô H đi bộ đội trên vùng cao tích cóp được để trong nhà, giờ người ta không chuộng gỗ lim nữa, chú em chồng kia mua lại để đấy chơi thôi.
Tôi gọi cái hành động bán gỗ cho tiền học tiếng Hàn kia là mặt trái của đức hi sinh đồng thời băn khoăn không biết bi kịch trước mắt đó có phải là hệ lụy gián tiếp của việc ngộ phim Hàn Quốc trên truyền hình hay không.

3b. Các nhà chức trách Hàn Quốc đang tiến hành một cuộc tổng điều tra rà soát về hiện tượng các cô dâu nước ngoài kết hôn với đàn ông Hàn Quốc sau đó bỏ trốn khỏi nhà chồng, cư trú bất hợp pháp, sau khi các cô dâu đào thoát, các ông chồng đến Cục Lao động xã hội Hàn Quốc báo cáo là các cô này đã bị chết để lấy vợ mới, vì nếu các cô chưa chết thì thủ tục ly dị sẽ mất thời gian và rất tốn kém.
Thế nên phía Hàn Quốc mới hỏi rằng các cô có còn sống không. Trong số các cô này, ôi, nhiều nhất là Việt Nam, đứng thứ hai là Trung Quốc, Philipin. Chỉ có một cô Cambodia. Trong các cô Việt Nam này, đến từ miền Bắc có một cô ở quê miềng làm đại diện, còn lại là các tỉnh miền Tây.

Thứ Ba, 8 tháng 12, 2009

Không đề

Không phải không có thời gian
Chỉ là tự nhiên không có hứng
Mọi việc đều vô nghĩa
Cái recent comment tự dưng trắng xóa
Sửa lại không được
Dễ làm khó bỏ
Quan trọng gì
Tự dưng đau vai gáy
Đau lắm
Tập không đỡ
Có khi phải đi mat xa

Thứ Hai, 30 tháng 11, 2009

Không đề



Phăng phắc một đóa sen già
Đợi ta bên miền nước lặng
Hỡi người hái hoa kiếp trước
Kiếp này có hóa bình không


(Trần Hòa Bình)

Thứ Sáu, 27 tháng 11, 2009

Món ngon mẹ nấu

Thi thoảng trên mạng tui gặp những cô gái nấu những món ăn ngon và đẹp như những bức tranh tĩnh vật, các cô thường nói học nấu ăn từ mẹ, mẹ nấu cho ăn từ nhỏ rồi cứ thế học mẹ mà thành thôi.

Cùng trong thành phố mà mấy năm mới ngồi cà phê với bạn. Bạn nói mọi việc thì cũng như vòng quay bánh xe , nói chung là tốt, chỉ đôi khi có những xích mích nhỏ, tỷ như chồng bạn không bao giờ thừa nhận mẹ chồng nấu ăn dở và không biết chọn mua hoa quả.

Tui có một người mẹ không biết nấu ăn. Ngày nhỏ, bố đi công tác xa, người ta có câu "Vì chàng thiếp phải bưng mâm", người đàn ông ít ở nhà nên phụ nữ và trẻ em cứ rau dưa mà đi qua những ngày tháng đạm bạc đó một cách tự nhiên.

Nên chị em tôi là những đứa dễ ăn nhất trong đám bạn cùng thời. Nấu ăn chưa bao giờ là điểm mạnh của tôi, dù có những lúc tôi in the mood với nó, tỷ như hay tập tành làm mấy món fast food kiểu vịt om sấu, salat Nga, mì Ý hay caramen, (toàn món dễ phải không?). Hì hục nấu thì thằng em nó cũng chẳng khen ngợi gì đâu, nó ăn sao cũng được, và toàn chê béo.

Nhưng tôi biết nó sẽ không bao giờ thừa nhận với một cô gái nào đó rằng mẹ nấu ăn dở. Những món ăn ngày thơ ấu, dù sau này chân trời góc bể đứa con vẫn ăn bằng ký ức, bằng tình mẫu tử, bằng nỗi nhớ về những ngày tháng yêu thương, dịu ngọt, thơ ngây và cả cơ hàn, bằng nỗi dự cảm xót xa rằng mẹ thì ngày mỗi già đi để con lớn lên. Và ấu thơ có trở lại bao giờ?

Nên, bạn ấm ức mà làm gì cho mệt, về nhì đi. Tình cảm giữa mẹ với con trai là một loại tình cảm đặc biệt. Khi em tôi đi học, mẹ tôi dặn chẳng may có ngày lang thang cù bơ cù bất, khi không có gì để ăn hay mọi người hắt hủi thì phải trở về nhà, mẹ lúc nào cũng chứa, bất luận trong hoàn cảnh nào. Nghe lại câu chuyện đó, tôi thấy lòng rưng rưng, sao mẹ không bao giờ dặn tôi câu đó? hay là tôi đã lớn còn thằng kia thì luôn bé bỏng?

Tôi lan man rồi đó. Đi thi hát với thần tượng mà như thế này anh Hồ Hoài Anh gọi là hát tóe loe ra, vì không tiết chế được cảm xúc:). Quay lại chủ đề nhé, bạn biết vì sao tôi rươm rướm khi đọc bài thơ "Chợ biển" không, vì tôi nhớ ngày xưa quá, khi còn biển bạc rừng vàng, bạn đã bao giờ ăn con "ruốc" là một loại động vật biển rẻ tiền chưa? Giả dụ sau này có kiếm được mà mời bạn, bạn sẽ nói ngon gì đâu, vì bạn không ăn nó bằng ký ức.

Như một bloger từng nhớ về bánh trung thu mậu dịch rằng: "Kiếm ở đâu ra món xa xỉ đó bây giờ"

Thứ Tư, 25 tháng 11, 2009

Ảnh Sài Gòn












Đặt gạch cái nhé.

Thứ Tư, 18 tháng 11, 2009

Ngày thường (II)


1. Thứ 7 tuần trước nữa (7/11) tui có thiếp mời đi dự một đám cưới. Đám cưới ở khách sạn 5 sao ghê quá ta nên tui cũng se sua váy áo mà đi hội với bựn bè. Tui có dịp tận mắt vài ngôi sao, nhìn vài ngừi bạn "quốc tế" do cô dâu trước học trường điện ảnh bên bển, oai ghê ta nhưng tui đây giữ thái độ xem là phình phường vì thế giới bây giờ muôn phương hội một phải không các bưởi? Nói chung đám cưới thì cũng giống tiệc Welcome dinner thoai, sau màn phụt khói trắng để cô dâu chú rể bước vào như lướt đi trên cõi bồng lai tiên cảnh thì chúng tui ăn trong giai điệu của Bethoven (sr nếu tui viết sai tên ông nha) chứ không phải nhạc của Boney hay Morden Talking như đám cưới thời xưa hí hí.
À quên nói chuyện cắt bánh cưới nha. Tui vẫn hay được các chị có chồng ở cơ quan dạy là khi lấy (được) chồng thì phải có thái độ cứng rắn và biện pháp trấn áp ngay từ đầu, không để cho chồng dạy mình từ thuở còn thơ rùi nó được đằng chân lân đằng đầu nó ngày càng lấn tới rùi đến lúc mình không chịu được tức nước vỡ bờ mình bật nó cũng shock mình cũng đau thương. Tui còn được dạy làm sao treo cái áo của mình ra ngoài áo của nó hôm đầu í thì mình sẽ chỉ đạo được chồng...etc ..nói chung chuyện này hay ho lắm nha nhưng mà đang nói là đi đám cưới tui ngồi ở gần sân khấu thấy cô dâu chú rể cắt bánh cưới mà cô dâu cầm tay cho chú rể cắt nha, nghĩa là cô dâu cắt đâu thì chú rể cắt đó. Thiệt tình tui biết bánh thì cũng chẳng ai ăn nhưng mà ở đây cô dâu hơn chú rể 5 tuổi nên tui trông cái kiểu cắt bánh là tui biết cô dâu sẽ dắt chú rể đi cả đời hi hi. Mà tui thì không ước như vậy đâu nha.

2. Cuối tuần vừa rùi tui đi ép tóc ở một cửa hàng trong ngõ Trại Cá trên Trương Định. Cái nhà này nó hành nghề ép tóc lâu năm rùi làm ăn cũng hiệu quả nên khá đông khách. Lúc tui đang ngồi trong thì có một chị ngơ ngơ đi vào tháo khăn ra rụt rè hỏi nhân viên Chị ơi đây có phải hiệu ép tóc T.H không? Bọn nó chẳng đứa nào bắt lời, chị kia ngơ ngác định hỏi tui thì nó gắt chị ra nhìn ngoài biển (hiệu) ý. Một chuyện nha. Đi làm tóc mà len lét như xin sếp cho đi học. Nhà này nó đông khách nó thế. Lúc sau một chị nhân viên đang bôi thuốc dở lên đầu khách thì có điện thoại chồng gọi ra ngoài chồng đưa cho cái áo khoác. Chị này tháo găng tay nylon nhờ đứa khác bôi hộ cho khách. Con bé bôi hộ vừa bôi được hai nhát thì chạy theo tít ngoài ngõ để..xem mặt chồng chị XYZ để cho khách ngồi lại cô đơn trên đầu thuốc nhỏ tong tỏng. Hai chuyện nha. Làm ăn kiểu này chỉ cần bước chân ra khỏi địa phận nội thành thủ đô là khách nó bóp cổ cho đến chết 49 ngày sau lưỡi vẫn chưa rụt lại nha.

3. Đúng hẹn, màu đông đã trở về được 3 ngày. Năm nay nhuận. Nếu không, chỉ còn 8 tuần nữa đã là Tết. Buổi tối nằm trong chăn ấm nghe gió rít ngoài ô cửa, bật máy tính nghe một bản nhạc pop nhẹ nhàng thấy tâm hồn khe khẽ lên tiếng, rằng sao thời gian trôi quá nhanh, bao năm qua ta đã làm được gì cho ta và cho đời? vòng tuần hoàn của vũ trụ đến rồi đi, ngày tháng nào đã đi qua nhưng ta còn ngồi lại?
Lại lưu trữ vào đây một đoạn viết cũ vậy, kể hơi sớm khi nói về Tết nhỉ, ngoài cửa phòng tôi đang ngồi những cây bàng vẫn còn nguyên sắc xanh pha đỏ của độ cuối thu:
Tet over

Khi tôi ngồi viết những dòng này, Tet dường như đã đi qua tôi, đã nhạt đi không khí linh thiêng của trời đất Tet, truyền thống Tet, tổ tiên Tet, chỉ Tet holiday là mới bắt đầu. Miền Bắc mấy hôm qua trời thật lạnh, lạnh sắp rụng tai càng làm tôi ở trong Tết và nhớ Tết xưa dù chưa xa lắm, nhớ mùi thơm của khói pháo làm ấm lên không khí. Sinh ra và lớn lên ở "ngoải" tôi thật chẳng hình dung được miền Nam mặc áo ngắn tay cúng giao thừa thì thế nào; nhưng giao thừa nào cũng xúc động nếu nghe bài hát "Gửi nắng cho em". Vì thế Tết hẳn là một cái cớ thiêng liêng kéo gần văn hóa, Tết là Tết chung. Thật hạnh phúc biết bao khi chúng ta có Tết để dù đi đâu ai cũng nhớ về chung vui bên gia đình. Tôi đọc trên net một câu chuyện về cô gái phải tu 500 năm để được nhìn thấy người đàn ông của mình trong giây lát. Tu tiếp 500 năm để được chạm vào vai người yêu. Vậy 1000 năm chỉ được nhìn một cái, chạm vai một cái. Vậy những người trong một gia đình kiếp trước phải tu bao nhiêu năm để bây giờ là ruột thịt của nhau? Kiếp trước đã tu kỳ công như thế sao kiếp này đôi lúc bị cái ngán ngại của bổn phận mà sao nhãng ? Có lẽ vì thế mà mới có Tết, để người ta cúng giỗ tổ tiên giữ gìn văn hóa, để quan tâm đến người ruột thịt, để cảm thấy lờ mờ về hàng nghìn năm tu luyện. Không hưởng thụ Tết hẳn phí 1000 năm tu.
Cách đây nhiều năm, Vũ Đình Liên từng viết " Ông đồ vẫn ngồi đó. Qua đường không ai hay. Những người muôn năm cũ. Hồn ở đâu bây giờ?" như một tiếng thở dài tiếc nuối sự vận động của quy luật giá trị. Những ông đồ bây giờ đã xuất hiện lại, có nhiều ông đồ trẻ măng ngồi họa những nét xưa cũ; cũng không lạm bàn về trào lưu. Một người bạn vừa mới rủ tôi học thư pháp, nếu tôi có duyên với môn này có lẽ chữ đầu tiên tôi muốn viết tặng những người cùng thời là chữ An. Còn những chữ như Phúc, Nhẫn, Đức tôi thấy mênh mông quá mình sao có thể hiểu. Một người khác lại muốn học chữ Nhẫn, không phải chữ nhẫn với bộ đao mà là nhẫn cỏ hoặc nhẫn 18K
Tôi đã có những đêm giao thừa không ở nhà. Thường thì những người đón giao thừa tại cơ quan phải là những người rất yêu công việc họ đang làm; không gian và thời gian ấy cũng thiêng liêng lắm, vắng nhưng cô đọng, đằng sau tiếng nổ của sâm banh không chỉ là giấy trang kim vương vãi trên sàn, lúc ấy người ta cũng cảm nhận sâu sắc về tình đồng đội. Cuộc đời hợp tan là lẽ tự nhiên, có thể không ý thức nhưng họ mong giao thừa năm sau họ lại đứng ở đó cùng nhau trong không gian của những người đồng chí.
Và nữa, những người đón giao thừa tại cơ quan hẳn là những người có đằng sau mình một người nội trợ chu toàn; người ta sẽ yên tâm ra tiền tuyến khi vững tin ở phía hậu phương.
Mùa xuân đã đi những bước chân đầu tiên ở quanh đây. Ngày mùng hai, đã qua Tet của tín ngưỡng tâm linh bắt đầu Tet của lễ hội. Rồi lại ngày mưa xuân phơi phới bay, hoa xoan lớp lớp rụng vơi đầy. Sự vận động muôn đời đông rồi lại xuân, hạ, thu. Ta lại nghe bài hát Gửi nắng cho em vào một ngày rất gần nào đó.
Mong sự bình an đến với tất cả mọi người!

Thứ Hai, 16 tháng 11, 2009

Nina




Nina là người dịch hàng trăm bài thơ, hàng nghìn bài báo.
Nina thường online đến 2h sáng để làm bài trang chủ. Buổi tối chát, khi nào tui cũng chào trước để đi ngủ, lúc sau không ngủ được lồm cồm bật máy tính lại vẫn thấy chị còn nguyên ở đó.
Nina là 1080 của tui, thông thạo từ thuật toán tới khúc côn cầu, sân khấu điện ảnh nhạc kịch điền kinh trượt băng trượt tuyết ballet các kiểu. Không có lĩnh vực nào chị không là Top. Mà trên giang hồ có phải trình còi đâu, toàn hảo thủ. Tui cứ tự hỏi người nhỏ bé thế lấy sức lực đâu ra.
Mà sáng hôm sau vẫn phải đi làm, đi dạy, công việc hàng ngày không liên quan đến dịch dọt. Thế mới hay.
Thôi sắp đến ngày 20/11 rùi. Tui thấy mình có trách nhiệm viết một entry, vì Nina từ một thần tượng đã thành bạn của tui, dù gạ gẫm ngay từ đầu là dùng blogpost đi, nhưng mà không nghe nên thiệt, vì không đọc được những dòng này, he he.
Mượn vào blog một bản dịch của Nina vậy:
ТЫ С КОРАБЛЕМ ПРОЩАЛАСЬ...
Николай Рубцов

С улыбкой на лице и со слезами
Осталась ты на пристани морской,
И снова шторм играет парусами
И всей моей любовью и тоской!

Я уношусь куда-то в мирозданье,
Я зарываюсь в бурю, как баклан, —
За вечный стон, за вечное рыданье
Я полюбил жестокий океан.

Я полюбил чужой полярный город
И вновь к нему из странствия вернусь
За то, что он испытывает холод,
За то, что он испытывает грусть.

За то, что он наполнен голосами,
За то, что там к печали и добру
С улыбкой на лице и со слезами
Ты с кораблем прощалась на ветру...

(1962) Em tiễn con tàu ...
Nikolai Rubtsov

Nước mắt với nụ cười trên mặt
Bây giờ em ở lại bến tàu
Bão gió lại với cánh buồm đùa giỡn
Bằng cả tình ta, nỗi buồn đau!

Ta bị cuốn đi đâu không rõ
Mê muội lao mình vào bão, tựa chim trời
Ta đã yêu đại dương nghiệt ngã
Vì tiếng thở dài và nức nở muôn đời

Ta đã yêu thành phố miền cực bắc
Sau bước lãng du ta lại quay về
Vì thành phố lạ giờ đang lạnh giá
Vì thành phố giờ buồn bã ủ ê.

Vì thành phố vẫn tràn đầy giọng nói
Vì nơi đây, buồn thảm, dịu hiền
Nước mắt với nụ cười trên mặt
Em tiễn con tàu, khi gió vừa lên...

(1962)

Thứ Bảy, 14 tháng 11, 2009

Sống mà nhớ lấy

Tiểu thuyết của Valentin Rasputin

" Sống mà nhớ lấy" là tác phẩm viết về chiến tranh nhưng trong câu chuyện này tuyệt nhiên không có bóng dáng của tiếng súng chiến trận hay bóng dáng của kẻ thù chiến tranh hiểu theo nghĩa thông thường của từ này. Nói đúng hơn , đây là câu chuyện bi kịch về quá trình hình thành tâm lý phức tạp của một kẻ phản bội và người vợ đáng thương của y tên là Naxchena. Mình muốn nói tới người phụ nữ đáng thương ấy.
Một câu chuyện buồn, rất buồn.
Buồn đến nỗi nhiều khi muốn đọc lại mà không dám mở nó ra nữa. Câu chuyện mở đầu bằng việc mất một chiếc rìu trong nhà tắm của gia đình Anđrây. Anđrây đã ra mặt trận, ở nhà chỉ còn bố mẹ hắn và vợ: Naxchena. Không ai nghi ngờ gì cả, chỉ có người vợ, người phụ nữ cảm thấy có linh cảm mách bảo một điều gì đó. Sự thật là Ảnđây đã trốn khỏi mặt trận, đào ngũ, sống chui lủi như một con chó trong rừng, không dám về làng. Ngay cả khi chiến tranh kết thúc. Người vợ - Nachena đã tình nguyện nhận lấy gánh nặng tội lỗi ấy, che giấu cho y, cũng chỉ vì muốn cùng chồng chuộc lại tội lỗi nặng nề của y nhưng hóa ra là vô ích. Chị có mang với một người chồng được xem là mất tích trong chiến tranh, khi mà ở làng chẳng còn ai là đàn ông, khi chị còn bao việc phải làm ở một hậu phương, và cuối cùng không chịu nổi gánh nặng tội lỗi của chồng, chị đã phải nhảy xuống sông tự vẫn.
Mình sẽ chép lên đây 3 đoạn trích từng làm mình xúc động. Một đoạn trích là hồi ức của Nachena ngày mới về nhà chồng, người con gái ấy đã trong sáng thế nào, (tất nhiên Nachena mãi mãi trong sáng). Hai đoạn trích còn lại là đoạn đối thoại với mẹ chồng và bố chồng về cái thai trong bụng chị. Buồn, rất buồn cho thân phận người phụ nữ.
" ....Khi anh đưa em về đây, em chẳng có ai là họ hàng thân thích, tất cả đều xa lạ, tất cả. Có thể nói em cứ nhắm mắt mà bước theo anh: mặc anh muốn dẫn em đi đâu thì đi. Mà ngay cả anh em cũng biết gì nhiều đâu - em chỉ gặp anh hai ba lần gì đó, gặp chơi chơi thôi, rồi cũng chơi chơi như thế, gần như đùa, chúng mình hứa hẹn với nhau. Cho đến phút cuối cùng em vẫn không tin là anh sẽ đến. Bảo thế có đáng sợ không? - cả cuộc sống cũng thay đổi, cuộc sống cũ không còn lại cái gì, chỉ còn lại mình em, mà chính em cũng không hiểu là có phải em không nữa....Về tới nhà, anh bảo: đây, vợ con đây. Bố hỏi em: tên cô là gì? - Naxchia, em nói. Ông sửa lại: Naxchena. Từ đó đi đâu mọi người cũng chỉ gọi em: Naxchena, Naxchena. Còn mẹ cứ nhìn em không nói gì. Em thấy bà có vẻ không thích em lắm, có lẽ bà mong đợi con dâu khác. Anh cũng nhận thấy thế, nên anh bảo: ở đây cô ấy có một mình - đấy là anh nói về em - không có ai che chở, nhà ta đừng làm cho cô ấy buồn. Anh nói giọng như nói đùa, hơi có vẻ giễu cợt, nhưng thực ra đâu phải anh đùa? lúc ấy em mới tin, không, em đã không nhầm khi bằng lòng lấy anh, và dù có nhắm mắt cho anh lôi đi tới đâu em cũng vẫn sung sướng.
Ngay tối hôm ấy, anh dẫn em đi chào mọi người. Anh còn nhớ không?Chúng mình đến nhà Vichia, nhà Macxim rồi còn nhiều nhà khác. Không phải để khoe em. mà để em nhận mặt ngay từng người, sau đó gặp khỏi bỡ ngỡ. Quả thực sáng hôm sau gặp Natca Vichia, em cứ tròn mắt: em cứ nghĩ không hiểu đâu ra em lại gặp ở đây cô bạn quen thế nhỉ? Vì trông mặt rất quen, nhưng chị ấy là ai, quê ở đâu, thì chị không nhớ ra. Về sau, giời ạ, mới vỡ nhẽ là em vừa quen chị ấy tối hôm qua, lúc anh dẫn em đến nhà chị ấy chơi, đầu óc em lú lẫn hết cả. Em mừng quá, em coi chị ấy như chị em.....Anh cứ cặm cụi đến tận bữa ăn, quên cả người vợ trẻ. Em đi xuống sông Angara xem vườn rau, cả hai vườn. Chưa có anh em chưa chịu ngồi vào bàn ăn, em đợi. Mẹ không nhịn được, mẹ quát anh đứng lên. Rồi cả nhà uống trà với bánh mỳ vòng, bố , mẹ và em. Uống trà xong anh bảo, chuẩn bị đi, đi đâu? đi lên núi. Rồi anh dẫn em lên núi thật, lên khu đất bằng trên đó, chỉ cho em cánh đồng, bãi cỏ - chúng mình cứ đi mãi đến tận chiều. Về đến nhà đã thấy mấy người bạn của anh đang ngồi ở đó: anh mới lấy vợ, phải mang vợ ra khoe đi - họ bảo thế. Hôm ấy có cả anh Vichia, cả anh Macxim. Anh Vichia chết rồi, chắc anh biết? Anh biết , vì em đã viết thư, Natca đẻ con gái, không biết anh đã biết chưa, vì em không nhớ em có viết thư kể cho anh nghe chuyện ấy không. Bây giờ chị ấy có ba đứa, vất vả lắm, ôi vất vả không tưởng tượng được. Nhưng biết làm sao?...."

Thứ Tư, 11 tháng 11, 2009

Lỡ

Lúc nào cũng khoe khoang là thích ngồi ở Espace mà họ chiếu "Đừng đốt" từ hôm 23/10 có biết gì đâu. Chán quá, sao toàn chậm chân vậy không biết.

Thứ Hai, 9 tháng 11, 2009

Phố ta qua

Buồn vui gì cũng trải lòng cùng phố, bạn nhé. Phố song hành cùng đôi bàn chân, lặng im thấu hiểu những bộn bề xáo trộn. Phố vô tư, phố trung thành. Phố bao dung không nỡ làm ta buồn. Phố ơi.
Phố Tràng Tiền ngắn như một que kem đậu xanh. Ngồi trong Espace nhìn ra thấy phố đẹp, bận rộn thanh bình. Còi xe lọc qua tấm kính vẳng lại mơ hồ như một mùa đông xa. Có một hay nhiều cô gái từng ngồi đó một mình trong ngày sinh nhật, ngồi đó tự nguyện vì có nhu cầu được cô đơn. Cô đơn là khi đứng giữa hàng trăm nghìn người cô vẫn là một khối đóng băng không chia sẻ. Phố đã chia sẻ những phút giây như thế. Phố lặng im lắm, để ngày mai cô trở về hiện tại, đã vơi bớt những cô độc hiu quạnh thân mình.
Phố Trần Phú có nhiều cây sấu. Mùa hè, lá sấu rụng trải thảm xuống mặt đường mỗi con gió đi qua. Ở góc Chu Văn An có vợ chồng sửa xe ngồi đó hơn 30 năm. Cô nói 30 năm ngồi đây phố chắc đổi thay gì. Người ta bảo đổi thay nhiều đó em. Cô băn khoăn tự hỏi nếu cô ngồi ở góc phố này mãi liệu có thấy phố thay đổi gì không?
Phố Tôn Thất Đàm chỉ có một số nhà. Cô có lần đến đó xin vé đi xem ca nhạc. Trước cổng tòa nhà có một quán cà phê G7. Bạn từng hẹn ngồi đó ngắm hoa sưa, cây hoa sưa được xem đẹp nhất HN, nhưng chưa có dịp ngồi đó. Hoa sưa.
Đã có hơn ngàn ngày đi bộ qua những con phố đó. Phố Phan Đình Phùng rợp bóng hai hàng cây. Mùa tháng tư, nhìn hoa loa kèn đi rong trên phố như một nốt nhạc ngân dài. Trên vỉa hè Nguyễn Biểu có một hàng cháo trai, bà bán cháo nền nã nhỏ nhẹ như một người HN cũ nên quả là chỗ dừng chân lý tưởng sau môt chiều đi bộ. Phố Hoàng Diệu lặng lẽ, hồi trẻ dại non nớt đi qua nhà số 30 hay tự hỏi liệu có ngày nào mình được cúi đầu tạm biệt một chứng nhân vĩ đại của lịch sử dân tộc. Phố ưu tư.
Hay là đi bộ lên Hồ Tây nhé. Đường Cổ Ngư xưa bốn mùa lộng gió. Chùa Trấn Quốc, tháng ba, sen nở bát ngát như một lời hẹn thề. Chắp tay trước cửa chùa thì lòng trần nhẹ bỗng, thanh khí của trời đất đang tràn vào cơ thể. Ở trong chùa, nhìn người câu cá Hồ Tây ngoài sân cũng thấy dáng thiền.
Yêu phố ta qua và nhớ phố. Phố yêu, dù ghi nhớ hay không cũng đã tự trong lòng ta rồi. Phố đẹp lắm, biết không?
(Viết trong một mùa cơ quan sắp chuyển trụ sở:))

Chủ Nhật, 8 tháng 11, 2009

Nữ

(Old entry) - Hôm nọ ra Đinh Lễ đi tới đi lui một hồi không thể nghĩ ra cái quyển mình cần tìm, từ tên sách đến tên tác giả bị xóa trắng. Lơ ngơ xem xem lật lật một hồi rồi về, kết thúc một ngày thường.
Về nhà nghĩ nếu cái Nữ mà còn làm ở Đinh Lễ thì mình đã nhớ ra tên quyển đấy rồi, không đến nỗi lú lẫn vậy.
Bỗng nhớ nó
Những ai hay lên Đinh Lễ sẽ gọi nhà số 5B là nhà sách Mão. Nằm trong 1 ngõ nhỏ ẩm ướt, đi lên cầu thang rẽ phải 2 lần là chỗ bà Mão ngồi thu tiền, trước cửa phòng sách khoa học kỹ thuật, bên cạnh 1 điện thoại bàn và 1 cô kế toán ngồi viết hóa đơn, xung quanh hai người treo lòng thòng lịch và các kiểu sách.
Cầu thang rẽ trái là 2 phòng đối diện nhau, phòng văn học VN và văn học dịch, đi sâu bên trong là phòng sách thiếu nhi, trong nữa là một phòng gì đó có để đầu DVD để mấy đứa nhân viên vào thử đĩa kèm sách cho khách.
Nữ phụ trách 2 phòng sách văn học. Sinh 81, quê chùa Hương, học cái gì lâm nghiệp rồi đi bán sách thuê cho nhà bà Mão, lương cách đây 3 năm là 700 nghìn, cộng cả làm thêm giờ khoảng 1 triệu bao gồm cả khuân vác, xếp sách, chọn sách từ sáng sớm đến tối khuya, đêm ngủ úp thìa trên sàn gỗ cùng 2 chục đứa khác hoặc nằm trên sách trong những căn phòng nồng nặc mùi mực in bốn bề vây xung quanh là sách chất cao tận trần.
Tôi quý Nữ vì nó là đứa thông minh, khéo léo và ham đọc sách. Đám nhân viên ở đấy bị cấm đọc nhưng Nữ hay ngủ ngay tại phòng sách để đọc trộm. Nó đọc tương đối vì thế mà nhớ như in vị trí hàng trăm đầu sách và biết cách tư vấn. Đội phát hành sách cũng vì nể nó bởi mỗi lần mang sách lên giao thì bà Mão thường hỏi Nữ xem đã hết chưa, nếu nó bảo còn nhiều là bọn kia lại phải mang về. Một thời gian khá lâu tôi chọn theo sự hướng dẫn của nó.
Theo lời Nữ thì bà Mão là người đầu tiên bán sách tư nhân ở cái phố này nên những người mua sách quen cứ thế mà tìm đến. Có lần tôi dẫn một anh HN lên chỗ này, anh đó chắc lưỡi nói mìn ở đây từ bé mà không biết. Có lần tôi còn gặp Joe đi với một cô gái. Tôi gọi Joe về viết blog đi, cậu cãi: không phải, em họ. Vài hôm sau thì đọc được bài của Joe về hiệu sách này:)
Là đứa thông minh, cái Nữ nhìn ra những bất cập trì trệ trong việc kinh doanh ở đây. Nó đề xuất việc kiểm kê, dùng phần mêm exel kiểm soát đầu vào đầu ra nhưng ông bà chủ đã già,có mỗi một cô con gái bé, lại có quá nhiều kho sách ở khắp nơi trong thành phố nên vẫn bán theo kiểu thủ công
Dù biết việc thì Nữ chỉ là lao động phổ thông trong thành phố mấy triệu dân này. Những cuốn sách nó đọc làm cho nó mơ ước nhiều hơn những gì nó đang có, tôi cũng không biết điều đó là tốt hơn hay xấu hơn. Mệt mỏi vì làm việc quần quật, có lúc nó đã định về quê lấy một cậu nông dân tham gia xã đoàn. Nhưng cũng như nhiều cô gái nông thôn khác bị shock văn hóa ngược, nó lại ở lại đó. Tôi chỉ chỗ cho nó đi học tiếng Anh buổi tối miễn phí nhưng rồi nó không theo được vì phải làm việc.
Một thời gian sau khi tôi đi vắng Nữ nhắn tin nó đã mua xe máy, bây giờ đi làm thu ngân ở nhà hàng Ngự Bình. Về HN, có lần tôi tìm đến một nhà hàng ăn uống trên đường HQV gọi mãi mà nó bận không ra được. Tôi đành đi về, mải miết tuần tự lo những vấn đề của riêng mình từ đấy không gặp nó, điện thoại cũng thay số.
Không có Nữ, tôi không đi qua một hành lang tối om và những bậc cầu thang ẩm thấp trong con ngõ khai um để đi lên nhà sách Mão, bỏ luôn thói quen đọc cọp trong những chiều cuối tuần tẻ nhạt. Tôi xem sách dưới đường, đôi khi nhặt sai và lãng phí. Thế giới của tôi chẳng đổi thay, chỉ đôi khi nhớ nó - con bé bán sách có nụ cười cởi mở cũng giống như bao người khác chưa gặp cơ hội của mình trong cuộc đời này - Chẳng biết giờ nó quẫy đạp nơi nào.

Không đề

Bạn gửi cho cái link này:
http://vnexpress.net/GL/Vi-tinh/Giai-tri/2009/05/3BA0E7A2/
Ngẫm lại mình, trên diễn đàn thì ngon. Còn ở blog thì thỉnh thoảng có nhắc những bạn rất thân thiết về việc bạn sai chính tả. Mỗi một lần nhắc là mình đắn đo ghê lắm đấy, sợ bạn bảo mình tinh vi bới lông tìm vết khoe chính tả nha, có khi suy nghĩ mấy ngày quay lại vẫn còn nguyên mới rụt rè vào nhắc. Chỉ mong bạn hiểu, mình nhắc bạn viết đúng chính tả trước tiên để mình đỡ bứt rứt sau đó để văn bản của bạn đẹp hơn mà thôi.

Thứ Năm, 5 tháng 11, 2009

Vàng


Ta nói từ trước giờ chỉ đọc blog không có duyên đọc báo nên không có biết giá cả ra sao. Nhưng chiều nay họp Đảng cuối năm bạn bảo vàng lên đâu cỡ gần 25 mà ta muốn té, thiệt chứ ngồi họp mà đau khổ vô chừng. Nhớ lại cách đây cỡ năm rưỡi nghe ti vi vàng xuống có hơn 16 ngừi ta nô nức đi bán vàng ta chép miệng nếu (nằm mơ) có tiền ta mua ồ ạt ngay á. Nói thế mà mí bạn ngồi cạnh cười ta bẩu thiên hạ đi bán seo ta mua làm giề. Có điều trời chẳng chiều lòng người hiền (tài) sau đợt đó ta chẳng những không có tiền đi mua mà còn phải vay về bán với giá bèo bọt á. Giờ này một tháng ta khâu miệng lại chưa mua được 2 chỉ vàng nên ta nhìn ra ngoài phòng làm việc mà trời đất cuối thu nó tối đen như cái tiền đồ của ta á. Các tình iu đọc đến đây hẳn mỉm cười nhưng mà trong lòng ta tê tái vô biên đó.

Thứ Tư, 4 tháng 11, 2009

Cái ti vi

Tối qua chat với bạn làm mình hoài cổ rồi nha.
(2005) - Cái ti vi đen trắng, vỏ màu nâu bằng nhựa có những vân vân giống như bằng gỗ bố mua về sau khi nhà bán con lợn tạ. Buổi chiều bán lợn, buổi tối muộn bố đi đâu về, nói với mẹ như thế, như thế...Có 2 nhà bán ti vi đen trắng, họ thêm tiền mua ti vi giải mã ( Những năm ấy ở HP có hàng tàu Nhật về, giải mã đi là được ti vi màu, lòe loẹt như tranh dân gian Đông Hồ ấy). Và bố đã chọn cái này, chắc là nó có tên, giống như điện thoại bây giờ có tên 02, nhưng tên nó bây giờ thì chịu, may chăng chỉ có bố là nhớ.

Tivi có một cái núm to để chuyển kênh, bên dưới có 3 núm nhỏ, 1núm chỉnh sáng tối, 1 núm chỉnh âm thanh, còn 1 cái nữa chỉnh cái gì quên rồi. Hồi đó chỉ xem có 2 kênh thôi, mỗi lần chuyển kênh bật xoay cái núm to kêu cành cạch, cành cạch. Đài HP kênh 10, đài TƯ kênh 12. Sau một thời gian HP có thêm kênh 10 VHF thế là có thêm 1 kênh, cành cạch, cành cạch.

Thế là nhà có ti vi. Cái câu vang vang này mang lại niềm vui như thế nào nhỉ, giống như mình có đt di động, không , vui hơn, giống như có ai đó đang thích mình, mà mình cũng thấy người ấy rất đáng yêu.. Có lần đi xem nhờ, bị chó hàng xóm đuổi chạy té khói, rồi có lần ngủ quên, hết phim phải dậy đi về nhà, cứ hậm hực vì đang ngủ dở mắt. Tính ra cũng xem được bao nhiêu phim hay, đến bây giờ vẫn nhớ: Angiêlic, Mười bảy khoảnh khắc mùa xuân, Tất cả các dòng sông đều chảy, Nôtỳ I sau ra...

Có một cái ti vi trong nhà giống như có thêm một người bạn, những mùa hè sông Đà hết nước, chỉ có ti vi đen trắng mới chạy được ắc quy, cả xóm sang xem nhờ. Nó thấy mình quan trọng, lấy ghế cho người này, trải chiếu cho người kia, chuyện nở ngô rang, nó học cách chung sống cùng nhau trong cộng đồng, tình cảm gắn bó tha thiết. Không như nhà cái ông gì đầu ngõ, hồi nó còn bé quá, vào xem, rụt rè, ông gọi lại hỏi mày con cái nhà ai, tao mất bao tiền mua cái ti vi mà không được một câu cháu xem nhờ à. Hí hí.

Tới khi H đi học ĐH, em mang cái ti vi đó lên cho có phương tiện nghe nhìn, đời SV có thêm thông tin là quý lắm. Cái TV đen trắng vẫn kiên cường sống cuộc đời đen trắng. Lần lâu rồi chuyển nhà T bảo vứt đi chị nhé, vứt đi đỡ phải mang nặng lắm. T cứ dỗ mình vứt nó đi giống như đã từng vứt một cái chăn bông cũ của mình từ trên tầng 5 KTX. Nhưng cái ti vi này không giống một cái chăn bông, chị giữ nó lại như giữ một đồ vật thân thiết thời thơ ấu, sau này chị có già đi vẫn nhớ có 1 cái ti vi đen trắng đã từng đồng hành.
Giống như bây giờ xem bóng đá, chị hay nhớ giọng một BLV xưa vang vang " Trên màn hình đen trắng của các bạn các cầu thủ đội A mặc áo sáng màu, quần và tất sẫm màu....."

Update: Ti vi này tôi đã cho rồi, một người quen hỏi xin để bày trong ngôi nhà mới. Giờ đây ngồi đọc những dòng này tôi ngậm ngùi mình nông nổi. Cuộc đời thật lạ, có những thứ tôi luôn muốn giữ bên mình mà bỗng chốc buông tay dù chẳng có lý do gì. Không biết khi tôi có nhà mới định xin lại người ta có trả không nhỉ?

Chủ Nhật, 1 tháng 11, 2009

Chém gió

Chung kết Sao mai điểm hẹn khu vực phía Bắc đang diễn ra trên tivi. Tình cờ bật tivi có phần e ngại, người xem bây giờ sắp bội thực các cuộc thi ca nhạc mang nhiều tính giải trí, thương mại và một chút dễ dãi.
Nhưng thật may là chương trình hôm nay rất là hay nhé. Tất cả các bạn thí sinh đều rất đẹp, sáng sủa và bắt mắt. Tất nhiên là trong một cuộc thi hát thì tiêu chí gì là đầu tiên? nhưng hãy thử nhìn trường hợp Hà Anh hay Vương Dung các năm trước xem bây giờ họ trôi nổi đâu rồi? Ban tổ chức năm nay chắc cũng rút kinh nghịm, chọn toàn các bạn có thanh sắc, hy vọng các bạn sẽ trở thành sao bự của làng giải trí. Cuộc thi này toàn các bạn học Nhạc viện hay chí ít cũng các trường nghệ thuật chuyên nghịp ra nên xem đỡ sợ hẳn như kỉu Idol. Có bạn Tôn Thất Thái Sơn là con nhà nòi với mấy bạn nữ nữa xinh như diễn viên Hàn Quốc; các bạn cứ hoạt động trong môi trường ca hát chiên nghịp đi một hai năm nữa không lên TOP được các bạn đi đóng phim với Vũ Ngọc Đãng được, tớ động viên chân thành thiện chí á. Có một bạn hát bài của Phó Đức Phương lượt một biên dịch sang tiếng dân tộc lun, giọng bạn hay và bạn thật giỏi á. Tớ rất là thích các bạn.
Truyền hình Việt Nam năm nay có vẻ làm cẩn thận sạch sẽ xứng tầm với một cuộc thi nhạc nhẹ có uy tín, không như năm trước mang cả ra ngoài đường mà làm cứ như một cuộc thi xiếc á. Tớ có linh cảm rằng chung kết miền Bắc đã tập hợp hay nhất những giọng hát của Sao mai năm nay rồi.
Vui vì có cái để xem.

Thứ Hai, 26 tháng 10, 2009

Thông báo nhảm (thông báo & nhảm)

- Thông báo với các bưởi nào là thiền sinh mà tuần trước không đi học thì tuần sau ngừi ta chuyển địa điểm đến trường Xuân La ở trên đường Xuân La cạnh Ủy ban nhân dân phường Xuân..kêu nha. Thông báo thế này các bưởi đừng bảo em tốn đất vô ích nha, không phải riêng các bưởi mà cả em hôm trước phao tin học thiền cũng hem có rắp tâm hy vọng gì mà chỉ đơn thuần là phe phang thôi. Thế mà đến hôm có lịch khai giảng đánh đùng một phát giữa trời quang mây tạnh có bưởi nhảy vào hỏi em là seo đến học thiền lại gặp đám cưới, em thúc động 2 đầu gối đánh vào nhau lập cập, té ra là có bưởi đọc blog em xong rồi đi học thiền thật các bưởi ạ, hay là bưởi ý đi đám cưới nhỉ? Thôi em cứ tin là bưởi đi học thiền đi. Thế từ hồi vướng vào vòng thiền này bưởi nhìn nửa cốc nước như nào bưởi nhỉ?
- Thật với các bưởi em cũng phải nghiêm túc kiểm điểm rằng em vốn liếng hem có đẹp dưng mà chảnh, (Bưởi Victo Huygo gọi là cắt cử quá nhiều lính canh cho một pháo đài hem bị đe dọa) tuy vậy em vẫn xếp sau các bưởi nha. Ai đời bờ lốc em ế sưng ế sỉa các bưởi hem có thèm comment. Rồi các bưởi nhìn thấy em các bưởi gọi hỏi em : gơ là gì, diều cánh cốc là diều gì...Rồi các bưởi kiểm điểm em vào đề như thật đến lúc kết thúc chả biết như nào mới bịa ra chuyện phải đi nhậu đi oánh chén etc.. He he, các bưởi thật là để một cái guốc trong bụng em chứ các bưởi chưa đi phải hem.
- Thôi đến giờ tập thiền rồi em xin phép các bưởi cho em đặt cục gạch ở đây. Ngày mai mà vẫn còn nửa cốc nước em xin phép các bưởi em sẽ giải thích cho các bưởi một số từ mà em cứ tưởng là từ phổ thông hóa ra lại là từ do hậu duệ của Năm Sài Gòn với cả Tám Bính nghĩ ra các bưởi ạ.

Thứ Sáu, 23 tháng 10, 2009

Nhà cũ

*Đôi khi trong giấc mơ của mình tôi thường hay mơ về nhà cũ. Ngôi nhà dựng trên mảnh đất của ông bà ngoại, phía trước cửa có một cây dừa, một cái bể nước và chuồng lợn cùng với bếp. Chúng tôi thường ngồi trên cái miệng bể nước bé ấy ăn cơm, trò chuyện và cả thả diều, ngày đó không gian trong thị xã nhỏ còn đủ chỗ cho những con diều cánh cốc bay lượn trên bầu trời. Bố làm cho chúng tôi một con diều cánh cốc, nhưng còn bé chẳng đứa nào biết thả, ngồi bên cạnh nghĩ mình thả diều được rồi:). Ngôi nhà chừng 18 mét vuông có những vết nứt ngang và sàn nhà láng xi măng nhiều chỗ gồ lên nhẵn bóng. Ông bà ngoại và các cậu ở xung quanh nên tôi ít khi bị nhốt trong nhà, thảng khi người lớn đi vắng hết được khóa cửa ngoài thò chân ra ngoài cửa sổ, trên cổ đeo một sợi dây đeo chìa khóa thì rất lấy làm oai phong lẫm liệt. Nhưng có những buổi tối nhập nhoạng mẹ phải đi giao sách giáo khoa còn tôi thì cứ lèo nhèo quấn chân đòi mẹ ở nhà. Mẹ làm thêm bằng cách giao sách trong thời gian rất ngắn, có khi mẹ còn không nhớ, không biết sao tôi lại nhớ. Ký ức trẻ con thật lạ. Dường như tồn tại một vùng nhớ mà những hình ảnh tình cờ rơi vào đó thì mãi mãi trong suốt khôi nguyên như thuở ban đầu, không hề bị tầng tầng lớp lớp những hình ảnh khác che lấp đi như vùng quên.Cuốn sách ngày xưa bao giờ cũng hay. Bài ca ngày xưa lúc nào cũng tha thiết. Chúng tôi sinh ra và lớn lên một chút ở trong nhà cũ. Nhà mới chuyển đã gần 20 năm. Cuộc sống hàng ngày gần như không có gì nhắc nhớ quá khứ, vậy mà tôi không mơ về ngôi nhà hiện tại, chỉ mơ về nhà cũ. Tôi đọc ở đâu đó rằng tính cách con người hình thành phần lớn trong 5 năm đầu đời. Vậy phải chăng chúng ta đi qua thơ ấu là đã quá nửa cuộc sống này. Ai cũng muốn mãi là trẻ con, để khỏi buồn bã về thân phận con người.
* Hôm qua mơ một giấc mơ để gần sáng tỉnh dậy khóc nức nở, đã trót khóc thì khóc cho đã đi. Có một nguyên tắc bất thành văn là không bao giờ khóc vì chuyện công việc. Thế mà nằm mơ lại khóc mới cú đỉn.
* Mùa thu đang đẹp nắng xanh trời. Muốn tải lên đây một bài hát có tên "Tia nắng sau cửa sổ nhà em" nhưng rõ ràng là không thể tải được, nó toàn báo lỗi, mà bây giờ mình phải đi ăn bún đậu mắm tôm nên không liên hệ với bộ phận kỹ thuật nhà google được. Các tình yêu chịu khó nhịn vậy. Bài hát đấy hay lắm các tình yêu ạ.

Thứ Hai, 19 tháng 10, 2009

Hồn Russia quyện trong dáng Việt









Trên đây là những bức ảnh sắp đặt của bác Chaika tham dự cuộc thi "Phong thu" hay còn gọi là Lá phong mùa thu (http://diendan.nuocnga.net/showthread.php?t=2143). Xin phép bác Chaika cho cháu lưu vào blog để chiêm ngưỡng, mặc dù chủ trương của cháu là hạn chế copy anh paste nhưng những bức ảnh này đẹp quá đi. Nên cháu mượn vào đây chưng trong nhà trong dịp 20/10. Cháu có một bạn gái tên là bạn Lu. Bạn ý không biết ngày 20/10 là ngày gì đâu. Take care of yourself, take care of myself nhân ngày 20/10. Cheer!

Thứ Bảy, 17 tháng 10, 2009

Ngày thường

1. Ông làm trưởng phòng của một phòng không nhỏ không to ở trong một cơ quan nghe tên thì to nhưng thật ra lại nhỏ. Chọn một ngày đẹp ông khánh thành nhà thờ họ. Ông mời hết mọi người trong cơ quan về quê ông, một tỉnh cách Hà Nội 100km. Việc cũng thường, có điều ông nhờ các chị nhà bếp mua hộ thực phẩm, mỗi thứ bao nhiêu rất chính xác về số lượng, và nhờ xe cơ quan mượn 15 bộ bàn ghế của nhà ăn chở về quê ông. Đi kèm với bàn ghế là bát đĩa cốc chén. Mấy chị thân với ông về theo từ hôm trước bảo nhà thờ nhà ông bé hơn nhà thờ nhà chị ở HN. Việc cũng thường, có điều bà con ở quê ông không biết xếp bát đĩa, hôm chở từ quê lên HN nó vỡ hết cả. Cơ quan lại phải mua lại.

2. Mạng internet nhà anh bị hỏng. Gọi dịch vụ 3, 4 lần không được. Chẳng đứa nào nó thèm coi anh là thượng đế. Thứ ba tuần trước anh dọa đến thứ tư mà không đến chữa anh sẽ đưa lên báo. Dọa thế nhưng đến chủ nhật vẫn không đứa nào nó sợ, anh đưa lên báo thật. Sáng thứ hai anh ngồi họp ở cơ quan thì có khoảng 1 chục đứa gọi điện, anh ơi em chữa cho anh rồi. Bảo tôi có nhà đâu mà các cậu chữa thì bảo chúng em chữa ở chỗ chúng em đường dây của anh thông rồi. Lúc trước thì cứ bảo tại anh đi làm chúng em không chữa được. Cúp máy không nghe nữa thì các em xinh tươi gọi điện, alo cái là anh à cứ như bạn mạng, em đã add anh vào danh sách VIP của chúng em rồi, anh yên tâm dùng tiếp dịch vụ của chúng em nhé, và đừng cho lên báo nữa.

3. A lô anh à. Em X đây. Gớm, dạo này bận rộn quên cả em X nào rồi à. Anh ơi cái chương trình đi...không có bên em à. Đi mấy ngày, những đâu ạ? Ai tài trợ hả anh? Anh cho chúng em một suất. Phụ nữ phải có một suất chứ anh. Vâng, anh nghiên cứu hộ em nhé...

"Ngày thường" là tên một truyện ngắn được giải Nhất Tác phẩm tuổi xanh của DPV.

Thứ Năm, 15 tháng 10, 2009

Thật ngạc nhiên!

Và cũng vui mừng thú vị nữa
Tôi đã viết một lá thư trong một chiều muộn cuối đông năm 2005, viết trong nỗi nhớ tha thiết nỗi cô đơn mệt mỏi. Viết để vơi bớt nhớ thương. Sau đó nhân thể bấm gửi đi cuộc thi Tùy bút mùa xuân của báo Tuổi trẻ và quên đi, vì tôi không hay đọc báo online.
Tôi cũng post lá thư này lên một diễn đàn. Đến nay diễn đàn không hoạt động nữa, link die.
Bạn đọc blog đừng vội mừng, lá thư của tôi không được giải gì đâu. Nhưng tôi đã đi tìm lại nó lâu rồi mà không thấy. Tôi đã từng ngồi vắt óc nghĩ lại từng chữ, nhưng không nhớ hết, cảm xúc mà.
Vậy mà hôm nay, tôi search trên google thì lại thấy nó, link đây:
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=119875&ChannelID=10
http://tim.vietbao.vn/con_y%C3%AAu/
Tôi copy ra đây nhé, tìm lại được mừng quá trời đất:

Gửi người con yêu

TTO - Hôm nay con đọc được rằng hạnh phúc là biết gìn giữ tìm được sức mạnh tinh thần từ những kỷ niệm, ký ức yêu thương ngay cả khi nó không còn hiện diện trong hiện tại. Và con viết lá thư này cho bố...

Con vẫn nghĩ tới bố mỗi ngày, khi con gặp mẹ, nhìn thấy em hay trở về ngôi nhà của chúng ta, thảng khi công việc, những cuộc gặp gỡ bạn bè cuốn con đi thì con lại nhớ bố khi nhìn thấy tờ lịch thi đấu bóng đá đã qua ai đó còn treo trên tường.

Con biết rằng trong suốt cuộc đời phía truớc con phải mang theo nỗi nhớ ấy bên mình. Nỗi nhớ vẹn nguyên không thay đổi như trước kia con thường ngồi bên cạnh bố nhổ tóc sâu, cùng xem bóng đá, hay làm quan sát viên xem bố gói bánh chưng ngày Tết, nỗi háo hức chen lẫn rụt rè khi vớt bánh, để mỗi cái bánh be bé, con con, gói bằng gạo và đỗ dồn còn sót lại là của mình, của riêng mình.

Ấu thơ dịu ngọt, có thể những đứa con chẳng bao giờ biết được bố đã gói những cái bánh xinh xinh ấy bằng tất cả tình yêu thiết tha của bố. Con chỉ biết rằng khi con vớt bánh nhỏ, ấy là khi Tết đến, MÙA XUÂN VỀ.

Papa thương yêu! Sáng nay con mở mail một người bạn, bạn ấy gửi cho con bốn câu thơ Trần Ngọc Châu, rằng "Em đã hẹn gặp nhau đêm ba mươi/ Bên bếp lửa nồi bánh chưng rất ấm/ Uống chung nhau một ly trà đậm/ Sẽ kể hoài mà không hết chuyện vui..." Bạn ấy làm con nhớ vô cùng ngày bố chưa đi xa và những phút giây gia đình sum họp. Mấy năm sau này, khi con vẫn còn "nhóc tỳ" nhưng đã lớn chút chút thì bố luôn ốm và nằm trong bệnh viện, không còn gói bánh chưng cho con nữa.

Bố thương yêu, tình yêu của bố khi ấy dành cho con gửi vào đâu nhỉ? Gửi vào đâu, con không biết được... Ngày cuối năm bệnh viện thường cho bệnh nhân về nhà ăn Tết. Những chiều ba mươi đón bố từ bệnh viện trở về nhà của chúng ta, khi ấy - với con - MÙA XUÂN VỀ.

Con bây giờ đang ở xa nhà, mỗi Tết đến xuân về luôn gợi lên những ước ao thầm kín về cuộc đời, ước mơ về một chàng trai luôn yêu con nhiều như bố, nếu con tìm được người đó, hẳn anh ấy cũng yêu bố bằng con.

Đã mấy mùa xuân đi qua không còn bố, và mùi hương trầm ngày Tết vẫn làm con thao thiết nhớ thương. Trong hành trình cuộc sống, con nhận ra rằng cứ đi mãi đi mãi thì những thời khắc giao thừa, năm mới, hay mùa xuân cũng chỉ là quy ước; điều quan trọng là cảm giác yêu thương dành cho mình rất gần, yên chí không bao giờ mất.

Như là con yêu bố. Như là hết thảy những ông bố bà mẹ trên thế gian yêu những đứa con mình. Thì khi ấy con luôn khoan thai vững bước trong cuộc đời này, muốn phấn đấu tốt hơn chính bản thân mình ngày hôm nay, và mỗi ngày mai là một ngày mới. Và MÙA HẠNH PHÚC sẽ ở bên.

Papa! Con đang nhìn ra ngoài trời nắng đẹp! Mùa xuân của thời tiết, của đất trời đang về rồi đấy. Chắc chân mùa xuân ấm, rất ấm. Mong một năm mới an lành cho những người con thương yêu, bố nhỉ?

Hóa ra lá thư của tôi năm đó có online trên báo. Cũng vui, nhưng sao họ chẳng nói với tôi một tiếng, để tôi cứ ngồi nghĩ lại từng chữ một bài này, ngộ ghê.
Papa,
Theo giấy khai sinh ngày 20/10 là sinh nhật bố; (ngày sinh nhật bố là ngày bố tự nghĩ ra và khai vào giấy khai sinh thôi) con đã muốn viết một entry làm kỷ niệm. Nhưng hôm nay tìm được lá thư này, vậy là mừng, để một dịp khác con sẽ viết sau. Vì lúc nào con cũng nhó và bố luôn ở bên!

Thứ Hai, 12 tháng 10, 2009

Áo mùa đông


Bài hát trên rất quen thuộc nhưng không biết nó tên là bài gì. Vì khi search bài "Áo mùa đông" thì cái bọn Baamboo nó bảo đây là bài Áo mùa đông của Trọng Tấn hát. Nhưng mình không phải đứa cả tin nhá, áo mùa đông gì mà lại "Bản em lưng chừng núi lưng chừng đèo một lần đi tuần tra anh tới. Một rừng ban nở trắng tinh hẹn gặp anh em tới....Rồi một hôm anh ghé qua thăm bản tìm gặp em cô gái nhen ngọn lửa tim mình..Và từ đây người lính có thơ tình, tìm người thương thì gắng qua thác ghềnh sẽ gặp.."
Nhầm lẫn cũng không phải chuyện dở, vì từ nãy giờ toàn nghe bài hát này, khá hay và tha thiết.
Đi tìm bài hát Áo mùa đông bởi vì trưa nay tớ đã đi mua được một cái áo mùa đông màu trắng với một cái áo mùa đông màu đen. Một cái lông vũ và một cái không phải lông vũ. Bạn hiền có thể thấy tớ rất phởn bởi vì mùa đông năm nào trông tớ cũng y dư bà đẻ, đến nỗi có người thân bình thường chả quan tâm gì mấy nhưng nếu mùa đông có việc gọi điện thì đầu tiên sẽ hỏi là có rét không. Hí hí. Đến nỗi chát với bạn bạn bảo Tết tao về mày có nhu cầu gì không thì bảo đến mùa sale mày mua cho tao một đôi găng tay thoai. Năm nay thế là ấm roài hí hí. Hạnh phúc thật là rản rị.

Thứ Sáu, 9 tháng 10, 2009

Danh sách

I. Công nhận blog có tính tương tác cao. Từ hôm qua đến giờ đọc hết hot bloger là anh VMC sang đến ấm bloger là chị Titi thì mình cũng đào sâu suy nghĩ mỏi hết cả chân vì vắt lên tận trán ra lò được cái gọi là: Những điều nên làm trước tuổi 35 bèn ký ra đây, hy vọng là không viển vông vì nếu đem ghen tị với các bạn hiền thì nó cũng tương đối rản rị. Tuy nhiên không chịu trách nhiệm về bất cứ điều gì nếu không thành hiện thực, AQ gọi là tùy duyên í mà.

1. Có một gia đình
2. Có một ngôi nhà hoặc một chỗ treo dùi ở xó xỉnh xa xôi
3. Tận mắt ngắm dòng Nho Quế trên đỉnh Mã Pí Lèng
4. Học yoga
5. Có một công việc kiếm tiền ngoài giờ
6. Hẹn hò với một ai đó
7. Tự tay chụp một bức ảnh hoa mận trắng
8. Mua cho mama cái máy giặt
9. Đọc Dagestan của tôi
10. Kết thêm những người bạn mới nhưng trân trọng những người bạn cũ

Công nhận mình lãng mạn kinh!

II. Từ lâu rồi vẫn nghe cái câu " Ở đời có bốn cái ngu/ Làm mai, lãnh nợ, gác cu, cầm chầu". Những người có kinh nghiệm hay giải thích rằng làm mối rất rách việc ở chỗ nếu người ta yên ấm thì người ta cho rằng đấy là phúc phận, người ta lục đục là bắt đầu oán trách bà mai, nên tốt nhất tránh đi cho lành. Mình không nghĩ thế.
Bởi chứng kiến người khác hạnh phúc là một trải nghiệm rất tuyệt vời. Nhất là khi trong hạnh phúc đó có bàn tay của mình.

Thứ Ba, 6 tháng 10, 2009

Trầu không

Ba đồng một mớ trầu cay
Sao anh chẳng hỏi những ngày còn không?

(Ca dao)

Nhà mình có một giàn trầu không. Câu này nghe quen quen như trong lời bài hát. Dây trầu không gơ từ khi chuyển lên nhà mới, gơ ở góc vườn, trầu không vươn lên bám rễ vào tường gạch, trổ lá xanh um.
Hồi bé cũng chẳng để ý lắm đến giàn trầu. Bà nội có ăn trầu, nhưng bà không ở với mình, nên không hái trầu thường xuyên nhưng vẫn biết lá trầu nhà mình ăn ngon. Lá trầu ngon là lá trầu dầy, già, không phải lá ở ngọn, không phải lá tươi xanh tràn sức sống mà là lá đã ngả sang màu vàng xanh, trên mặt lá có gân và đốm (sao nghe giống mặt người có da nhăn và tàn nhang dzị). Những lá sống gần hết đời lá trầu là lá ăn ngon. Chắc là khi quyện với vỏ, vôi và cau thì nó lên men thế nào đó.
Bây giờ không mấy ai ăn trầu nhưng có một giàn trầu trong nhà vui lắm nhé. Mỗi một tuần rằm đi chợ mua hương hoa thì chỉ cần mua một quả cau, payback lại lá trầu, về nhà ra vườn mình tha hồ chọn một lá trầu đẹp. Một lá trầu đẹp để thắp hương là lá trầu vừa phải, không to quá không bé quá, không non quá không già quá, chọn kỹ phần ngọn lá hay bị cháy (đen), trên mặt lá phải sáng sủa không có những đốm nâu, lá trầu dầy thì trông càng đẹp và chắc chắn.
Giàn trầu không thường ra nhiều lá, ngọn vươn mạnh mẽ đón gió, nắng, không khí, xanh tốt, chiếm lĩnh không gian vào mùa hè. Trầu thường lụi vào cuối đông, khi có sương muối, những lá trầu bé đi, xạm hoặc ngả vàng. Nhà không có giàn trầu, cuối đông chọn lá trầu thắp hương rất khó. Ngày bé đọc câu thơ của Trần Đăng Khoa nên mỗi lần hái trầu dù không vào buổi tối cũng vẫn khua tay đánh thức cả giàn, thấy hay hay như một nghi thức. Trầu không chạ tay được, ít người hái thôi. Nếu mà người lạ vào hái cả giàn thì giàn trầu sẽ lụi, nhiều lần như thế khéo chết dây không chừng.
Có một giàn trầu trong nhà vui lắm nhé. Trầu không chữa nhiều bệnh nên thỉnh thoảng lại thấy có người tít xóm ngoài lạ hươ lạ hoắc vào xin lá trầu. Hay trong xóm có nhà có con trai hỏi vợ, bà mẹ tất tả sang dặn nhà tui đừng bán trầu không cho ai, để đây tôi hái xin hỏi vợ cho thằng H. Hí, có bán cho ai đâu. Có lần trầu đắt (trong năm thế nào cũng có một tuần rằm thời tiết có sương muối lá trầu xấu và đắt) mẹ cho một bà vào hỏi mua hái, bà đó tận thu hái từ gốc đến ngọn, tý nữa chết giàn giầu. Từ đấy cạch.
Xếp 20 lá cạnh nhau thì được 1 "tay" giầu, buộc khéo léo bằng rơm. Nếu không có rơm thì xếp chéo thế nào đó, nếu ai đó đưa cho bạn một tập lá giầu cầm vừa tay có nghĩa là 20 lá đó.
Mà vừa rồi sửa nhà không giữ được giàn giầu nên chợ mua đồ thắp hương rằm tháng Tám phải mua cả lá giầu, tự nhiên hơi khó chịu làm sao . Sao mà một cái nhỏ nhỏ như cái giàn giầu này cũng mất đi theo thời gian vậy, sao mà một cái nhỏ nhỏ đơn giản như giàn giầu cũng thành ký ức.
Tui thoáng nghĩ hay là mình gơ lại một dây trầu. Nhưng mà mất công lắm. Gơ để làm gì, giờ có ai ăn trầu nữa đâu.

Thứ Tư, 30 tháng 9, 2009

Ký ức về bão


nguoilavuaden: H ơi
Pham Bach My Huong: dạ
nguoilavuaden: có phải bây giờ bão nó ít vào HP hơn ngày xưa không nhỉ
Pham Bach My Huong: ôi sao làm sao mà buồn ngủ thế
Pham Bach My Huong: ừ đúng rồi đấy
Pham Bach My Huong: em nhớ ngày xưa 1 năm bão vào Hp 5-6 con
Pham Bach My Huong: cây cối bị đập cho tơi bời
Pham Bach My Huong: dần nó chuyển hướng đi hết
nguoilavuaden: sao lại thế nhỉ
Pham Bach My Huong: giờ HP HN không còn bão nữa
nguoilavuaden: Hà Nội chị ứ biết
Pham Bach My Huong: em cũng chẳng biết
nguoilavuaden: nhưng sao nó lại chuyển thế nhỉ, hè hè
Pham Bach My Huong: nó cứ dần dần chuyển vào phía trong
nguoilavuaden: tưởng mày làm ở đấy phải biết chứ nhể
Pham Bach My Huong: chịu
Pham Bach My Huong: cái đấy phải hỏi bọn khí tượng
Pham Bach My Huong: hôm nào hỏi
Pham Bach My Huong: ví dụ như hôm nay em rất thắc mắc muốn hỏi có tuyết rơi trên biển không
nguoilavuaden: lấy éo đâu ra tuyết trên biển
nguoilavuaden: mày hỏi thế nó cười cho
Pham Bach My Huong: tại sao lại không có
Pham Bach My Huong: vì làm sao
nguoilavuaden: thì luồng hải lưu không khí tác động lên nhau thế nào đó
Pham Bach My Huong: thế à em chả biết gì cả
nguoilavuaden: hồi còn bé mình hay thấy bão nhỉ
Pham Bach My Huong: uh
Pham Bach My Huong: công nhận
Pham Bach My Huong: còn phải buộc cửa sổ
nguoilavuaden: bây giờ có ở HP cũng chả có bão
Pham Bach My Huong: với nhìn cây cối bị quật tơi bời
nguoilavuaden: hồi xưa hay có giàn ăng ten trên nóc nhà, có khi giàn ăng ten phi đi lung tung, từ nhà nọ sang nhà kia có mảnh vải mưa trăng buộc trên đình màn
nguoilavuaden: vải mưa trắng
nguoilavuaden: người lớn được đi làm về sớm để chống bão, nhà nước hay hỗ trợ giấy dầu, mày có biết giấy dầu là giấy gì không?
Pham Bach My Huong: có chứ
Pham Bach My Huong: cái giấy đen đen lợp mái ấy gì
Pham Bach My Huong: ngày xưa em ngửa mặt lên cứ nghĩ đấy là ra rắn
nguoilavuaden: ặc ặc, da rắn
nguoilavuaden: viết cho nó đúng chính tả vào]
Pham Bach My Huong: mùa hè thì nóng mùa đông thì lạnh
nguoilavuaden: hồi ấy lấy đâu ra tôn như đồng bào miền Trung bây giờ
nguoilavuaden: bão tan thì chuyển thành áp thấp
nguoilavuaden: đội nón đi ra chợ hàng thịt nó đắt như tôm tươi
Pham Bach My Huong: chính cái tôn bây giờ mới sợ
Pham Bach My Huong: gió nó giật cho chém như dao phay
nguoilavuaden: cả chợ có một hai hàng thịt
Pham Bach My Huong: chứ giấy dầu ngày xưa thì chả làm sao cả
nguoilavuaden: nước ngập hết cả rau muống, không ai hái được mà ăn
nguoilavuaden: bọn bạn chị làm du lịch mỗi một lần bão là khốn đốn
************************************************************************

nguoilavuaden: eh
nguoilavuaden: ngày xưa còn bé mày nhớ nhất gì ở một trận bão
hoanganhtops: co van de gi vay?
nguoilavuaden: tao đang điều tra xã hội học
hoanganhtops: may chuyen nghe bao gio vay
nguoilavuaden: mày không nhớ gì hả
hoanganhtops: chang co gi ca
**************************************************************************************
nguoilavuaden: mày có nhớ bão ngày xưa như nào không
doquanghuy: co
doquanghuy: lam sao
doquanghuy: tao nho la nha tao ke hai cai giuong chong len nhau
nguoilavuaden: tao nhớ ăng ten đổ,
doquanghuy: bon chi em tao nam o giua
doquanghuy: vi mai nha bi toc het ca noc
nguoilavuaden: đi ra chợ mua thịt bị đắt
nguoilavuaden: không có rau ăn
doquanghuy: hom nay may lai nho den bao la lam sao
doquanghuy: thuong khuc ruot mien trung ah
nguoilavuaden: tao đang điều tra xã hội học
doquanghuy: ok
doquanghuy: the thi dieu tra tiep di
doquanghuy: co ket qua thi share cho tao xem voi
doquanghuy: vi tao khong shopping nen chang biet dat re the nao
nguoilavuaden: thế lúc mày nằm giữa 3 chị em nằm bên thì bố mẹ mày nằm đâu
nguoilavuaden: tao đoán là mày nằm giữa rồi
doquanghuy: tao chay lang xang
doquanghuy: khong nam dau ca
doquanghuy: con bo me tao thi cung chay lang xang
doquanghuy: lo che chan nha cua
*********************************************************************88
Tao nhớ đổ cây cối
Đi nhặt quả phượng và quả bàng về ăn
Nhặt hoa quả rụng
Chỉ thích trời bão thôi
Được nghỉ học
Ở nhà với bố mẹ, bố mẹ cũng ở nhà
*********************************************************************8
nguoilavuaden: em có trải qua một trận bão nào bao giờ không
hoamoclan: bao that hay la bao long ha chi
nguoilavuaden: bão thật í
nguoilavuaden: hi hi
hoamoclan: ah
hoamoclan: ah
hoamoclan: cung co
nguoilavuaden: thế à
hoamoclan: bao ike do
nguoilavuaden: nhớ nhất gì
hoamoclan: nho nhat la me bao em chup hinh gui ve cho me thay mat de tin la em binh an
hoamoclan: hihi
hoamoclan: cung co
hoamoclan: chup wa dt i
nguoilavuaden: hi hi
hoamoclan: chi vua trai qua con bao ha
nguoilavuaden: ở bên đó nhà cửa chắc chắn không sao đúng không
hoamoclan: chi nho gi
nguoilavuaden: không, bão ở miền Trung cơ, nhưng ngày xưa hồi bé chị ở H, cách đây 1,2 chục năm bão nó cũng thỉnh thoảng vào H
nguoilavuaden: chị nhớ cây đổ dây điện đứt, giàn ăng ten tivi gẫy, hoa quả rụng
nguoilavuaden: nhà dột
nguoilavuaden: nhưng trẻ con thấy vui lắm
hoamoclan: hihi
hoamoclan: dau co, bao ky do lon lam
hoamoclan: thiet hai nhieu va cung chet nguoi nua
nhung o cho em thi bi ngap va bay mai nha thoi
nguoilavuaden: ôi thế cơ à
nguoilavuaden: ở Mỹ mà cũng bay mái nhà à
hoamoclan: troi nha di luon do chu
hoamoclan: nha o My mo?ng nhu giay do
hoamoclan: dang sap den mua bao nua roi chi a
hoamoclan: cung sap sua phai lo che chan cua so cua chinh de gio ko dap vo kinh
nguoilavuaden: chị cứ tưởng là ở bên đó nhà cửa kiên cố, chỉ không ra đường là ngon lành
hoamoclan: nha ben nay bang thach cao mong, ko phai bang tuong nhu ben minh
vi neu bang tuong thi chac chang ai mua noi chi a
hoamoclan: chi co nhung toa nha lon thi moi be tong kien co thoi

Thứ Hai, 28 tháng 9, 2009

Vẫn hỏi lòng mình là hương cốm



Ơ, mình cứ tưởng theo thời gian thì con người ta miễn dịch với mùa chứ nhỉ. Sao hôm nay nghe bài hát này chã có lý do gì mà lại thúc động thế.
Vẫn thích, vẫn thích Tuấn Ngọc hát bài này nhất. Chỉ có điều hơi ngu ngu không biết cách post nhạc lên đây.


Paris Có Gì Lạ Không Em

Thơ: Nguyên Sa

Nhạc: Ngô Thụy Miên



Paris có gì lạ không em?
Mai anh về em có còn ngoan?
Mùa xuân hoa lá vương đầy ngõ
Em có tìm anh trong cánh chim?

Paris có gì lạ không em?
Mai anh về giữa bến sông Seine
Anh về giữa một dòng sông trắng
Là áo sương mù hay áo em?

Anh sẽ cầm lấy đôi bàn tay
Tóc em anh sẽ gọi là mây
Ngày sau hai đứa mình xa cách
Anh vẫn được nhìn mây trắng bay.

Paris có gì lạ không em?
Mai anh về mắt vẫn lánh đen
Vẫn hỏi lòng mình là hương cốm
Chả biết tay ai làm lá sen?

Thứ Bảy, 26 tháng 9, 2009

Mùa thu dậy sớm

Sáng nay tự nhiên lại dậy sớm, được cái hôm ngủ thoải mái thì tỉnh giấc sớm. Nhưng mà vẫn dễ chịu, vì thời tiết mát mẻ, trời đất đã sáng rõ mà vẫn bảng lảng sương đâu đây, cảnh vật lại vắng vẻ. Đi chợ đầu mối mua về một đống đồ ăn.
Không hoàn toàn muốn nhưng đã nối dây internet ở nhà. Có nghĩa là có nguy cơ mất ngủ thêm một tý, đau lưng thêm một tẹo, mắt mờ thêm một chút. Thôi cũng đành. Có cố không làm công dân mạng cũng không được. Thảng khi, vào ngày cuối tuần có việc buôn dưa, đi qua chợ ghé vào hàng nét mà giống như bước chân xuống ..địa ngục.
Trung thu năm ngoái vào một ngày chủ nhật. Mình từ HP lên đi xe ôm một bác chừng 55tuổi, giữa đoạn tắc ở Xã Đàn thấy bác nhắn tin gọi điện cho gái nhoay nhoáy, rủ gái đi đạp vịt Hồ Tây, kể cũng choáng. Đi đến đoạn không tắc bác hỏi mình có gia đình chưa. Mình mới giả vờ là có rồi còn hôm nay là đi công tác. Rồi mình mới hỏi bác là sao còn lãng mạn thế (trong bụng nghĩ chả nhẽ cháu bắt hình dong nhầm). Thế là bác mới kể là vợ bác mất òi, có hai đứa con gái đi lấy chồng cả, ngày xưa có vợ có chồng thì cuộc đời không khổ như này, nhiều khi ngồi ăn cơm một mình nghĩ chảy nước mắt, tìm hiểu cô này thế thôi chứ chắc thành cái gì, bây giờ người ta cũng tính, mình có nhà cửa nhưng công ăn việc làm lại không ổn định.
Mình không được đi nhiều nơi. Nhưng cứ nghĩ nếu mình có điều kiện ra nước ngoài sẽ để ý chụp ảnh những đôi vợ chồng già đi sóng đôi, chỉ cần sống cùng nhau cho đến cuối đời đã là một kỳ tích và là một câu chuyện đẹp. Câu chuyện xe ôm kia mình quên sau đó, không biết vì sao hôm nay lại nhớ lại.
Nhân chuyện nối mạng internet lại thấy tiếc mấy tháng mama mới nghỉ hưu mình không về thưòng xuyên để dạy hết bài "lên mạng". Đã dạy được hết phần đầu của phần gõ 10 ngón rồi mình mải đi chơi không ép học sinh của mình học. Hồi đấy cả cô giáo lẫn học sinh cố cho đủ tải thì có phải bây giờ mẹ con mình chát được với nhau không nhỉ. Đấy, con gái có xung khắc thì vẫn (có tý) tình cảm, chứ có phải như cái thằng kia đi làm về nó cắm đầu vào game, nên thành ra là cứ mỗi người một thế giới, tội mẹ ơi là tội.

Thứ Sáu, 25 tháng 9, 2009

Nói với mùa thu



Tôi muốn tìm trên cỏ
Một giọt nước mắt rơi
Tặng anh làm kỷ niệm
Mặn nỗi buồn chia phôi

Anh không là cơn gió
Tôi chẳng phải mùa thu
Biết rằng không thể đợi
Điều chưa đến bao giờ

Dẫu mùa thu có biết
Lòng mình mong bão tràn
Nhưng riêng tôi cũng biết
Bão tắt là thu tan

Thà cứ là cổ tích
Thà cứ là heo may
Nhắm mắt làm trẻ nhỏ
Mơ sao giữa ban ngày

Giữ mùa đừng rụng lá
Để khỏi gom sắc vàng
Giữ lòng đừng lửa cháy
Tránh một mai tro tàn

Thà chỉ là cổ tích
Thà chỉ là heo may
Thà chỉ mùa thu hỏi
Gió có buồn chia tay?

(Nguyễn Thúy Quỳnh-12 Văn Ams - 1996)

Thứ Hai, 21 tháng 9, 2009

Khai giảng lớp học thiền 4/10/2009


Hầu như ai trong chúng ta đều biết muốn đạt được hạnh phúc thì phải bớt ham muốn đi. Nhưng làm thế nào để bớt những điều rất bình thường và chính đáng đó lại là một việc rất rất khó.
Có thể nói, thiền là một từ tác động nhiều nhất tới tôi trong năm 2008. Khi tham gia vào lớp học thiền, dần dà ít một tôi đã "ngộ" ra rằng thực ra cuộc đời chẳng có gì là quan trọng, mình có thể sống như ý mình muốn cũng như mọi vấn đề rắc rối không phải từ bên ngoài mà đa phần xuất phát từ bên trong. Học thiền là học cách hóa giải những điều tưởng như không thể nào vượt qua nổi nếu như bạn đứng ngoài thế giới thiền.
Đến lớp học thiền tôi cũng nhận ra rằng, chúng ta - những người làm công ăn lương, những giáo sư tiến sĩ, những bà nội trợ, người lao động nghèo - thực ra chúng ta không khác nhau là mấy.
Bạn tôi có thể nói: "Nhưng mày có bớt nghĩ ngợi linh tinh đâu" Tất nhiên thiền không thể biến một người luôn phức tạp hóa vấn đề thành một người đơn giản. Tôi cam đoan rằng một người suy tư vẫn cứ nghĩ, nhưng là những suy nghĩ được soi sáng bởi một thế giới quan nhân hậu, bình thản và sáng suốt và đầy năng lượng hơn nhiều.
Nếu bạn đến lớp học thiền ngày khai giảng khóa mới này, bạn sẽ thấy nhiều người đã từng mắc bệnh nói về bệnh tật được chữa khỏi hoặc đỡ rất nhiều do tập thiền, không phải bệnh tinh thần mà những bệnh thể chất như bệnh tim, dạ dày, trĩ, cột sống, tiểu đường, khớp, u i các kiểu....
Nếu bạn về nhà lười tự tập như tôi, chỉ 2 tuần mới đến lớp một buổi chủ nhật thì cũng có khi bạn may mắn nhắm mắt tĩnh tâm mà vẫn nhìn được cảnh vật xung quanh giống tôi. Hoặc mới hôm qua tôi đã chữa lành cho một bạn bị trẹo chân vì ngã xe máy đã 2 ngày, sau khi tôi học bài chữa bệnh.
Nếu bạn là một thiền sinh chăm đến lớp 2 tuần một buổi, bạn có u i đau đớn gì cũng được các anh chị khóa trên chữa cho khỏi trong phạm vi của thiền. Nếu bạn đau nặng sẽ được thày cô chữa cho. Thày cô cũng già rồi. Dạy miễn phí.
Hoặc đơn giản hơn bạn cũng thực sự biết hết nghĩa chữ biết, rằng: Điều kỳ diệu không đến từ bên ngoài mà đến từ bên trong ta nếu có niềm tin sâu sắc, có ước nguyện chân thành, có thực hành nghiêm cẩn.

Lớp học thiền khóa mới sẽ khai giảng sáng chủ nhật 8h ngày 04/10/2009 tại trường THCS Đông Thái, Võng Thị, Tây Hồ, Hà Nội. Welcom tất cả mọi người.

Thứ Năm, 17 tháng 9, 2009

H - Honesty - Sự trung thực

Nguồn: Chicken soup for the soul
Người dịch: Hoa Học Trò

Một buổi sáng đẹp trời, một người đàn ông trông honorable (đáng kính) đi vào cửa hàng bán thức ăn nhanh hỏi mua một con gà nướng và happily say (vui vẻ nói rằng) ông ta mua con gà cho buổi dã ngoại. Nhìn hai người rất thân mật, nên người chủ tiệm ăn cũng nghĩ ông ta là that woman"s hubby (chồng của phụ nữ đó)
However (tuy nhiên)khi đến nơi dã ngoại và mở giỏ đựng thức ăn ra người đàn ông vô cùng ngạc nhiên. Trong giỏ không phải là một con gà nướng mà lại có a holdall (một cái túi đựng đồ lặt vặt). Không suy nghĩ đến giấy thứ hai, người đàn ông huddle along (vội vàng, tất tưởi) lái xe quay lại tiệm ăn, trả lại túi tiền và đòi con gà của mình.
Ông chủ tiệm ăn, in awe of the man's honesty (kinh ngạc trước sự trung thực của người đàn ông) đã hỏi tên ông ta và đề nghị gọi phóng viên đến để viết bài về ông ta đăng báo làm gương. Ông chủ tiệm ăn nói rằng người đàn ông kia sẽ trở thành a local hero (một người hùng trong vùng), một tấm gương về sự trung thực và đạo đức mà mọi người cần học tập.
The hungry ma (người đàn ông đói bụng) nhún vai thờ ơ: "Có người đang đợi tôi. Trả cho tôi con gà là xong"
Ông chủ tiệm ăn lại một lần nữa ngạc nhiện over the man's humility (trước sự khiêm tốn của người đàn ông). Ông hỏi:
- Ông quả là một người vô cùng trung thực trong thế giới phức tạp này. Ông cần phải được đăng tên lên báo để mọi người thấy rằng vẫn có những người trung thực sẵn sàng bảo vệ lẽ phải. Hãy cho tôi biết tên của ông và quý bà đi cùng với ông. Đó có phải là vợ ông không ạ?
- Không. Vấn đề là ở đây - người đàn ông kia lập tức quát lên - Vợ tôi đang ở nhà. Người mà tôi đi cùng là bạn gái tôi. Cho nên tôi cần phải nhanh lên thôi. Đưa trả con gà đây!

Thật dễ dàng nhìn thấy điểm tốt ở một người bạn chưa quen biết nhiều. Nhiều người trong số chúng ta cũng làm việc tốt ở here and there (ở nơi này nơi khác). Nói những lời dịu dàng, thái độ thân thiện...và người khác có thể nghĩ chúng ta là một con người khác với con người thật của chúng ta. Nhưng bản thân chúng ta mới nhìn được trái tim của chính mình. Những gì người khác nghĩ về bạn không bao giờ quan trọng bằng những gì bên trong bạn. Cũng như nhìn nhận về con người thật của một người không bao giờ dễ dàng.

P/S : Type lại câu chuyện này. Sau khi chứng kiến một việc không trung thực:
http://diendan.nuocnga.net/showthread.php?t=945&page=17

Thứ Ba, 15 tháng 9, 2009

Books

(Nói là sách, nhưng toàn là tiểu thuyết thoai..)
Ngày bé bố đi công tác xa, mẹ con ở nhà cứ thế nuôi nhau vài tháng bố về. Có lần bố về vào buổi tối, tôi mải đi chơi gặp ở cửa không nhận ra còn bảo cháu chào chú, chào xong thì chạy sang nhà hàng xóm chơi, không biết bố mình về.

- Đồng lương kỹ sư còm cõi của bố dùng phần lớn vào việc rải đường, bố mẹ chẳng dành dụm được gì, tài sản giá trị nhất trong nhà tôi nghĩ mãi mới ra, là 2 cái xe đạp khung dựng.

- Nhưng có một thứ bây giờ tôi thấy vô cùng đáng giá, ấy là cái tủ sách. Bố mẹ thích đọc sách. Và bố đã mang sách về sau những chuyến công tác từ vùng mỏ xa xôi. Sách được để trong những tủ nhỏ, bọc bìa xi măng ghi chữ bên ngoài. Ngày ấy người ta không làm những quyển sách bìa cứng trừ nhà xuất bản Cầu Vồng nên những quyển sách bìa dày thì được đóng giữ bằng bìa vốn là bìa để treo bloc lịch. Việc đóng những quyển sách như vậy hẳn mất nhiều thời gian và cần tỉ mỉ.

- Một cách nào đó, tôi biết ơn những quyển sách ấy. Những quyển sách đưa tôi đến nhiều vùng đất nhiều số phận, hình thành và nuôi dưỡng ước mơ đi và hướng tới. Sự trải nghiệm trong những trang sách mang lại cho tôi nhiều kỳ thú.

- Tôi nghĩ, thái độ tốt nhất mà tôi muốn có trong cuộc đời này là sống giản dị và yêu thương. Khi còn bé bố thường thức đêm đọc sách, đọc xong thì gọi mẹ dậy đọc nếu đó là sách hay. Lưu giữ những kỷ niệm yêu thương đó trong ký ức, những điều dối trá, cách hành xử tồi tệ trong cuộc sống tôi không nhớ nhiều. Chẳng để làm gì. Bao dung hơn cũng là điều tôi học từ sách.

- Từ sách, tôi là đứa duy nhất chọn thi khối C trong một lớp toàn thi toán. Sự tình cờ của số phận không làm tôi trở thành cô giáo dạy văn hay người trông giữ thư viện như hồi bé mường tượng. Có nhiều người hồi đó thi khối C vì không biết thi gì khác. Tôi thi khối C và đến giờ vẫn vui vì điều đó.

- Bằng sự cảm nhận của bản thân mình, tôi hiểu được giá trị và tầm quan trọng của việc trò chuyện và đọc truyện cho trẻ. Điều đó giúp chúng xây dựng một vốn từ vựng phong phú và có hiểu biết cơ bản về bản chất từ ngữ. Tôi luôn mong muốn đứa trẻ sau này của tôi biết cách đọc chủ động. Đấy cũng là cách mà tôi biết ơn bố mẹ mình.

- Chúng tôi lớn lên, nhà chuyển một lần, những quyển sách được chuyển ra một kệ sắt lớn, thời tiết nhiệt đới làm chúng bị hư hao đi. Chúng tôi dồn chúng vào những thùng các tông, để lên gác xép. Bụi phủ mờ. Chúng tôi vẫn quý sách và có nhiều việc phải lo toan.

- Trong tâm hồn tôi luôn có một tủ sách tinh thần. Khi tôi lớn lên, trưởng thành, nhận ra giá tiền của một cuốn sách luôn là rất cao so với thu nhập của một người lao động bình thường. Tôi xúc động vì điều đó. Nhiều khi đã tự hỏi không biết sau này mình có sở hữu được một tủ sách bằng của bố hay không. Cuộc sống hàng ngày với bao nhiêu điều trăn trở, một lần tôi đã mua lại một cuốn sách tái bản làm kỷ niệm, và không giở ra đọc, thực tế mình đã gần như thuộc lòng nó còn đâu.

- Nhưng sách cũng làm cho tôi trở thành một người lãng mạn, yếu đuối và cô đơn. Ví dụ như lúc này, nhớ biết bao nhiêu......

Books

Những trang sách đi suốt đời vẫn nhớ:
1. Tuổi thơ im lặng - Duy Khán
Bao gồm những mẩu chuyện nhỏ, rất nhỏ về tuổi thơ, gia đình, thế giới xung quanh, những đồ vật biết nói. Cuốn sách giản dị. Người nhỏ đọc thấy hay. Người lớn đọc thấy thương và nhớ. Tuổi thơ nghèo khó bình dị đã trôi qua.
2. Tốt tô chan - Cô bé ngồi bên cửa sổ - Test su ko(Nhật Bản)
Tự truyện của tác giả. Được giới thiệu khi tác giả sang VN trong vai trò đại sứ UNICEF. Có nhiều điều trong cuốn sách này mà những nhà làm công tác giáo dục VN mãi mãi phải học.
3. Tiếng chim hót trong bụi mận gai - Colin Macalau
Tiểu thuyết nổi tiếng viết bởi nữ y tá người Úc, xuyên suốt số phận của 3 thế hệ phụ nữ trong gia đình Kliri: Fiona, Mec ghi, Jaxtia. Không ai có thể biết được những đòn sắp tới mà số phận giáng xuống cho con người(Hình như ở đọan nhân vật Đen chết và Méc ghi cay đắng hỏi Fiona rằng Chúa còn có thể làm gì được chúng ta nữa). Híc, cầu mong ta đừng rơi vào hòan cảnh mà ở đó ta nhận ra được tận cùng nghị lực của mình.
4. Cuốn theo chiều gió - Macgarit Mitchell - bản dịch Dương Tường
Tác phẩm văn học cổ điển thế giới. Khâm phục nghị lực của Scarlet nhưng cũng nhận ra rằng không có gì trên đời tồn tại mãi mãi, kể cả tình yêu he he.
5. Đất vỡ hoang - Mikhain Solokhop
Không phải Sông Đông êm đềm. Ở Đất vỡ hoang có cái hài hước tinh tế của nghệ thuật bậc thầy. Tiểu thuyết hai tập phản ánh thời kỳ nông trang hóa ở Nga những năm...Truyện dễ thương và không nặng nề ám ảnh. Nhân vật ông lão đánh xe cho đồng chí Đa vư đôp là một ông già lẩn thẩn tốt tính hồn nhiên gây cười tội nghiệp tên là Shuka.
6. Thời thơ ấu gian khổ - Iamin Muxtaphin
Là bức tranh thiên nhiên tuyệt đẹp về rừng tai- ga và vùng đất Xiberi rộng lớn. Cuộc sống của những người dân làng Taiset làm nhiệm vụ của hậu phương lớn cho cuộc chiến chống phát xit của Hồng quân Liên Xô. Cuốn sách đọc không bao giờ chán
7. Tuổi thơ dữ dội - Phùng Quán
Một tuổi thơ dữ dội, bi tráng và anh hùng.
8. Cánh đồng bất tận - Nguyễn Ngọc Tư
Theo chủ quan của em Nguyễn Ngọc Tư là một hiện tượng và Cánh đồng bất tận là hiện tượng của Nguyễn Ngọc Tư. Phương ngữ Nam Bộ cộng với các vấn đề xã hội trong thời điểm hiện tại và lựa chọn của người cầm bút là hai đặc điểm của Nguyễn Ngọc Tư mà em luôn yêu quý.
9. Đèn không hắt bóng - Văn học Nhật Bản em quên tác giả, chỉ nhớ là cụ Cao Xuân Hạo dịch từ tiếng Nga
10. Hồi ký Hilarry Clinton
Không phải ngẫu nhiên mà bà Hilary luôn được bầu chọn vào danh sách những người phụ nữ được hâm mộ nhất thế giới. Đọc cuốn này rồi mong muốn bà Hilary trúng cử trong cuộc bầu cử sắp tới, ít nhất thì bà ấy cũng tiếp tục chính sách không hiếu chiến của chồng bà, vả lại nếu đứng đầu nước Mỹ là một người phụ nữ chắc Mỹ không bao giờ đánh I Ran.



Cái đoạn trên là gõ năm ngoái năm kia gì đấy, nên bây giờ có tý lạc hậu. Từ hồi đó đến nay kết nổ đĩa một quả "Tiếng Người" của Phan Việt. Chẹp chẹp. Thật là kết. Hôm qua mình đọc blog anh VMC có nhắc đến bác Ma Văn Kháng muốn bổ sung vào danh sách 10 quyển trên kia 1 quyển dự bị là " Mùa lá rụng trong vườn". Còn bi giờ đang chờ đợi:
- Tìm chồng - Trần Thùy Dương
- Tiếng kiều đồng vọng - Đoàn Minh Phượng


Bạn có kết quyển nào trên kia không?