Hiển thị các bài đăng có nhãn gia đình. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn gia đình. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 2 tháng 11, 2011

Tháng mười

Ngày nhà em đến ở chỗ này còn chưa có đường vào. Họ đi men men theo mép hiên nhà. Bố lấy cái thước dây chia đôi khoảng cách giữa 2 dãy một bên mái tôn kẽm lụp xụp và một bên trơ trọi một dãy móng nhà, ở giữa là khoai môn mọc dại. Em đi theo bố lên chỗ này, thấy bố làm đường đi như vậy.

Khi đến, chỉ có 2 cái móng nhà nhô lên, còn xung quanh là một biển nước. Hồi xây, H chỉ vài tuổi ngủ đêm với bố ở giữa đồng không, le lói đèn như một cái lều vịt. Nhà xây xong rồi, bà ngoại đến còn khóc suốt.

Ngày nhỏ, em hay đóng gạch ba banh với mẹ. Em cầm xẻng xúc xỉ vôi đổ vào khuôn, còn mẹ giã. Mỗi lần trộn xỉ, thừa lúc mẹ quay đi, em hay đổ rất nhiều vôi vào xỉ, nhiều hơn với tỷ lệ thông thường, mẹ nói em đổ vôi lén lút như ăn trộm. Em muốn những viên gạch cho ngôi nhà mới được chắc hơn. Bố thường chở 4 viên gạch ba banh đằng sau xe đạp đi lên chỗ này.

Cần bao nhiêu năm để có một con đường vào nhà. Cần bao nhiêu năm mua từng xe đất nhỏ từ ngoài đường cái đội từng thúng một lên đầu. Cần bao nhiêu rác từ bãi rác gần nhà. Trong mộng ước của mẹ luôn có hình ảnh một cái máy xúc từ một công trường nào đó xa xôi, nó chỉ cần thả một hai gàu đất vào nhà là tuyệt tác.
Có lần mẹ bảo, tìm một người đàn ông như bố bây giờ không có, khi cần xây thì biết xây, cần mắc điện thì biết mắc, cần đóng những cái ghế con để ngồi biết đóng.

Vườn ngày xưa trống huêch. Em nhớ cây cà chua, phải dấm bằng đất đèn thì mới chín đều được. Em nhớ mẹ trồng bí ngô, khoai lang, trồng chuối, ngày xưa em ghét ăn chuối, em biết dấm hay ra nải ( là cắt từng nải ra khỏi buồng), rồi mía dọc bờ ao, cây roi, ổi nhà mình, nhót nhà mình, khế ngọt nhà mình. Qua thời gian, mới có cây lâu niên, mới trồng xoài, trồng dừa, cây hồng, mít, lá vối, bưởi hay là chanh. Cây gì em cũng biết. Em thích vườn lắm. Hôm nay em ngồi đây, khóc cái vườn này.

Vì chúng em lớn lên, ăn học. Bố về hưu và ốm. Cái vườn ở trong góc bây giờ người ta mở đường phía sau, đang bị lấy ra để làm nhà văn hóa. Mẹ mấy năm trước cho em tiền mua đất dự án, không có tiền làm sổ đỏ. Dự án bây giờ vẫn còn trên giấy, còn vườn thì bị lấy đi.

Em còn khóc thế này. Thì người già chịu đựng mất mát làm sao đây? Mọi thứ đều phù du mà. Vật ngoài thân. Nhưng có ai đã bê từng xô đất đổ chìm nghỉm xuống ao sâu để làm nên một cái vườn mà không khóc?

Thứ Tư, 5 tháng 10, 2011

Quẩn quanh trong tổ*

Hải Phòng mấy hôm trước bão. Mama nhà mình đào móng xây bếp phải dừng mất hai hôm. Hôm nay thì móng lên khuôn rồi, đang đổ cát đen vào làm nền. Mama nhà mình ghét mình nhiều cái nhưng vẫn còn nhiều cái hợp phết đấy, hihi, nhất là nói chuyện đông chuyện tây họ hàng làng xóm, cùng thống nhất là có nhiều thằng ngoài xã hội nó giàu có nhưng nếu mình có việc về thăm bố mẹ nó thấy bố mẹ nó sống khổ ngoài sức tưởng tượng. Mấy năm trước, mình bảo mama thằng H sau này nếu nó giàu có mình cũng chẳng được cái gì đâu, vì nó không để ý đâu, đại ca nhà mình bảo tao cần gì đứa nào cho cái gì, chỉ cần chúng nó yêu thương nhau cùng nhau xây dựng gia đình là đã phúc lắm rồi.
Mama nhà mình vừa làm bố vừa làm mẹ đã 10 năm nay rồi nên nói gì thì nói, dù mama mình từ mình mấy phát, mình vẫn thương mama mình lắm. Nên nhiều khi có tụ, mình cân nhắc ghê lắm, ở nhà nói chuyện cho mama mình đỡ buồn, có người để chửi, chứ mình đi rồi, mama hợp thằng kia thật nhưng nó đi đến nửa đêm mới về nói được chuyện gì.

Các tình yêu ơi,
Em đang ở Hải Phòng. Các tình yêu tụ vào thứ 7 em còn có cửa chạy lên. Chứ thứ 6 thì mai em đã phải lên đường rồi, hai ngày cuối tuần chả có ai chơi em tiếc lắm. Thôi em đành lỡ hẹn với các tình yêu, có gì chờ đến phiên sau em sẽ một lòng một dạ với các tình yêu nhé.

Thứ Sáu, 19 tháng 11, 2010

Lảm nhảm

- Con vừa gọi điện về cho mẹ. Con kể chuyện đi đám cưới. Con kể chuyện công việc. Lần đầu tiên con nói với mẹ là con buồn. Con không bao giờ kêu buồn chuyện tình cảm. Chuyện đó vặt, tự con giải quyết. Mà lần này con kêu chán quá mẹ ạ, cũng chả tham vọng gì đâu, đời cho sao nhận vậy nhưng cũng phải một vừa hai phải chứ. Mẹ nói, đấy là con tưởng rằng con xứng đáng thôi. Chứ thực ra con chưa xứng đáng. Và cuộc đời, con phải xác định là không có công bằng.

Thực ra thì người ta đi được từ chưa xứng đáng đến xứng đáng khi người ta biết mình sai ở đâu. Con trước sau đến bây giờ không nghĩ mình sai. Nỗi buồn khiến con nghĩ người ta chú tâm vào cái gì sẽ bị cái ấy làm cho đau đớn, cũng những ai lụy tình yêu toàn bị tình phụ vậy, ha ha. Đời là cái đinh. Tình là cái que. Không yêu ai cũng tốt, khỏi bị tình yêu làm cho tan nát.

- À, thực ra đầu tiên là định viết cái entry này cho ngày 20/11. Ngày hôm qua con đã nghĩ rằng dù thường xuyên thất vọng vì công việc con cũng không nuối tiếc khi bỏ lại sau lưng tờ giấy báo điểm Sư phạm mỏng manh như tóc mai con gái. Từng là ước mơ thì bây giờ cũng không nuối tiếc. Và chia buồn với rất nhiều bạn thân đang làm thày cô giáo. Và mừng cho mẹ đã nghỉ hưu được một năm. Vì thực sự họ - những người mang tên thày cô giáo đang làm việc trong một môi trường xuống cấp mang tên giáo dục. Từ thành phố tới nhà quê. Từ trên xuống dưới. Từ trường chuẩn quốc gia đến trường đang làm hồ sơ chuẩn quốc gia.

- À, hôm nay gọi điện mà quên nhắc ngày 20/11. Chắc mẹ không buồn. Chắc mẹ biết, chỉ là quên thôi. Con có thể không tự mình biết nhưng mẹ luôn tường tận con mình là ai.

- 20/11. Con rất muốn làm mẹ vui. Con lúc nào cũng muốn làm cho mẹ vui. Nếu con không làm được thì con buồn lắm. 18 tuổi con đã độc lập . Sao còn lo mãi về con?

- Entry này viết cho những người xa lạ không bao giờ gặp, cho những bạn ngày xưa chung trường chung lớp đọc chơi. Chừng đó thôi. Còn bạn một hai tháng gặp nhau thường, ta chia nhau những điều vui vẻ. Cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ, ha ha, câu này với câu trước chả liên quan, vần điệu thôi.

- Khóc lóc nãy giờ mất 3 tiếng. Ngủ. Mai có ti tỉ bu la gỉ việc ngập đầu ngập cổ. Ngồi khóc tiếp Bụt cũng không hiện lên.

- Dù có đi qua một đoạn đường dài thì con đường phía trước vẫn còn xa thẳm. Big hug, myself.

Thứ Bảy, 13 tháng 11, 2010

Chuyện của mẹ

1. Nhà bên cạnh đang xây. Nhà đấy xây nhà phải nói là quá vất vả. Đá xanh cũng phải cho vào bao. Ban đêm điện mắc như sao sa. Mà cũng có người để trông. Anh em ở đâu ra đông thế. Đêm chúng nó ngồi nói chuyện rồi trông ở chỗ cửa nhà thằng Đính ấy. Vì hôm nọ rất là ly kỳ. Nhà Giản đổ bê tông nhé, anh em chúng nó đã dè chừng rồi nhưng đến tầm 4h sáng thì Huy ta (cách đấy 3 nhà) xách một cái xô kali hòa tan giả vờ đi đổ rác đổ vào cát của nhà Giản. Đội quân nhà Giản nó nghe loạt xoạt lập tức hiểu ngay vấn đề nó đập cửa gọi Huy ra, Huy không ra, nó gọi hết tổ dân phố với công an phường, đến lúc buộc phải mở cửa thì trong nhà vẫn có cái xô còn dính màu đỏ. Thế nó đổ kali vào để làm gì?
Để bao giờ xây lên nhà nó sẽ mọt từ bên trong ra. Thế cơ à, có trò hay nhỉ? Ngày xưa tường nhà mình cũng mọt hay là có đứa nào nó ... Làm gì có thù oán với ai mà tưởng tượng. Hồi đấy gọi chỗ này là khu kinh tế mới. Ờ nhưng sao nhà Huy nó lại thù nhà Giản thế nhở Nhà Huy làm mộc nó cứ mang ra ngoài đường làm, bụi bay khắp nơi Giản ta mới đi báo phường. Phường nó vào nó bắt Huy cam đoan là không làm nữa. Không làm nữa thì không có nghề phụ à? Hi hi, may quá mình không thù oán gì với nhà nó chứ không ngồi lo cũng chết, lúc nào đi qua cũng chào cô D rất là tươi.
Hồi trước hay đi HN toàn gửi nhà nó đấy, bảo chú để ý hộ tôi. Mỗi lần nó phun sơn nhà nó nó không làm toàn làm ngõ nhà mình cho rộng rãi, đóng hết các cửa vào mà mùi sơn á còn bay vào tận trong vườn. Bà Quý còn bảo hoa quả nhà mày á rồi toàn sơn. Phải chịu đấy. Nói chung trong các mối quan hệ kể cả quan hệ mẹ con cũng vậy là cứ phải nhịn, người ta được bởi vì người ta đã từng mất, chứ lại cứ đòi được ngay từ đầu thì làm gì ra có. Quan hệ giữa con với mẹ thì mẹ mất cái gì cơ??? Nghĩ bụng thế nhưng mà cóc dám hỏi.

2. Loanh quanh chuyện thời sự chính trị rồi lại ra chuyện LQV. Những người đi trước sự phát triển của lịch sử thì sẽ bị ném đá. Ối giời, thơ LQV là nhất đấy, thơ phải nói là triết lý cuộc đời luôn. Làm sao hay bằng thơ Xuân Quỳnh được. Ô hay, Xuân Quỳnh chỉ được cái hồn hậu phụ nữ chứ sao đa tầng đa nghĩa đau đời như LQV được. Thơ LQV chỉ được một vài câu trong một bài nhé, làm sao nhớ được cả bài. Tao đố mày nhớ được cả bài của LQV đấy. Trong thành phố có một vườn cây mát...

Cũng được thôi chứ làm sao mà đọc một phát nhớ cả đời như bài này "Chỉ có thuyền mới hiểu. Biển mênh mông nhường nào. Chỉ có biển mới biết. Thuyền đi đâu về đâu".
Bất phân thắng bại giống như những lần tranh luận khác.


3.Bạn hỏi, vẫn nhất quyết đóng blog sao. Nghe câu đó như là, không biết ngượng à, sao đọc hoài mà không có gì trình ra, không có gì mua vui lại cho người sao, hi hi.

Là tự nhiên hết chữ vậy đó. Vẫn muốn đẻ chớ. Nhưng giống tình iêu dị. Chắc có lúc thăng lúc giáng. Đợt này giáng hơi lâu đó nhe.

Thứ Bảy, 2 tháng 10, 2010

Nhân dân

Gọi điện về cho mẹ hỏi lịch đám cưới cậu em họ. Xen giữa câu chuyện về gia cảnh nhà cô dâu tự nhiên mẹ bảo, à tao hỏi mày có phải hôm đại lễ cụ rùa nổi à? Dừng hình mất mấy giây vì buồn cười rồi mới hỏi lại sao mẹ biết, mẹ bảo cô D đọc báo công an nói đúng 9h sáng ngày đại lễ cụ rùa nổi ở chân tượng đài Lý Thái Tổ rồi bơi một vòng quanh hồ Gươm.

Bảo vầng thì rùa thiếu không khí thì rùa nổi, nổi lên hít không khí rồi lại lặn xuống. Mẹ bảo thế à, thỉnh thoảng có nổi chứ không phải mỗi đại lễ nổi lên à.

Hồi xưa mình có dạy mẹ typing được một hai buổi. Ở nhà thằng H nó đi như ngựa vía chả chịu dạy gì, nên bây giờ mẹ không biết vào mạng.

Mấy năm nay mình cứ định đặt báo cho mẹ đọc, để mẹ biết sợ những thứ dịch bệnh. Ví dụ như dịch tả, dịch tai xanh, rồi cúm gà, .... nhưng thường không về nhà vào dịp cuối quý cuối năm nên không đặt được. Có lần nhờ con Ngọc móm, nó bảo tao bận lắm.

Con thì cũng hay bị ảnh hưởng bởi truyền thông, cứ mỗi đợt có dịch dặn mẹ "đừng chết vì thiếu hiểu biết". Mẹ chỉ cười.

Rồi cuối cùng cũng chả biết ai sai ai đúng. Khi mắm tôm không chứa vi khuẩn tả, hay cái loại cúm H5N1 là trò lừa đảo của bọn WHO.

Mà bây giờ để lựa chọn, con cũng không biết đặt cho mẹ loại báo gì????

Chủ Nhật, 27 tháng 6, 2010

28/6

1. Mẹ tôi là một phụ nữ thẳng thắn và cứng rắn. Cuộc đời từ lúc lấy chồng sinh con hầu hết chẳng được nhờ nhà chồng. Tôi lớn lên chứng kiến mẹ be bờ đắp đập xây đắp gia đình từ việc nuôi con đến việc lao động chân tay đổi lấy chỗ đất cắm dùi. Ngày nhỏ tôi với mẹ luôn khắc khẩu. Mẹ bảo thủ, áp đặt còn tôi thì quá độc lập. Có lần tình cờ tôi đọc nhật ký của mẹ, tôi biết mẹ là người vô cùng lãng mạn.

2. Tôi không có nhiều lời để nói về bố. Ông là một người tốt hiếm có nhưng thiệt thòi. Những năm cuối, ông làm quản đốc ở một phân xưởng cơ khí èo uột, hàng ngày đi làm bằng một chiếc xe khung dựng tối giản các bộ phận. Ngày đưa tiễn ông về thế giới bên kia là một ngày trời nắng gay gắt, đó là đám tang một người dân bình thường đông nhất mà tôi từng biết.

3. Tôi lớn lên, trưởng thành. Thẳng thắn, quyết liệt, bảo thủ, vụng về giống mẹ. Kín đáo, điềm tĩnh, cam chịu, kiêu hãnh, tự ti, thà chết chứ không làm phiền người khác giống bố. Cả hai bố mẹ tôi đều thích đọc sách Có lúc tôi nhận ra mình thiếu nhiều kỹ năng mềm trong cuộc sống, nhưng thôi không sao, không ai hoàn hảo, nhìn chung là tôi chấp nhận được.

4. Tôi có một thèng em trai nhỏ hơn 6 tuổi. Điều tôi không hài lòng nhất ở nó là nó không có nhiều khát vọng như tôi mong muốn. Gần đây tôi không nói chuyện với nó nhiều. Nhược điểm lớn nhất của cả nó và tôi là không chia sẻ. Nhưng tôi vẫn ở đây chờ nó gọi đến, bởi vì, bạn biết đấy, có em là một hạnh phúc, tôi lúc nào cũng vui vì mình được phân vai chị trong cuộc đời.

5. "Năm tháng đắng cay hơn, năm tháng ngọt ngào hơn.." Không biết đến bao giờ thì tôi hiểu rằng ai có lý. Bởi xã hội vận động thay đổi, hôm nay là như vậy, ngày mai lại khác đi mất rồi, chỉ có những giá trị gia đình là thiêng liêng bền vững, chỉ có gia đình là "am thất" để tu tập, sửa mình, sống hiếu thuận và tốt hơn chính bản thân mình ngày hôm qua.

6. Tôi không biết sao tự nhiên lại chọn ngày 28/6 làm ngày Gia đình Việt Nam. Tôi không thích nhìn các gia đình tham gia các cuộc thi, trên đó người ta diễn và hóa trang nhiều quá. Tại sao không chọn ngày 23 tháng Chạp??? để kỷ niệm ngày gia đình và nhắc tới sự tích Táo quân. Tại sao không chọn lấy một ngày gần Tết âm lịch, ngày mà những đứa con có đi xa cũng muốn quay về???

Thứ Sáu, 11 tháng 6, 2010

Phụ nữ Việt Nam

Mẹ chị đi xe buýt. Khi xuống xe bị thằng lái xe buýt ẩu tả nó đè cái bánh xe lên người. Phải cưa chân. Chị để chồng con lại trong Sài Gòn bay ra HN . Gọi điện chị bảo bây giờ đừng đến, chị đang bận, chỉ có mình chị chăm sóc mẹ, mẹ chị cũng chưa ổn định tâm lý không thăm được đâu.

Một tháng sau gọi nghe giọng chị hồ hởi, bảo vừa mới cầm chìa khóa nhà mới xong. Em thấy chị may không, trong một tháng vừa bán nhà vừa mua nhà, bây giờ chỉ mong có bạn bè nào mua nhà mua đất mà truyền kinh nghiệm cho, chứ va chạm đủ các loại cò nhà cò đất cả ở HN lẫn SG thế này nhiều bài học mánh khóe lắm rồi.

Chị dẫn tôi đi xem nhà mới của bố mẹ chị trong lúc chờ ông thợ lắp điều hòa đến, rủ tôi xuống siêu thị dưới nhà tìm mua cái chân nến bằng sắt để tìm số điện thoại của cơ sở sản xuất sắt mỹ thuật định đặt nó làm cửa. Chị bảo, khổ, bố mẹ chị trước ở Đại La đấy, rồi vợ chồng chị định chuyển từ SG ra thì về Mỹ Đình, nên ông bà chuyển ra Mỹ Đình trước cho vui, vừa ở nhà Mỹ Đình một tháng thì mẹ chị bị tai nạn. Mẹ chị cứ đổ cho là ở nhà đó xui xẻo nhất định không từ bệnh viện trở về đó, chị chiều mẹ bèn bán nhà Mỹ Đình đi để mua nhà này.

Chăm một người bị cưa chân thì tôi tưởng tượng ra thế nào rồi. Ngày trước nhà tôi có người ốm nằm viện tính sơ sơ có đến 6 người tham gia hoặc lịch sinh hoạt bị ảnh hưởng trong guồng quay bệnh viện. Nên khi nghe chị nói chị trông suốt đêm đến lúc bác sỹ khám dặn mua thuốc thì trở về nhà nấu cháo mang đến, mẹ chị ăn cháo xong lại về nấu bữa cháo tối và ở lại đêm luôn tôi mới hỏi:

Chị, thế nhà chị có hai chị em cơ mà? Thế em trai với em dâu chị đâu??

Chị bảo em dâu thì nó bảo con nó còn nhỏ không trông được. Nó đã nói thế thì cũng thôi, mẹ mình cơ mà. Còn em trai thì, haizz, từ hôm mẹ ốm đến bây giờ nó vào được hôm đầu tiên với một hôm dẫn người nhà đến bệnh viện thăm, nếu không phải dẫn có khi nó chẳng vào nữa. Có lần chị mang cháo vào mẹ chị không biết sao lại dỗi, chị ra ngoài hành lang khóc mấy người cùng phòng cho chị số điện thoại, bảo cháu buồn gì cứ gọi điện cho cô, cô thấy mày khổ quá.

Tôi hỏi: thế chị bao sân à? chắc là chị giỏi quá em chị thấy không cần phải làm nữa.

Chị bảo nào có bao gì. Lúc làm thủ tục nhà cửa có một lần phải hẹn ông công an phường làm cái chứng minh thư, không rõ chứng minh thư trong câu chuyện của ai nhưng mà bố chị đã hẹn cái ông công an kia rồi mà em chị là người đi gặp, ông công an tự nhiên gọi lại bảo sáng mai bận không gặp được, chị điện cho nó, nó chửi um lên là mất việc của nó. Mà việc này chị có chủ động được đâu.

Tôi bảo, hay nhỉ, em đã thấy quá nhiều những chàng trai trưởng thành coi nhà như cái nhà trọ, điện nước trong nhà có trục trặc đã không biết sửa thì cũng không biết đường gọi thợ luôn. Thực tế tôi còn gặp những người phụ nữ biết xử lý những việc tương tự nhiều hơn cả đàn ông.

Chị nói ăn thua gì. Ngày cưới nó 8h đón dâu mà 7 rưỡi nó mới dậy. Họ hàng bảo có chị gái sắp đặt cỗ bàn cho hết rồi sướng thế thì nó bảo đấy là việc của chị. Bây giờ bố mẹ vợ mua nhà cho ở đấy chứ. Hôm mẹ chị ở bệnh viện không có chỗ về chị hỏi liệu có thể cho con nó về ông bà ngoại mấy hôm để mẹ chị đỡ cảm giác ở nhờ được không thì cả hai vợ chồng đều giãy nảy kêu chưa xa con bao giờ cả, không được, thế bố mẹ chị phải về ở nhờ nhà cậu chị đấy. Thôi chị cũng chẳng trách gì em dâu, nó gánh thằng đấy cũng đủ lắm rồi.

Chị thắc mắc không biết sao 2 con cá nuôi cùng trong một cái bể, cả hai chị em cùng chịu sự giáo dục như nhau mà lại khác nhau thế nhỉ.

Tôi cũng thắc mắc y như chị luôn.

Buổi trưa ở cơ quan đọc lại truyện Dâu Tây của anh VMC và thread Đờn ông Việt Nam bên nhà chị Lún Ghẻ.

Vẫn chịu. Không có câu trả lời.

Đã thế lại còn nhớ đến một anh khi mẹ của các con hỏi tiền sữa thì bảo em nhận nuôi con mà, em nghĩ cách làm sao cho chúng nó sống, anh nghèo không biết nghĩ gì nữa.

Tự nhiên hoảng quá, hi hi.

Thứ Sáu, 4 tháng 6, 2010

Ngồi trước hiên nhà...

Một mình ngoài hiên tối, hong tóc khô, ngửa mặt lên trời. Thấy bóng cây ăn quả trên nền trời thẫm đen.
Đi vào nhà, bảo H, cho nhờ máy tý.
Nó out game thì mình ngồi vào đây.
Làm sao gõ lại cảm giác vừa nãy của mình?
Không hẳn buồn. Là thương.
Nghĩ...
Ta đã phải trả giá cho trưởng thành, bằng tuổi thơ, ký ức, nỗi yêu thương. Ở ngôi nhà này, viên gạch, bậu cửa, gốc cây...con đã lớn lên. Rồi ước muốn phải đi xa, phải độc lập, phải bay, phải như một người phụ bạc.
Trưởng thành có nghĩa là phụ bạc.
Đến lúc hoài quê hương thì đã lớn quá rồi.
Làm sao quay lại tuổi thơ, làm sao bố mẹ luôn sống mãi với ta, làm sao bố mẹ còn sống để luôn đợi ta ở nhà, đợi đến lúc ta tuyệt vọng hay hạnh phúc mà quay về?
Có những người bạt đi. Đến lúc về lại nhà cha mẹ thì buồn. Trách những người ở nhà không giữ ngôi nhà cha mẹ như ký ức. Nhưng giữ làm sao được mọi thứ như ký ức?
"Suốt nửa đời phiêu bạt con trở về úp mặt vào sông quê"
Hôm nay con ngồi trước hiên nhà.
Khóc...
Cho những hèn kém, yếu đuối, tham vọng. Gánh nặng cuộc đời.
Mang theo.

Thứ Sáu, 27 tháng 11, 2009

Món ngon mẹ nấu

Thi thoảng trên mạng tui gặp những cô gái nấu những món ăn ngon và đẹp như những bức tranh tĩnh vật, các cô thường nói học nấu ăn từ mẹ, mẹ nấu cho ăn từ nhỏ rồi cứ thế học mẹ mà thành thôi.

Cùng trong thành phố mà mấy năm mới ngồi cà phê với bạn. Bạn nói mọi việc thì cũng như vòng quay bánh xe , nói chung là tốt, chỉ đôi khi có những xích mích nhỏ, tỷ như chồng bạn không bao giờ thừa nhận mẹ chồng nấu ăn dở và không biết chọn mua hoa quả.

Tui có một người mẹ không biết nấu ăn. Ngày nhỏ, bố đi công tác xa, người ta có câu "Vì chàng thiếp phải bưng mâm", người đàn ông ít ở nhà nên phụ nữ và trẻ em cứ rau dưa mà đi qua những ngày tháng đạm bạc đó một cách tự nhiên.

Nên chị em tôi là những đứa dễ ăn nhất trong đám bạn cùng thời. Nấu ăn chưa bao giờ là điểm mạnh của tôi, dù có những lúc tôi in the mood với nó, tỷ như hay tập tành làm mấy món fast food kiểu vịt om sấu, salat Nga, mì Ý hay caramen, (toàn món dễ phải không?). Hì hục nấu thì thằng em nó cũng chẳng khen ngợi gì đâu, nó ăn sao cũng được, và toàn chê béo.

Nhưng tôi biết nó sẽ không bao giờ thừa nhận với một cô gái nào đó rằng mẹ nấu ăn dở. Những món ăn ngày thơ ấu, dù sau này chân trời góc bể đứa con vẫn ăn bằng ký ức, bằng tình mẫu tử, bằng nỗi nhớ về những ngày tháng yêu thương, dịu ngọt, thơ ngây và cả cơ hàn, bằng nỗi dự cảm xót xa rằng mẹ thì ngày mỗi già đi để con lớn lên. Và ấu thơ có trở lại bao giờ?

Nên, bạn ấm ức mà làm gì cho mệt, về nhì đi. Tình cảm giữa mẹ với con trai là một loại tình cảm đặc biệt. Khi em tôi đi học, mẹ tôi dặn chẳng may có ngày lang thang cù bơ cù bất, khi không có gì để ăn hay mọi người hắt hủi thì phải trở về nhà, mẹ lúc nào cũng chứa, bất luận trong hoàn cảnh nào. Nghe lại câu chuyện đó, tôi thấy lòng rưng rưng, sao mẹ không bao giờ dặn tôi câu đó? hay là tôi đã lớn còn thằng kia thì luôn bé bỏng?

Tôi lan man rồi đó. Đi thi hát với thần tượng mà như thế này anh Hồ Hoài Anh gọi là hát tóe loe ra, vì không tiết chế được cảm xúc:). Quay lại chủ đề nhé, bạn biết vì sao tôi rươm rướm khi đọc bài thơ "Chợ biển" không, vì tôi nhớ ngày xưa quá, khi còn biển bạc rừng vàng, bạn đã bao giờ ăn con "ruốc" là một loại động vật biển rẻ tiền chưa? Giả dụ sau này có kiếm được mà mời bạn, bạn sẽ nói ngon gì đâu, vì bạn không ăn nó bằng ký ức.

Như một bloger từng nhớ về bánh trung thu mậu dịch rằng: "Kiếm ở đâu ra món xa xỉ đó bây giờ"

Thứ Sáu, 23 tháng 10, 2009

Nhà cũ

*Đôi khi trong giấc mơ của mình tôi thường hay mơ về nhà cũ. Ngôi nhà dựng trên mảnh đất của ông bà ngoại, phía trước cửa có một cây dừa, một cái bể nước và chuồng lợn cùng với bếp. Chúng tôi thường ngồi trên cái miệng bể nước bé ấy ăn cơm, trò chuyện và cả thả diều, ngày đó không gian trong thị xã nhỏ còn đủ chỗ cho những con diều cánh cốc bay lượn trên bầu trời. Bố làm cho chúng tôi một con diều cánh cốc, nhưng còn bé chẳng đứa nào biết thả, ngồi bên cạnh nghĩ mình thả diều được rồi:). Ngôi nhà chừng 18 mét vuông có những vết nứt ngang và sàn nhà láng xi măng nhiều chỗ gồ lên nhẵn bóng. Ông bà ngoại và các cậu ở xung quanh nên tôi ít khi bị nhốt trong nhà, thảng khi người lớn đi vắng hết được khóa cửa ngoài thò chân ra ngoài cửa sổ, trên cổ đeo một sợi dây đeo chìa khóa thì rất lấy làm oai phong lẫm liệt. Nhưng có những buổi tối nhập nhoạng mẹ phải đi giao sách giáo khoa còn tôi thì cứ lèo nhèo quấn chân đòi mẹ ở nhà. Mẹ làm thêm bằng cách giao sách trong thời gian rất ngắn, có khi mẹ còn không nhớ, không biết sao tôi lại nhớ. Ký ức trẻ con thật lạ. Dường như tồn tại một vùng nhớ mà những hình ảnh tình cờ rơi vào đó thì mãi mãi trong suốt khôi nguyên như thuở ban đầu, không hề bị tầng tầng lớp lớp những hình ảnh khác che lấp đi như vùng quên.Cuốn sách ngày xưa bao giờ cũng hay. Bài ca ngày xưa lúc nào cũng tha thiết. Chúng tôi sinh ra và lớn lên một chút ở trong nhà cũ. Nhà mới chuyển đã gần 20 năm. Cuộc sống hàng ngày gần như không có gì nhắc nhớ quá khứ, vậy mà tôi không mơ về ngôi nhà hiện tại, chỉ mơ về nhà cũ. Tôi đọc ở đâu đó rằng tính cách con người hình thành phần lớn trong 5 năm đầu đời. Vậy phải chăng chúng ta đi qua thơ ấu là đã quá nửa cuộc sống này. Ai cũng muốn mãi là trẻ con, để khỏi buồn bã về thân phận con người.
* Hôm qua mơ một giấc mơ để gần sáng tỉnh dậy khóc nức nở, đã trót khóc thì khóc cho đã đi. Có một nguyên tắc bất thành văn là không bao giờ khóc vì chuyện công việc. Thế mà nằm mơ lại khóc mới cú đỉn.
* Mùa thu đang đẹp nắng xanh trời. Muốn tải lên đây một bài hát có tên "Tia nắng sau cửa sổ nhà em" nhưng rõ ràng là không thể tải được, nó toàn báo lỗi, mà bây giờ mình phải đi ăn bún đậu mắm tôm nên không liên hệ với bộ phận kỹ thuật nhà google được. Các tình yêu chịu khó nhịn vậy. Bài hát đấy hay lắm các tình yêu ạ.

Thứ Sáu, 4 tháng 9, 2009

Vu Lan

Con chẳng biết được đâu, rằng con là một đứa khó tính. Những đứa trẻ khác cất tiếng khóc chào đời rồi thôi. Còn con khóc mãi, khóc qua ba tháng dạ đề, chuyển hết bệnh viện này đến bệnh viện khác mà trong bệnh án ghi là "bệnh khóc". Mọi người xung quanh không nhớ con khỏi khóc khi nào. Chỉ có mẹ chịu đựng con. Vì con là con của mẹ.
Con chẳng biết được đâu, rằng con quan trọng với mẹ. Khi con lớn lên, con và mẹ thường xung đột. Rồi một ngày bố con mất. Con có nhận ra rằng con gái và mẹ có một tình yêu chung. Nhưng con gái còn cả cuộc đời phía trước, còn mẹ "Gió đưa cây cải về trời. Rau răm ở lại chịu đời đắng cay". Con chẳng biết được đâu, là con giống tính mẹ, vì thế mà không hợp nhau.
Con gái, đường đời muôn lối rẽ. Con hãy đi, khoan thai và độc lập trên đôi chân của mình, mẹ chẳng ngại nếu con vấp ngã. Vì mẹ biết con sẽ tự đứng dậy, như ngày xưa con biết đi học về mà không có áo mưa. Và sau khi con đứng dậy, con rút ra bài học trong cái đầu nhiều ảo tưởng của con.
Đôi khi mẹ từ chối nghe điện thoại khi nhìn thấy số của con. Đừng gọi điện cho mẹ nhiều như thế. Con phải giải quyết ổn thỏa các vấn đề của bản thân con trước khi lo lắng cho người khác. Vì con là con của mẹ.
Con chẳng biết được đâu, nên con mới dằn dỗi. Con không biết niềm hạnh phúc khi sở hữu một gia đình nhỏ. Con chỉ là "ngọn gió mặc váy" mải chơi. Mẹ xót, "một mai mẹ bỏ con rồi..." con dằn dỗi ai?

Thứ Sáu, 28 tháng 8, 2009

Còn thương rau đắng mọc sau hè


Nắng hạ đi
Mây trôi lang thang cho hạ buồn
Coi khói đốt đồng, để ngậm ngùi chim nhớ lá rừng

Ai biết mẹ buồn vui khi mẹ kêu cậu tới gần
Biểu cậu ngồi mẹ nhổ tóc sâu, hai chị em tóc bạc như nhau

Đôi mắt cậu buồn hiu phiêu lưu
Rong chơi những ngày đầu chừa ba vá miếng dừa
Đường mòn xưa, dãi nắng dầm mưa

Ai cách xa cội nguồn,
Ngồi một mình
Nhớ lũy tre xanh dạo quanh khung trời kỷ niệm
Chợt thèm rau đắng nấu canh

Xin được làm mây mà bay khắp nơi giang hồ
Ghé chốn quê hương xa rời từ cất bước ly hương
Xin được làm gió dập dìu đưa điệu ca dao
Chái bếp hiên sau cũng ngọt ngào một lời cho nhau

Xin sống lại tình yêu đơn sơ,
Rong chơi những ngày đầu chừa ba vá miếng dừa
Đường mòn xưa, dãi nắng dầm mưa

Xin nắng hạ thổi buồn để mình ngồi nhớ lũy tre xanh
Dạo quanh, khung trời kỷ niệm
Chợt thèm rau đắng nấu canh ...