Thứ Ba, ngày 15 tháng 4 năm 2014

Tháng tư

Bây giờ đang tháng tư
Cuối vườn chùm nhót đỏ
Cây bàng ra lá nhỏ
Xanh như là thương nhau

Cuối cùng nắng cũng hửng lên sau những ngày mưa tầm tã. Tháng tư trở về nguyên vẹn hình hài, hoa loa kèn ngập ngời con phố, trắng sáng những căn phòng. Áo ngắn tay mùa cũ xuất hiện lại, gió mùa hè xoa nhẹ làn da mịn màng sau những tháng ngày ủ ấm dưới lớp quần áo đông xuân. 
Hạnh phúc đôi khi chỉ là một ngày hửng nắng sau đợt rét dài. Hạnh phúc cũng là khi tự biết mình may mắn vì sống ở một nơi có 4 mùa, để khi sống ở bất cứ mùa nào ta cũng chờ đợi mùa sau.
 Hôm nay ngồi đọc blog của Mẹ PP sau hàng năm trời không đọc. Thấy có lẽ mình phải rời bỏ fb và quay lại blog thôi. Mình thích đọc những blog như vậy, đọc blog thấy nghị lực của những người bình thường như bất kỳ ai trên trái đất, nghị lực của con người như mạch nước ngầm len lỏi chảy trôi qua năm tháng, thấy sự nhân hậu của những con người từng trải qua nhiều ẩn ức. Cái đẹp nằm ở trong sự giản dị.
Có lẽ mình sẽ quay lại đây thường xuyên hơn. Mình đã mệt với facebook rồi nhưng chưa đủ can đảm để xóa nó đi.


Thứ Năm, ngày 10 tháng 10 năm 2013

Semarang Semarang


Vậy là 20 ngày ở Semarang, thành phố miền nam Indonexia đã qua. Vừa sắp xếp hành lý vừa nhìn lại căn phòng mình ở trong 3 tuần lòng không  xao xuyến xúc động như ngày xưa nữa, nhưng có niềm vui nhỏ len nhẹ trong tim. Dường như đã hiểu cuộc sống bao gồm những chuyến đi, và không quá băn khoăn trước quyết định di chuyển lớn của cuộc đời.
Tạm biệt Semarang, mình sẽ nhớ chuyến đi Brobudu cháy nắng với Bo, Zing và G
uifen. Ở nhà thì căm ghét Trung Quốc, đi ra ngoài toàn chơi chung với Hongkong và mới đau. Tuần đầu tiên bọn Hongkong rủ nhau đi đến đó, chúng nó thuê một xe 6 người mình hỏi cho tao đi cùng với nhưng nó lại rủ 2 thằng Hàn Quốc. Thế là mình không có cơ hội đi, về đọc  Brobudu của bạn Lan nghĩ đến cảnh "tầng tầng lớp lớp các khuôn mặt từ bi của đức Phật dõi theo" bạn ấy, bụng bảo dạ thôi mình chưa có duyên với Phật cũng không sao. Đến lúc xuống ăn gặp Bo from Thailand, cậu ấy hỏi cuối tuần mày làm gì. Nói chuyện một lúc rồi 4 đứa mình cũng thuê một xe để đi đến kỳ quan Phật giáo cổ trên đỉnh đồi, nếu đi sớm 5 giờ sáng từ Semarang, bạn sẽ tránh được tắc đường nên khoảng 8 giờ thì đến nơi. Xăng ở Indo được chính phủ trợ giá, giá xăng thật là 10.000 rupi, khoảng 18.500 vnd, nhưng chính phủ trợ giá còn 6500 rupi. Vì thế nên chi phí đi lại ở Indo so với Viêt Nam thì thật rẻ.




Bên trong mỗi tòa tháp này có một tượng Phật ngồi đó. Mình chưa phải là Phật tử như Lan, việc chiêm bái Brobudu chỉ là tình cờ, nhưng lúc chạm tay vào tượng Phật ở bên trong tòa tháp này lòng bình yên tuyệt đối, yên tĩnh như mặt nước hồ thu, giờ đây ngồi viết nhưng dòng này mà cảm giác là mình, ở trong mình, mọi sự, vạn vật, bản ngã, sự bình yên còn quay trở lại. Ôi Brobudu, mình đi một ngày đường chỉ để nhớ lại khoảnh khắc chạm tay ấy.
Kiến trúc độc đáo của Brobudu là những viên đá xếp chồng lên nhau tạo thành một quần thể như thế này, không hề có xi măng.

2. Semarang
Tạm biệt Semarang, kỷ niệm nhìn thấy là chiếc khăn bằng vải Batik một loại vải truyền thống của Indo do mình tự làm
Mình sẽ nhớ đoạn đường từ phòng ở đến phòng học. Nhớ Choi và Beak, hai bạn nam ngày nào đi học cũng bôi kem chống nắng nhoe nhoét ở trên mặt. Những bức ảnh ghi lại những kỷ niệm. Nhưng trên tất cả mình sẽ nhớ những  classmate, the real leaders, những con người rất khó tính buổi ban đầu nhưng  rộng lượng và bao dung, họ làm cho bạn nhận ra rào cản ngôn ngữ không phải là điều quá quan trọng, điều quan trọng là trong đầu bạn có gì. Semarang. Tạm biệt.

Choi, nhìn thế này mà đã 46 tuổi rồi.
Tạm biệt Semarang, back to Hanoi tomorow.


Thứ Năm, ngày 08 tháng 8 năm 2013

Mưa

Mưa to quá, lâu quá. Mưa ào ạt hắt qua ban công mang đến cho không khí hơi thở thơm mát thật dễ chịu. Từ bao giờ chẳng biết mình đã thích mưa hơn là thích nắng. Mưa làm cho mọi việc trở nên nhẹ nhàng hơn rất nhiều, ví như mình đang có việc khó cần giải quyết mà gặp mưa thì thật thích, vì mưa thì không đi đâu được nên chẳng phải giải quyết việc khó đấy nữa.Vì thế mà tâm trạng ổn hơn rất nhiều. Vì thế mà mình thích mưa.
 Tỉ như hôm nay. Từ sáng đến giờ mình chưa tìm được lúc nào tạnh để mà đi làm.
Mưa to quá, lâu quá.
Ngày hôm qua, có một thằng nhóc đi ra Đồ Sơn xem bão rồi bị sóng đánh cuốn đi cùng với bão. Hôm nay ở Hà Nội, một người chết vì cây đổ trên đường Bà Triệu. Mưa rào rạt từ sáng đến giờ, gần 4 h chiều rồi vẫn một bản vũ khúc giao hưởng màu trắng trong không gian. Mình nằm khểnh ở nhà, thỉnh thoảng nhìn ra ngoài trời lẩm bẩm làm sao mà trên kia lắm nước dội xuống đất thế không biết. Ở Hải Phòng đêm qua cũng mưa to lắm, nhưng sáng nay thì có nắng rồi. Mưa ở Hải Phòng cũng ngập, nhưng tạnh rồi thì nước rút rất nhanh. Mưa ngày hôm nay ở Hà Nội, khéo phải bằng cái trận lụt ngày 1.11.2008, có một chị cơ quan mình nhà ở Định Công nghỉ một tuần không đi làm vì lụt không ra được he he, đốt mất 200k tiền nến. Cái hôm đó mình đi làm đến đường Láng hay đường gì chịu không đi được phải quay về, nên sáng nay, thấy mưa to thế nghỉ ở nhà luôn. An toàn là bạn, tai nạn là thù, he he.
Tháng trước có một tuần đi xe máy từ Hải Phòng sang Uông Bí. Giữa đường cũng toàn gặp mưa, trú ở mấy cái nhà máy gạch nói chuyện với mấy bác bảo vệ. Các bác bảo làm nông dân mấy chục năm nay chưa thấy năm nào mưa từ đầu tháng 6 âm lịch dư này, háo hức hỏi mưa thế này đến tháng 7 có mưa nữa không, các bác bảo chắc không đâu, tháng 7 không mưa thì đến tháng 8 sẽ không có heo may, thì lúa không làm đòng được hay sao í, thì sẽ mất mùa. Ôi nông nghiệp miền Bắc. Nghe kể ở quê nội mình có bác cấy 2 sào lúa cuối vụ tổng kết lại lỗ mất 1 triệu :D.

Thứ Hai, ngày 01 tháng 7 năm 2013

01/07/2013

1. Thời tiết mấy hôm nay nóng kinh khủng, nhưng mà cuối ngày thế nào cũng có giông. Sắp đến mùa thi đại học rồi, năm nay không biết có đông người thi không mà  im ắng thế. Lại nghĩ chặng đường làm một người bình thường mới gian nan làm sao. Ngày xưa có câu cổng trường đại học cao vời vợi, mười thằng leo tới 9 thằng rơi. Học xong đại học rồi còn phải thi cử thế nào cho có việc làm mới thành người bình thường được. Đi làm phải làm sao cho vừa lòng đồng nghiệp, cấp trên, không khôn quá cũng không đần quá.  Phấn đấu hụt hơi mới được sống đời lay lắt. Còn không thì ra đời, bàn tay ta làm nên tất cả, gặp thời gặp vận thì phát đạt nở nang, không gặp thời vận thì hai bàn tay trắng làm nên một đống nợ nần. Bản thân mình mà sống không hạnh phúc, khỏe mạnh, tự tin thì cái ơn nghĩa sinh thành không bao giờ trả được. Sống ở trên đời có sướng đâu, mà sao cứ nghe thời gian như bóng câu qua cửa sổ là giật mình toát mồ hôi hột.
Dạo này rảnh quá, rảnh đến nỗi không có chuyện gì có thể kể trên blog được. Nhớ ngày xưa học trong trường có một anh cùng lớp có người yêu ở quê, dạo ấy liên lạc khó khăn còn chưa có điện thoại nên thường viết thư tay. Người yêu anh ấy cứ mỗi ngày viết cho anh ấy một lá thư, ngày nào anh cũng có thư hết. Bọn con trai ở lớp hay nhạo rằng trong thư thì ngày nào cũng em ăn cơm xong thì em đi tắm rồi em đi học bài, thế rồi anh ấy đến lúc ra trường vẫn ngày nào cũng một lá thư.
Tôi còn giữ những lá thư bạn bè viết cho tôi sau ngày ra trường, hồi đó mỗi đứa đi làm một nơi, còn nhớ thương nhau mà viết. Bây giờ nhiều trong số chúng ta di chuyển công việc về làm gần nhau, chúng ta gặp nhau hàng tuần, hàng tháng; đọc lại những lá thư ngày xưa thấy buồn cười, những vấn đề ngày xưa to tát như quả núi bây giờ nhìn lại thẳng băng chẳng có gì, chỉ có tính cách từng người là vẫn thế. Tính cách tạo nên số phận.
Chắc rồi cũng đóng cái blog này thôi, viết gì mà chán quá thể.