Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 31 tháng 1, 2011

Dạ khúc

СЕРЕНАДА DẠ KHÚC


Андрей Белый Andrei Belyi


Ты опять у окна, вся доверившись снам, появилась…
Бирюза, бирюза
заливает окрестность…

Дорогая,
луна – заревая слеза -
где-то там в неизвестность
скатилась.

Беспечальных седых жемчугов
поцелуй, о пойми ты!..
Меж кустов, и лугов, и цветов
струй
зеркальных узоры разлиты…

Не тоскуй,
грусть уйми ты!

Дорогая,
о пусть
стая белых, немых лебедей
меж росистых ветвей
на струях серебристых застыла -
одинокая грусть нас туманом покрыла.

От тоски в жажде снов нежно крыльями плещут.
Меж цветов светляки изумрудами блещут.

Очерк белых грудей
на струях точно льдина:
это семь лебедей,
это семь лебедей Лоэнгрина -

лебедей
Лоэнгрина.
1904

Em lại đến bên cửa sổ, vẫn tin ở những giấc mơ…
Ngọc lam, ngọc lam
Rót đầy khắp chốn…

Em thân mến,
Mặt trăng – giọt lệ đỏ rực
Đã lăn vào đâu đó
Ta chẳng rõ ở đâu

Và hãy hiểu nụ hôn
Của ngọc trai bạc đầu không buồn bã!…
Giữa những bụi cây, bại cỏ và hoa lá
Rót thành dòng
những mũi thêu gương…

Đừng buồn hỡi em,
Hãy kiềm chế cơn đau!

Em thân mến
Hãy để đàn chim
Thiên nga trắng câm lặng
Giữa những cành đẫm sương
Lặng đi trên những dòng nước bạc -
Nỗi buồn cô đơn phủ ta kín trong sương.

Và buồn khát khao chờ đớn những giấc mơ
Đom đóm vẫy cánh, ngọc giữa hoa nhè nhẹ

Một vệt ngực trắng
trong những tia nước như tảng băng:
Đó là thiên nga
Bảy thiên nga của Lohengrin -

Thiên nga
của Lohengrin -
1904

Nina dịch

Thứ Sáu, 7 tháng 5, 2010

Cây tam cúc

Hoàng Cầm


Cỗ bài tam cúc mép cong cong
Rút trộm rơm nhà đi trải ổ
Chị gọi đôi cây
Trầu cay má đỏ
Kết xe hồng đưa Chị đến quê Em.
Nghé cây bài tìm hơi tóc ấm
Em đừng lớn nữa Chị đừng đi
Tướng sĩ đỏ đen chui sấp ngửa
Ổ rơm thơm đọng tuổi đương thì.

Đứa được
Chinh chuyền xủng xoẻng
Đứa thua
Đáo gỡ ngoài thềm
Em đi đêm tướng điều sĩ đỏ
Đổi xe hồng đưa Chị đến quê Em.

Năm sau giặc giã
Quan Đốc đồng áo đen nẹp đỏ
Thả tịnh vàng cưới Chị võng mây trôi
Em đứng nhìn theo Em gọi đôi.

Thứ Hai, 12 tháng 4, 2010

Nhưng quả thực...

Nguyễn Hoàng Sơn


Sao lúc nào anh cũng phải làm kẻ mạnh?
Anh mệt lắm rồi!
Giá đẩy được cho ai những gì phải gánh
trong cuộc đời này
dù chỉ một lần thôi!
Sao lúc nào em cũng chỉ muốn anh vui?
Muốn anh chở che muốn anh an ủi?
Mà anh thì thèm quá là một lần hờn dỗi
Xưa, mẹ chẳng đã từng ru rín anh sao?
Làm kẻ mạnh suốt đời chẳng sung sướng gì đâu
Anh xấu hổ nếu như em biết thế
Nhưng quả thực nhiều đêm anh khóc như đứa trẻ
Rồi sớm mai lại mang bộ mặt của kẻ mạnh ra đường...

Thứ Tư, 10 tháng 3, 2010

Có một miền lửa nhỏ trong mắt em

Như Ý - Floret

Anh muốn nói với em một điều rất dữ dội
Sau rất nhiều lầm lỗi đã đi qua
Đây không phải chuyện bông hoa bị bỏ quên trong quyển vở
Chuyện những dòng sông mùa mưa rủ nhau đi tìm cửa bể
Hay chuyện một mái tóc thề ngan ngát hương chanh
Đây là chuyện đã bỏ đi thuở anh còn trai trẻ
Đem nước mắt khóc người trong câu ví
"Em như hoa quế giữa rừng
Thơm tho ai biết, ngát lừng ai hay"
Chuyện cô gái làng Đông
Thương mẹ thương cha đi lấy chồng làng Hạ
Làng dưới làng trên cách một dòng sông
Muốn về bên mẹ mà không có đò

Bây giờ!
Dẫu anh đi muôn nơi
Trên những vùng đất khác nhau của một vòm trời
Nơi cây phong non mùa thu trùm khăn đỏ
Mùa đông hoa tuyết trắng trời
Anh vẫn thấy lòng mình bỡ ngỡ khi em nói
"Tình yêu như thể chắp thừng
Trăm chắp nghìn nối xin đừng quên nhau"

Chẳng thể quên đâu
Nhưng tất cả bây giờ đã muộn
Cây phong non gió đàn trụi lá
Mặt đất tuyết đã bồng bềnh
Những câu hát xưa lâu ngày bỏ bẵng
Mặc dòng sông mùa nắng mùa mưa

Anh lặng lẽ nhìn lên đôi bàn tay
Xem duyên số đời mình trong những ngày còn lại
May rủi giao nhau chằng chịt đường vân
Chẳng có đường nào là đường anh gặp em
Chỉ thẳng suốt một đường cô độc

Tháng chín đi qua!
Ngấp nghé mùa thu trong mắt lá
Nghe lòng mình trở lại bình yên
Anh nhìn vào đôi mắt em
Thấy bừng sáng một miền lửa nhỏ
Ở xa, rất xa nơi tận cùng trí nhớ
Thuở anh còn trai trẻ
Đem nước mắt khóc người trong câu ví
Để đến tận bây giờ những điều đơn giản thế
Hết nửa cuộc đời anh mới hiểu ra

Chủ Nhật, 17 tháng 1, 2010

Gửi người con gái mùa xuân



PHAN CHÍN (Quảng Nam)

Những cơn gió chạy từ thu sang đông
Sáng nay có dừng trước cửa nhà em báo tin xuân đến?
Anh đã gửi theo chút xanh lộc nõn
Em có cầm lên với biêng biếc tuổi mình?
Anh ở nơi này bốn phía mùa xuân
Với trái tim phập phồng chờ đợi
Nghĩ về em và băn khoăn tự hỏi
Ai là người khác anh đến nhà em xông đất xuân này?
Ai là người khác anh làm em luống cuống bàn tay
Mắt bối rối nhìn ra bờ nắng?
Như một lần ngày xưa
Anh và em hò hẹn
Để đến bây giờ còn ấm ngọt tháng giêng
Để đến bây giờ khi xuân ghé bên hiên
Anh hiểu rõ hơn thế nào là trống vắng
Anh chợt thèm nghe tiếng bước chân rón rén
Và tiếng gọi ngập ngừng tình tự gió giêng hai
Để anh hiểu vì sao nhiều khi ngày tháng chợt rất dài
Mà tình yêu cứ cợt đùa chớp mắt
Em có nhớ không những tháng ngày xa khuất
Xuân chưa kịp cầm tay, mùa hạ đã bên thềm…