Hiển thị các bài đăng có nhãn Papa. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Papa. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Sáu, 4 tháng 11, 2011
Bỗng thấy mình như năm 14*
Bài hát không nổi tiếng nhưng nghe lúc nào cũng hay, dù lúc down hay lúc up thì giai điệu và ca từ vẫn sâu lắng dịu dàng, làm cho nỗi đau được an ủi, làm cho niềm vui đằm thắm, làm cho ta cảm thấy mỗi con người trên trái đất này đều đã từng và sẽ mãi mãi là một đứa trẻ với những bước đi mãi mãi non dại trong đời . Bài hát như một bờ vai.
Thứ Ba, 5 tháng 10, 2010
Thư Hà Nội
Lâu rồi con không mơ thấy. Không biết vì sao.
Cuối tuần này M nhà cô N ăn hỏi. Cô N còn nó nữa là xong rồi. Vợ T với thằng nhỏ từ BL về. Cô bây giờ phải trông nhiều cháu lắm. Toàn những đứa bố không biết. Chúng nó lóc nhóc trứng gà trứng vịt sàn sàn nhau. Mà chắc bố biết. Mỗi lần giỗ bố chúng nó lên nhà mình, được một phen vui. Nhất là K, bé nhất mà toàn đi bắt sâu bắt gián rất oai hùng. Mà nhà có cúng thường con không phải làm gì cả, 4 đứa con dâu nhà cô thay nhau làm hết. Vụng về như con thì ngồi ghế chỉ đạo thôi.
Nhà mình thì chẳng có chuyện gì để kể. H có người yêu ở đâu đó. Mẹ biết. Mà mẹ không kể cho con. Mẹ bảo con chẳng biết gì mà cứ tưởng mình biết. Thì thôi. Con chả thèm hỏi.
à, có anh A con bác  ở Thái Bình làm trên LC đó, anh xuống HN thi rồi điện cho con. Con giúp được anh một việc nhỏ. Con trước nay vẫn áy náy không làm gì được cho ai vì mọi người đều giỏi hơn con, chỉ có con là kém.
Hôm con về ăn hỏi M, rồi đến chiều chủ nhật đi, mẹ ngạc nhiên. Mẹ tưởng con ở đến thứ tư đám cưới. Rồi mẹ hỏi, chắc sợ gặp người quê phải không. Gặp người quê thì cứ nói cho qua. Đến lượt con ngạc nhiên, mẹ giờ thoáng ghê chưa, sao tự nhiên tạo điều kiện ác liệt vậy.Đấy là chiến thắng từ vụ một tháng con không gọi điện. Mà thật ra, không biết, bị mẹ chửi hay được động viên thế này, thứ nào ít đau lòng hơn??? Mà con đâu có sợ gặp ai, gặp họ hàng nhà mình thì vui quá ấy, nhưng mà con ngại đi lại giữa tuần thôi. Có mấy bộ váy còn chưa trình diễn.
Nhiều khi con mệt mỏi lắm. Chả biết dựa vào ai. Như thể đi giữa đêm đen không nhìn thấy phương hướng. Thì tất nhiên tự lực vẫn hơn. Nhưng mà để được vậy, cũng đuối lắm á. Con chả thích tự. Vì con đâu có giỏi giang gì. Con chỉ muốn hưởng thụ, nằm duỗi chân duỗi tay, đi trồng cây hay làm vườn thôi.
à, cây xoài ở trước sân, toàn bị mẹ chặt cành. Mẹ nhăm nhăm tỉa từng cành một. Con muốn giữ lắm mà không được vì không phải của con. Mẹ ngày xưa thì sợ bão nó lật gốc đổ vào nhà, sợ nhà đổ. Bây giờ thì mẹ chặt dần đi để làm hiên, lợp froxi măng, tư duy gì kỳ quặc thế.
Bây giờ cho con nghĩ lại, con sẽ không đi con đường đã chọn này đâu. Chỉ cần nghĩ đã hãi rồi. Được mỗi cái là mình làm mình chịu,thỏa mãn trí tò mò về đời này, sân khấu cuộc đời.
Nên nhiều khi con cứ muốn hỏi bố một câu. Nhưng mà chắc bố không biết, chứ biết, chắc con đã không phải hỏi.
Chủ Nhật, 21 tháng 3, 2010
Những ô cửa xanh*
Papa
Có những lúc con nhớ bố tưởng chết đi được. Vào lúc khác cơ, không phải lúc này đâu . Lúc này đang là đêm khuya thanh vắng, khuya cực, mà có khi gần sáng òi, buổi chiều ngủ nhiều quá nên bây giờ con nghe nhạc vẩn vơ và quyết định nhớ bố.
Sao mà nhớ thế
Không biết thằng H nó có nhớ bố không nhờ, nó có nhớ thường xuyên không. Còn con toàn nhớ đánh đùng một cái, kiểu như đi vào siêu thị nhìn thấy hàng quần áo nam. Là tự nhiên nhớ.
Bố không biết đâu. Ngày xưa có lần hai chị em đang thuê nhà thì bị đuổi á. Đồ đạc thì con mắc bệnh đàng hoàng, cả tủ lạnh bếp ga máy giặt cũ ra tất ngoài đường á. Lúc đó con giận bố ghê gớm. Sao bố biến mất khỏi cuộc đời con. Con không cần ai làm hộ cả. Chỉ cần bố còn đấy để nghĩ về thôi.
Bây giờ thì ổn thỏa rồi. Hẳn nhiên rồi. Đã bao thời gian đi qua còn gì. Bây giờ gặp khó khăn con không có thói quen cầu bố phù hộ cho con như ngày xưa nữa. Vì con biết, tự con sẽ vượt qua được. Con làm được hết.
Không có bố thì con vẫn sống đấy thôi. Nhưng mà con buồn lắm. Bao nhiêu tuổi rồi. Cứ thỉnh thoảng lại khóc như một kẻ hèn yếu trên đời.
Có những lúc con nhớ bố tưởng chết đi được. Vào lúc khác cơ, không phải lúc này đâu . Lúc này đang là đêm khuya thanh vắng, khuya cực, mà có khi gần sáng òi, buổi chiều ngủ nhiều quá nên bây giờ con nghe nhạc vẩn vơ và quyết định nhớ bố.
Sao mà nhớ thế
Không biết thằng H nó có nhớ bố không nhờ, nó có nhớ thường xuyên không. Còn con toàn nhớ đánh đùng một cái, kiểu như đi vào siêu thị nhìn thấy hàng quần áo nam. Là tự nhiên nhớ.
Bố không biết đâu. Ngày xưa có lần hai chị em đang thuê nhà thì bị đuổi á. Đồ đạc thì con mắc bệnh đàng hoàng, cả tủ lạnh bếp ga máy giặt cũ ra tất ngoài đường á. Lúc đó con giận bố ghê gớm. Sao bố biến mất khỏi cuộc đời con. Con không cần ai làm hộ cả. Chỉ cần bố còn đấy để nghĩ về thôi.
Bây giờ thì ổn thỏa rồi. Hẳn nhiên rồi. Đã bao thời gian đi qua còn gì. Bây giờ gặp khó khăn con không có thói quen cầu bố phù hộ cho con như ngày xưa nữa. Vì con biết, tự con sẽ vượt qua được. Con làm được hết.
Không có bố thì con vẫn sống đấy thôi. Nhưng mà con buồn lắm. Bao nhiêu tuổi rồi. Cứ thỉnh thoảng lại khóc như một kẻ hèn yếu trên đời.
Thứ Năm, 15 tháng 10, 2009
Thật ngạc nhiên!
Và cũng vui mừng thú vị nữa
Tôi đã viết một lá thư trong một chiều muộn cuối đông năm 2005, viết trong nỗi nhớ tha thiết nỗi cô đơn mệt mỏi. Viết để vơi bớt nhớ thương. Sau đó nhân thể bấm gửi đi cuộc thi Tùy bút mùa xuân của báo Tuổi trẻ và quên đi, vì tôi không hay đọc báo online.
Tôi cũng post lá thư này lên một diễn đàn. Đến nay diễn đàn không hoạt động nữa, link die.
Bạn đọc blog đừng vội mừng, lá thư của tôi không được giải gì đâu. Nhưng tôi đã đi tìm lại nó lâu rồi mà không thấy. Tôi đã từng ngồi vắt óc nghĩ lại từng chữ, nhưng không nhớ hết, cảm xúc mà.
Vậy mà hôm nay, tôi search trên google thì lại thấy nó, link đây:
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=119875&ChannelID=10
http://tim.vietbao.vn/con_y%C3%AAu/
Tôi copy ra đây nhé, tìm lại được mừng quá trời đất:
Gửi người con yêu
TTO - Hôm nay con đọc được rằng hạnh phúc là biết gìn giữ tìm được sức mạnh tinh thần từ những kỷ niệm, ký ức yêu thương ngay cả khi nó không còn hiện diện trong hiện tại. Và con viết lá thư này cho bố...
Con vẫn nghĩ tới bố mỗi ngày, khi con gặp mẹ, nhìn thấy em hay trở về ngôi nhà của chúng ta, thảng khi công việc, những cuộc gặp gỡ bạn bè cuốn con đi thì con lại nhớ bố khi nhìn thấy tờ lịch thi đấu bóng đá đã qua ai đó còn treo trên tường.
Con biết rằng trong suốt cuộc đời phía truớc con phải mang theo nỗi nhớ ấy bên mình. Nỗi nhớ vẹn nguyên không thay đổi như trước kia con thường ngồi bên cạnh bố nhổ tóc sâu, cùng xem bóng đá, hay làm quan sát viên xem bố gói bánh chưng ngày Tết, nỗi háo hức chen lẫn rụt rè khi vớt bánh, để mỗi cái bánh be bé, con con, gói bằng gạo và đỗ dồn còn sót lại là của mình, của riêng mình.
Ấu thơ dịu ngọt, có thể những đứa con chẳng bao giờ biết được bố đã gói những cái bánh xinh xinh ấy bằng tất cả tình yêu thiết tha của bố. Con chỉ biết rằng khi con vớt bánh nhỏ, ấy là khi Tết đến, MÙA XUÂN VỀ.
Papa thương yêu! Sáng nay con mở mail một người bạn, bạn ấy gửi cho con bốn câu thơ Trần Ngọc Châu, rằng "Em đã hẹn gặp nhau đêm ba mươi/ Bên bếp lửa nồi bánh chưng rất ấm/ Uống chung nhau một ly trà đậm/ Sẽ kể hoài mà không hết chuyện vui..." Bạn ấy làm con nhớ vô cùng ngày bố chưa đi xa và những phút giây gia đình sum họp. Mấy năm sau này, khi con vẫn còn "nhóc tỳ" nhưng đã lớn chút chút thì bố luôn ốm và nằm trong bệnh viện, không còn gói bánh chưng cho con nữa.
Bố thương yêu, tình yêu của bố khi ấy dành cho con gửi vào đâu nhỉ? Gửi vào đâu, con không biết được... Ngày cuối năm bệnh viện thường cho bệnh nhân về nhà ăn Tết. Những chiều ba mươi đón bố từ bệnh viện trở về nhà của chúng ta, khi ấy - với con - MÙA XUÂN VỀ.
Con bây giờ đang ở xa nhà, mỗi Tết đến xuân về luôn gợi lên những ước ao thầm kín về cuộc đời, ước mơ về một chàng trai luôn yêu con nhiều như bố, nếu con tìm được người đó, hẳn anh ấy cũng yêu bố bằng con.
Đã mấy mùa xuân đi qua không còn bố, và mùi hương trầm ngày Tết vẫn làm con thao thiết nhớ thương. Trong hành trình cuộc sống, con nhận ra rằng cứ đi mãi đi mãi thì những thời khắc giao thừa, năm mới, hay mùa xuân cũng chỉ là quy ước; điều quan trọng là cảm giác yêu thương dành cho mình rất gần, yên chí không bao giờ mất.
Như là con yêu bố. Như là hết thảy những ông bố bà mẹ trên thế gian yêu những đứa con mình. Thì khi ấy con luôn khoan thai vững bước trong cuộc đời này, muốn phấn đấu tốt hơn chính bản thân mình ngày hôm nay, và mỗi ngày mai là một ngày mới. Và MÙA HẠNH PHÚC sẽ ở bên.
Papa! Con đang nhìn ra ngoài trời nắng đẹp! Mùa xuân của thời tiết, của đất trời đang về rồi đấy. Chắc chân mùa xuân ấm, rất ấm. Mong một năm mới an lành cho những người con thương yêu, bố nhỉ?
Hóa ra lá thư của tôi năm đó có online trên báo. Cũng vui, nhưng sao họ chẳng nói với tôi một tiếng, để tôi cứ ngồi nghĩ lại từng chữ một bài này, ngộ ghê.
Papa,
Theo giấy khai sinh ngày 20/10 là sinh nhật bố; (ngày sinh nhật bố là ngày bố tự nghĩ ra và khai vào giấy khai sinh thôi) con đã muốn viết một entry làm kỷ niệm. Nhưng hôm nay tìm được lá thư này, vậy là mừng, để một dịp khác con sẽ viết sau. Vì lúc nào con cũng nhó và bố luôn ở bên!
Tôi đã viết một lá thư trong một chiều muộn cuối đông năm 2005, viết trong nỗi nhớ tha thiết nỗi cô đơn mệt mỏi. Viết để vơi bớt nhớ thương. Sau đó nhân thể bấm gửi đi cuộc thi Tùy bút mùa xuân của báo Tuổi trẻ và quên đi, vì tôi không hay đọc báo online.
Tôi cũng post lá thư này lên một diễn đàn. Đến nay diễn đàn không hoạt động nữa, link die.
Bạn đọc blog đừng vội mừng, lá thư của tôi không được giải gì đâu. Nhưng tôi đã đi tìm lại nó lâu rồi mà không thấy. Tôi đã từng ngồi vắt óc nghĩ lại từng chữ, nhưng không nhớ hết, cảm xúc mà.
Vậy mà hôm nay, tôi search trên google thì lại thấy nó, link đây:
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=119875&ChannelID=10
http://tim.vietbao.vn/con_y%C3%AAu/
Tôi copy ra đây nhé, tìm lại được mừng quá trời đất:
Gửi người con yêu
TTO - Hôm nay con đọc được rằng hạnh phúc là biết gìn giữ tìm được sức mạnh tinh thần từ những kỷ niệm, ký ức yêu thương ngay cả khi nó không còn hiện diện trong hiện tại. Và con viết lá thư này cho bố...
Con vẫn nghĩ tới bố mỗi ngày, khi con gặp mẹ, nhìn thấy em hay trở về ngôi nhà của chúng ta, thảng khi công việc, những cuộc gặp gỡ bạn bè cuốn con đi thì con lại nhớ bố khi nhìn thấy tờ lịch thi đấu bóng đá đã qua ai đó còn treo trên tường.
Con biết rằng trong suốt cuộc đời phía truớc con phải mang theo nỗi nhớ ấy bên mình. Nỗi nhớ vẹn nguyên không thay đổi như trước kia con thường ngồi bên cạnh bố nhổ tóc sâu, cùng xem bóng đá, hay làm quan sát viên xem bố gói bánh chưng ngày Tết, nỗi háo hức chen lẫn rụt rè khi vớt bánh, để mỗi cái bánh be bé, con con, gói bằng gạo và đỗ dồn còn sót lại là của mình, của riêng mình.
Ấu thơ dịu ngọt, có thể những đứa con chẳng bao giờ biết được bố đã gói những cái bánh xinh xinh ấy bằng tất cả tình yêu thiết tha của bố. Con chỉ biết rằng khi con vớt bánh nhỏ, ấy là khi Tết đến, MÙA XUÂN VỀ.
Papa thương yêu! Sáng nay con mở mail một người bạn, bạn ấy gửi cho con bốn câu thơ Trần Ngọc Châu, rằng "Em đã hẹn gặp nhau đêm ba mươi/ Bên bếp lửa nồi bánh chưng rất ấm/ Uống chung nhau một ly trà đậm/ Sẽ kể hoài mà không hết chuyện vui..." Bạn ấy làm con nhớ vô cùng ngày bố chưa đi xa và những phút giây gia đình sum họp. Mấy năm sau này, khi con vẫn còn "nhóc tỳ" nhưng đã lớn chút chút thì bố luôn ốm và nằm trong bệnh viện, không còn gói bánh chưng cho con nữa.
Bố thương yêu, tình yêu của bố khi ấy dành cho con gửi vào đâu nhỉ? Gửi vào đâu, con không biết được... Ngày cuối năm bệnh viện thường cho bệnh nhân về nhà ăn Tết. Những chiều ba mươi đón bố từ bệnh viện trở về nhà của chúng ta, khi ấy - với con - MÙA XUÂN VỀ.
Con bây giờ đang ở xa nhà, mỗi Tết đến xuân về luôn gợi lên những ước ao thầm kín về cuộc đời, ước mơ về một chàng trai luôn yêu con nhiều như bố, nếu con tìm được người đó, hẳn anh ấy cũng yêu bố bằng con.
Đã mấy mùa xuân đi qua không còn bố, và mùi hương trầm ngày Tết vẫn làm con thao thiết nhớ thương. Trong hành trình cuộc sống, con nhận ra rằng cứ đi mãi đi mãi thì những thời khắc giao thừa, năm mới, hay mùa xuân cũng chỉ là quy ước; điều quan trọng là cảm giác yêu thương dành cho mình rất gần, yên chí không bao giờ mất.
Như là con yêu bố. Như là hết thảy những ông bố bà mẹ trên thế gian yêu những đứa con mình. Thì khi ấy con luôn khoan thai vững bước trong cuộc đời này, muốn phấn đấu tốt hơn chính bản thân mình ngày hôm nay, và mỗi ngày mai là một ngày mới. Và MÙA HẠNH PHÚC sẽ ở bên.
Papa! Con đang nhìn ra ngoài trời nắng đẹp! Mùa xuân của thời tiết, của đất trời đang về rồi đấy. Chắc chân mùa xuân ấm, rất ấm. Mong một năm mới an lành cho những người con thương yêu, bố nhỉ?
Hóa ra lá thư của tôi năm đó có online trên báo. Cũng vui, nhưng sao họ chẳng nói với tôi một tiếng, để tôi cứ ngồi nghĩ lại từng chữ một bài này, ngộ ghê.
Papa,
Theo giấy khai sinh ngày 20/10 là sinh nhật bố; (ngày sinh nhật bố là ngày bố tự nghĩ ra và khai vào giấy khai sinh thôi) con đã muốn viết một entry làm kỷ niệm. Nhưng hôm nay tìm được lá thư này, vậy là mừng, để một dịp khác con sẽ viết sau. Vì lúc nào con cũng nhó và bố luôn ở bên!
Thứ Tư, 9 tháng 9, 2009
Ngày của bố
Hôm nay ngày 9 tháng 9 năm 2009. Một con số đẹp.
Hồi xưa bọn HHT có đợt chọn ra ngày của bố. Ngày 9/9 được chọn.
Chúc mừng ngày của bố, he he.
Hồi xưa bọn HHT có đợt chọn ra ngày của bố. Ngày 9/9 được chọn.
Chúc mừng ngày của bố, he he.
Thứ Sáu, 7 tháng 8, 2009
Tháng sáu
Papa
Hôm nay đã qua rằm tháng sáu. Còn mấy ngày nữa là giỗ cha. Con đã viết đơn xin nghỉ phép, vừa được duyệt. May quá, thế là con sẽ có hẳn một tuần ở nhà. Sẽ thức dậy khi nắng chiếu vào tận giường, mở mắt là nghe tiếng chim hót, đầu óc không vướng bận chuyện công việc. Cuộc sống thật đáng giá!
Con đang nghe nhạc trong một blog cá nhân, bài hát với tiếng đệm ghi ta thật nhẹ nhàng do một ông già hát. Con lắng nghe thanh âm ngân nga mà không rõ lời, cũng không cần nghe rõ lời. Lòng con không tự nhiên mà nhớ cha, con vẫn nhớ những khi lòng sâu lắng. Con nhớ khi nghe bài hát này, dù cha chưa bao giờ biết chơi ghi ta, dù con không hiểu bài hát đó nói gì.
Con đã viết cho cha nhiều lá thư, con để chúng nhiều nơi trên một diễn đàn. Đã mấy năm con không quay lại đó, hôm nọ định lấy lại mới biết nó đã thay giao diện rồi. Con viết thư cho cha trong yahoo 360. Yahoo 360 đóng cửa. Gửi gió cho mây ngàn bay. Nỗi yêu thương.
Hôm nay đã qua rằm tháng sáu. Còn mấy ngày nữa là giỗ cha. Con đã viết đơn xin nghỉ phép, vừa được duyệt. May quá, thế là con sẽ có hẳn một tuần ở nhà. Sẽ thức dậy khi nắng chiếu vào tận giường, mở mắt là nghe tiếng chim hót, đầu óc không vướng bận chuyện công việc. Cuộc sống thật đáng giá!
Con đang nghe nhạc trong một blog cá nhân, bài hát với tiếng đệm ghi ta thật nhẹ nhàng do một ông già hát. Con lắng nghe thanh âm ngân nga mà không rõ lời, cũng không cần nghe rõ lời. Lòng con không tự nhiên mà nhớ cha, con vẫn nhớ những khi lòng sâu lắng. Con nhớ khi nghe bài hát này, dù cha chưa bao giờ biết chơi ghi ta, dù con không hiểu bài hát đó nói gì.
Con đã viết cho cha nhiều lá thư, con để chúng nhiều nơi trên một diễn đàn. Đã mấy năm con không quay lại đó, hôm nọ định lấy lại mới biết nó đã thay giao diện rồi. Con viết thư cho cha trong yahoo 360. Yahoo 360 đóng cửa. Gửi gió cho mây ngàn bay. Nỗi yêu thương.
Thứ Năm, 30 tháng 7, 2009
Hòn Phụ Tử

Lu hâm, đây là hòn Phụ Tử - một biểu tượng du lịch của tỉnh Kiên Giang, một tỉnh gần cực nam của đất nước, gần biên giới Việt Nam - Cambodia, Thailand. Một buổi sáng ngày 9/8/2006 người dân Kiên Giang ngủ dậy và ngỡ ngàng khi hòn Phụ bị gãy làm 3 khúc do nước biển xói mòn vào phần chân của núi đá vôi, để lại hòn Tử mãi mãi mồ côi. Ảnh trên là ảnh của một nhà báo chụp hòn Phụ Tử năm 2005 lúc còn nguyên vẹn. Ảnh còn lại là của miềng, nhà báo tương lai, he he.
Thứ Ba, 28 tháng 7, 2009
Thời thơ ấu gian khổ - Iamin Muxtaphin
Nhà xuất bản Tiến bộ - Matxcova
Chương VI
Con rất cần có bố
Một hôm, không hiểu sao Côlia tới xưởng làm việc có vẻ buồn, lúc nào cũng muốn tách riêng ra một chỗ. Khi Nunhikianop khen cậu:
- Làm việc khá lắm, Côlia ạ. Con giống bố. Dạo này Xtêphan có khoẻ không? Không buồn chứ? - Côlia chỉ khịt khịt mũi im lặng.
- Côlia, làm sao chỉ khịt mũi? Miệng ngậm hột thị rồi hay sao? - Nunhikianop lại hỏi - Bố dạo này thế nào, không nghe à? Định đến chơi đã lâu nhưng chẳng có một phút nào rỗi cả.
- Thì chuyện gì có thể xảy ra với bố cháu? Vẫn sống..- Côlia lúng búng nói trong miệng, không nhìn bác thợ nguội.
- À, mày nói về bố mày thế hả? Bằng này tuổi đã bướng rồi thì hơi sớm đấy cháu ạ- Nunhikianop nghiêm khắc nói.- Hay mày nghĩ bố mày bây giờ không trị đựơc mày nữa...Thế thì tao có thể giúp ông ấy một tay..Ghê nhỉ!
Côlia lúng túng bỏ chiếc búa xuống bàn.
- Thôi, hãy nhìn thẳng và nói cho bác nghe nào: bố đánh à? - Nunhikianop dịu giọng và đặt tay lên vai cậu - Không được trách bố, cháu ạ. Có chuyện gì xảy ra à?
-Cháu hút thuốc, thế là bố cháu..Cháu bảo cháu có quyền, chưa gì bố cháu đã cầm lấy roi..
- Chỉ có thế mà bị ăn đòn, ha ha!- thằng Rỗ nói chen vào - Từ năm mười hai tuổi tớ đã phì phèo, có ai làm gì tớ được đâu! Mà giả sử có làm gì đi nữa thì mình sẽ..
- Không ai nói chuyện với cậu! Nhà ai có phép tắc luật lệ nhà ấy!- Nunhikianop ngắt lời hắn rồi quay sang Côlia:- Đau lắm hả?
- Đau. Bác đã biết cánh tay bố cháu rồi đấy. Đánh mấy người không biết mệt..
-Tớ mà thế thì thế nào tớ cũng..thằng Rỗ lại chêm vào.- Cậu làm việc có phiếu lương thực công nhân..
- Đã bảo là không được nói leo khi người lớn đang nói chuyện với nhau!- Nunhikianop xẵng giọng - Còn cháu, Côlia ạ, đừng giận bố cháu. Xtêphan làm thế là để giữ cho cháy đấy thôi.
- Lúc nhỏ bố cháu có đánh cháu bao giờ đâu, thế mà bây giờ..
- Bác hiều, bực mình lắm chứ! Nhưng cần hiểu bố cháu. Thần kinh căng thẳng. Cháu là người biết điều, phải hiểu bố cho đúng. Một người bố như thế chẳng bao giờ muốn điều xấu cho con mình đâu...Còn hút thuốc thì không nên. Sau này còn kịp dùng cái của nợ ấy.
Khi Nukianop đi khỏi, Giamin mơ màng nói:
- Nếu mình có bố, Côlia ạ, bố mình làm gì mình cũng sẽ chịu được hết. Cậu biết không, thấy mọi người có bố, mình rất thèm! Hầu như mình không nhớ gì về bố mình cả. Khi bố mình mất; mình hãy còn rất bé..
..Một lần, cách đây đã lâu nhưng Giamin vẫn còn nhớ rất rõ, mặc dù lúc ấy cậu mới hơn năm tuổi. Cậu cùng bố đi trên một đoàn tàu dài, rất dài, màu sặc sỡ, toa đỏ, toa xanh lẫn lộn nhau không hiểu sao được gọi là " Macxim Gooki".
Giamin rất thích ngồi bên cửa sổ toa tàu nhìn ra những làng mạc, thành phố đang chạy nhanh về phía sau như sợ người ta bốc bỏ lên đoàn tàu dài, rất dài này mà chở đi, nhìn ra những ngôi nhà nhỏ màu vàng vụt thoáng qua, những người nhân viên đường sắt tay cầm những lá cờ bé tí vẫy đoàn tàu.
- Này bố, mấy bác kia có biết con không? - cậu hỏi khi thấy họ, và lần nào cậu cũng rụt rè giơ tay vẫy lại.
- Sao lại không? Nếu các bác ấy không vẫy cờ với con thì nghĩa là đường không đi được. Con đã biết là gặp người quen thì phải chào, mà mấy bác này biết hết tất cả những ai đi trên tàu.
- Vâng!- Gimin đáp, gật đầu ra chiều suy nghĩ, cái đầu khá to hai tai vểnh lên. Đôi mắt xanh của cậu long lanh sung sướng.
Lần nào Giamin cũng cố nhìn thấy người nhân viên cầm cờ trước và gọi to:
- Bác ơi, chào bác!- và vẫy tay cho tới khi người này khuất hẳn mới thôi.
Không hiểu sao ở các ga người ta gọi tất cả hành khách đi trên tàu cùng bố cậu là những người di cư. Giamin thích điều đó vì thế nghĩa là cả tàu đều là bà con. Tuy nhiên, không ít "ngưòi bà con" của Giamin hay cãi lộn với nhau vì nước sôi, củi vụn, than đốt lò sưởi, hay chửi, giơ xô, giơ ấm lên doạ nhau, hay thậm chí còn đánh nhau nữa. Thấy vậy các bác đội cát két đỏ mặc áo có hàng cúc trắng doạ sẽ cho họ xuống tàu và tống vào nhà giam. Có lẽ nhà giam là cái gì đáng sợ lắm vì những người đang đánh nhau nghie thế liền lặng lẽ ai về nhà nấy. Nhưng tàu vừa chuyển bánh, họ đã thò đầu qua cửa sổ tiếp tục chửi nhau, ngưòi này cầu mong người kia phải chết sặc, chết nghẹn vì nước sôi và củi vụn đáng nguyền rủa kia..Giamin không hiểu sao nước lại đáng nguyền rủa? Vì nó có làm hại ai đâu. Và làm sao ngưòi ta có thể chết sặc, chết nghẹn vì nước?
Tới các ga lớn, những 'người bà con" của Giamin ùa ra khỏi toa và toả đi các góc hẻm vắng vẻ.
- Phải cho tàu đi ngay thôi - mấy bác đội cát két đỏ nói - kẻo không, họ lại gây dịch ở đây mất. Nhìn xem họ đang làm gì kìa - rồi chỉ tay về phia những người di cư đang ngồi chồm hổm dưới các toa tàu, sau các nhà, trong góc vườn..
- Nói rồi mấy bác này rung chuông to giống như chiếc mũ của một chiến binh ngày xưa. Đầu đấm của các toa chạm nhau ầm ầm rồi đoàn tàu từ từ chuyển bánh.
Đoàn tàu nấn ná như không muốn đi tiếp
Gimin thích ngồi trên đùi bố nghe người lớn nói chuyện. Tối tối, người lớn thường hay mở cửa sổ rồi ngồi xuống giường và bắt đầu nói với nhau đủ mọi chuyện. Mọi người cùng nhớ lại quê củ Baskiria, làng xóm, những người ở lại..Không hiểu sao họ nói chuyện rất khẽ, mặc dù chưa ai ngủ. Mặt trăng như một quả bóng vàng nhợt lăn trên bầu trời, chạy theo như được cột với đoàn tàu bằng một sợi dây vô hình. Họ ngồi im, mơ màng nhìn theo mặt trăng và kể cho nhau nghe câu chuyện về một cô bé mồ côi bị dì ghẻ đang đêm bắt đi lấy nước và nhất định phải đi qua sông theo con đường do ánh trăng trải trên mặt nước. Cô bé hoảng sợ, khóc van, xin dì ghẻ đừng bắt mình đi vào chỗ chết như vậy. Nhưng mụ kia không nghe, đưa cho cô bé chiếc đòn gánh, hai chiếc thùng gỗ nặng rồi nắm tay cô lôi ra bờ sông.
"Theo đưòng ánh trăng này mà sang bờ bên kia múc nước mang về đây"- mụ nói và đẩy cô bé về phía trước.
Cô bé nức nở khóc, nhắm mắt bước xuống sông. Nhưng lạ chưa kìa! Cô bé bước trên đưòng, ánh trăng trắng bạc như đi trên cầu. Cô bước nhẹ nhàng, không nghe thấy tiếng mụ dì ghẻ gọi cô quay lại.
Và thế là cô bé lên mặt trăng..
Một người thò đầu ra khỏi của, còn những người nằm trên giường tầng thì nhìn lên mặt trăng qua kính của sổ bé tí, và khẽ nói chuyện với nhau, vẻ huyền bí.
- Mình thấy, mình thấy rồi. Cô ta đấy kìa!
- Chiếc đòn gánh và đôi thùng vẫn ở trên vai cô bé đáng thương
- Trông mặt cô ta buồn không.
Còn Giamin thì dù có cố tìm cô bé và chăm chú nhìn lên mặt trăng đến đâu cũng vẫn không thấy gì cả. Mặt trăng trêu cậu, chạy rất nhanh, như thi với đoàn tàu.
Mọi người đã đi nằm, đang thiu thiu ngủ. Một chốc sau, người thì ngáy, ngưòi thì rên, có người còn giận dữ chửi nhau.
Cậu bé Giamin lay bố hỏi:- Này bố, bố, sao cô bé kia biết được mụ dì ghẻ không phải là mẹ của mình?
- Có lẽ người ta có nói cho con biết. Ngủ đi!
- Thế ngừoi ta có nói cho con biết không?
-Cái gì? Thôi ngủ đi!
- Thế mẹ con bây giờ là mẹ đẻ hay dì ghẻ?
- Hừ, con nói vớ vẩn gì thế, ngủ đi. Nghe cho lắm chuyện vào..- Rồi bố cậu đưa tay âu yếm xoa đầu cậu, ghì vào lòng, khẽ nói - Con là con cưng của cả nhà. Con út mà.
Giamin lặng thinh, nhưng một chốc sau lại thì thầm hỏi bố.
- Sao mọi người thấy cô bé trên mặt trăng mà con thì không, hả bố? Hay con không biết nhìn?
- Biết chứ, sao lại không. Ngủ đi..Trên mặt trăng có ai đâu mà con thấy được. Con không thấy gì là đúng. Mong sao sau này con lớn lên con thấy hết mọi chuyện..
Ngày hôm sau, bố cậu đã không dậy được nữa, người nóng bừng, lúc nào cũng đòi uống nước. Mẹ cậu luôn ở bên cạnh, nhưng không cho cậu lại gần bố.
- Mẹ ơi, cho con nằm với bố, con nằm yên mà. Ngưòi bố ấm, ấm lắm..
- Để nó lại đây nằm với tôi, kẻo sau này lại..- bố cậu nói.
Đoàn tàu vẫn tiếp tục đi về hưóng đông. Tiếng bánh đập đều trên đường ray. Công nhân phục vụ đầu máy thay nhau một ngày đêm mấy lần..Giamin cảm thấy tất cả các ga và những người làm việc trên ga đều giống nhau. Và cậu lấy làm khó hiểu sao cả tàu là "bà con" với cậu mà bố cậu ốm không thấy ai đến thăm.
Mấy ngày sau, tàu đỗ lâu hơn thường lệ trên một nhà ga nhỏ cạnh rừng tai ga. Những người bà con của Giamin vẫn nhốn nháo, ầm ĩ tranh nhau lấy than, lấy củi như trước. Trên sân ga các bà bán khoai tây rán rao inh ỏi. Các cậu bé mập mạp, vẻ cứng cáp mời mọi người mua kẹo nhai bằng nhựa thông. Một mẩu bằng ngón tay út mà các cậu đòi những một rúp. Hành khách tò mò ngắm nhìn mẩu kẹo mầu nâu còn bốc mùi nhựa cây. Một số cho vào miệng thử nhưng vội nhổ ra ngay, không chờ cục nhựa mềm và tan trong miệng.
- Xi gắn chứ kẹo đâu mà kẹo!
- Có cái gì ngon lành đâu!
- Đây là kẹo nhựa thông, phải nhai chứ ai bảo ăn- các cậu bé Xibêri giải thích.
Ở ga này, Giamin thấy các bác mặc áo trắng tới toa cạu, đặt bố cậu người mềm nhũng như một đứa bé lên một chiếc cáng rồi khiêng đi. Sau đó người ta vây toa cậu lại, phun một thứ thuốc gì đấy mùi sặc sụa, những người trong toa được chuyển đến chỗ cách ly..
Một thời gian sau, gia đình Giamin dọn đến ở một ngôi nhà bé tí, có hai cửa sổ lâu nay vẫn để trống, ở ven làng. Sau vườn đã là rừng tai ga, nhiều khi đến đễ sợ, nhất là ban đêm, khi thời tiết xấu, những cây thông lâu đời điên cuồng cọ lá vào nhau, rên rỉ như những người khổng lồ thực sự.
Một sáng đầy nắng, anh của Giamin đi thăm bố ở bệnh viện về. Anh cậu như một người hành khất cứ nấn ná bên ngưỡng cửa, rồi Giamin không hiểu sao anh cậu nhăn mặt, khó nhọc nói:
- Bố chết rồi...
Nghe hai tiếng chết rồi này, mẹ cậu đứng lặng người rồi ngã xuống đất. Và Giamin cảm thấy hai tiếng đó đã mang vào trong nhà cậu một sự im lặng ghê sợ...
Trong nhà thì mọi người bỗng òa lên khóc, còn Giamin thì như một con bê lạc mẹ, hết đi lại chỗ các chị lại đến chỗ các anh, nhưng chẳng ai để ý đến cậu. Thấy vậy, cậu ngồi xuống ngưỡng cửa, cũng thút thít khóc, vì cậu ấm ức lắm. Nhưng cũng chẳng ăn thua gì, mọi người vẫn thờ ơ với cậu như trước. Cậu thút thít khóc thêm chốc nữa rồi nằm xuống chiếc phản trần ngủ thiếp đi.
Cậu chợt tỉnh vì tiếng ồn ào chung quanh. Nhà cậu đầy người lạ. Giamin chạy ra đường, thấy bố cậu đang nằm trên chiếc xe ngựa, người quấn đầy vải giải giường trắng,và đang ngủ say, mặc dù ánh mặt trời chiếu thẳng như đốt vào mặt.
- Bố ơi! Giamin sung sướng kêu lên, chạy lại gần chiếc xe- Bố ơi dậy đi! dậy đi! - cậu lay bố, rồi vuốt chòm râu màu hung, sờ cái mũi nhọn lạnh buốt của bố rồi bỗng rụt tay lại như bị bỏng.
Người lớn từ trong nhà đi ra. Các anh cậu dìu mẹ cậu.Mẹ cậu im lặng đứng trước người chết, nức nở khóc rồi ngã xuống ôm lấy ngực bố cậu.
Vẫn như cũ, không ai để ý tới Giamin. Hình như không ai nhìn thấy hay nghe thấy tiếng cậu, mặc dù mấy lần cậu khẽ gọi bố và mẹ......
Cậu không hiểu cái gì đã xảy ra với người lớn. Một số thì lặng lẽ đi lại trong sân, số khác im lặng đứng bên bố cậu, buồn rầu nhìn mẹ, các anh chị và bố cậu.
Sau đấy, năm người đàn ông lạ mặt cầm xẻng, thúc ngựa gióng xe đi ra khỏi sân. Còn những người phụ nữ tất cả đều ở lại nhà cậu.
- Tôi..để tôi cùng đi - mẹ cậu chạy theo chiếc xe
- Không được đâu bà chị ạ - một người vấn khăn nghiêm khắc nói - Bà chị biết đấy, kinh côran không cho phép phụ nữ đạo Hồi có mặt khi chôn người chết. Bà chị có thể làm mộ người ấy mất linh thiêng...
- Không đây... Thánh Alakhơ sẽ tha lỗi cho tôi - mẹ cậu nức nở khóc, cố giãy khỏi vòng tay của những bà láng giềng đang giữ chặt.
Giamin, với tư cách là nam giới, đã có mặt khi người ta chôn bố cậu xuống đất. Cậu đứng xa một chỗ, ngơ ngác nhìn người ta cho xác bố cậu xuống lỗ huyệt và những gì đang xảy ra xung quanh. Cậu tin chắc đây chỉ là một trò chơi kéo dài và khó hiểu nào đó của người lớn. Các anh cậu khóc, Giamin cũng đi lại, thút thít:
- Em muốn về.. Sao người ta lại giấu bố ở đây? Kéo bố lên khỏi hố đi... Ở đây không tốt đâu. Em muốn về nhà..
Các anh của Giamin không nghe tiếng cậu đang đứng cạnh khóc thút thít và luôn miệng đòi về. Các anh cậu đứng lặng như những pho tượng nhìn xuống đất.Giamin bước lại gần lỗ huyệt, và hết sức ngạc nhiên vì lúc nãy người ta cho bố cậu xuống đó mà bây giờ không thấy bố đâu. Dưới ngách, cậu nhìn thấy một vật gì trăng trắng và một người đàn ông đang cẩn thận đóng cái ngách ấy bằng những thanh gỗ đều, phẳng. Khi người này leo lên khỏi huyệt, mọi người cầm xẻng, vội xúc đất lấp lại.
Giamin ngạc nhiên nhìn mọi người và không biết nên làm gì tiếp. Rõ ràng là không ai cần đến cậu. Nhưng một người lạ mặt bảo cậu cũng lấy đất ném xuống hố.
- Để làm gì? - Giamin hỏi và liền nói thêm: - Không, cháu không ném đâu..Tại sao các bác lại làm thế? Chắc bố cháu đau lắm - rồi cậu vừa khóc vừa chạy ra đứng một bên. Cậu không thể hiểu nổi tại sao người ta xử tệ với bố cậu như thế, tại sao lại lấp đất vào hố để không cho bố cậu dậy nữa, dưới ấy chắc khó chịu lắm. Thế mà đất cứ đầy dần miệng hố. Một thoáng sau đã nổi lên ụ đất sét màu đỏ.
Mọi người lặng lẽ rời khỏi nghĩa địa.Về đến cổng nhà , Giamin dừng lại:
- Sao để bố ngoài ấy?
- Đi thôi, nào cháu, đi thôi- một người nào đấy nói rồi lấy tay ẩy nhẹ Giamin về phía trước.
- Không , cháu quay lại với bố cháu đây - cậu kêu to và chạy ngược trở lại.
Anh cả cậu chạy theo và bế cậu lên tay, dỗ:
- Nào, về nhà,mẹ đang chờ. Còn bố sẽ về sau..Về nhé, Giamin..
- Bố về thế nào được? Người ta lấp bố xuống hố rồi... Bố chết rồi.. Em muốn đến với bố - Giamin giãy giụa trên tay anh.
Hôm sau Giamin ốm.
Sau này ít khi cậu nói về bố với những người khác. Cậu giữ gìn những kỷ niệm về người bố như giữ gìn một báu vật, và bao giờ cũng cảm thấy rõ thế nào là cuộc sống của một người con thiếu bố. Và nếu có ai trong số các bạn cậu nói về bố mình là cậu liền lẳng lặng bỏ đi chỗ khác. Cậu không muốn người ta biết cậu vẫn thường thấy bố trong mơ, và bao giờ đến, bố cậu cũng cưỡi ngựa.
Lần nào bố cũng hỏi về cuộc sống của cậu. Cậu trả lời là mọi cái đều tốt, có điều thiếu bố, cậu hết sức bỡ ngỡ..Và không hiểu sao lần nào mơ đến đây, cậu cũng chợt tỉnh dậy. Cậu còn nằm hồi lâu, không dám động đậy, từ từ mở mắt, hy vọng bố câu sẽ trở lại với cậu. Nhưng bố cậu vẫn ở một nơi nào đấy, mờ mờ ảo ảo, chỉ làm cậu thêm đau đớn. Giamin lại nhắm mắt, nói rất khẽ, rất khé:
- Bố ơi, trở lại với con. Con chờ bố lâu lắm rồi... Con rất cần có bố."
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)