Hiển thị các bài đăng có nhãn bóng đá. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn bóng đá. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 2 tháng 7, 2012

Bóng đá và những thứ linh tinh

Tui post cái entry trống này ở đây với mục đích sẽ cố gắng viết một entry về bóng đá vào tối mai, khoảng 13 - 14 h sau khi kết thúc trận chung kết EURO 2012. Hy vọng tui đủ năng lượng và sức khỏe để viết nhảm lung tung trên blog về bóng đá, vì như lệ thường tui sẽ không đọc ai hết trước khi tui viết. Vì bóng đá theo tui, mỗi người hâm mộ đích thực đều là một nhà văn độc lập, và không có ai viết hay bằng chính cảm nhận của bản thân mình , nên tui không bao giờ đọc ai trước khi tui viết để khỏi bị ảnh hưởng.
Bóng đá

Ngày tui còn bé, khi kết thúc mỗi kỳ Euro hay Woldcup đều thấy buồn man mác. Như thể cái không khí sống động háo hức sẽ vĩnh viễn không còn nữa vào những ngày cuối tháng 6 của mùa hè đỏ lửa, hoa phượng đã nở hết trong hoàng hôn, ve sầu đã kêu ran ran trong vòm lá; những ngày trời trong vắt nhất trong năm máy bay quân sự tập bay kêu oàng oạc trên đầu, học trò nhỏ tạm thời xa nhau trong mùa nghỉ hè. Những ngày dài ở nhà như thế, nhớ bạn, nhớ trường lớp, mà bóng đá lại hết nữa. Hỏi có gì buồn hơn trong cái tuổi thơ quá thể hồn nhiên ấy?
Cái không khí trước một trận bóng chung kết thường rất đặc biệt, khán giả hồi hộp như thể trong một bữa tiệc lớn mà một nửa như khán giả tham gia vào và quyết định kết quả chung cuộc nửa như khán giả chỉ là khán giả mà thôi. Hào quang của chiếc cúp danh giá đôi khi làm cho trận đấu bị đông cứng, có những trận chung kết buồn tẻ vì cả hai đội chăm chăm lo phòng thủ để phân định thắng thua bằng những bàn penalty may rủi. Tuy nhiên những trận chung kết kể cả buồn tẻ vẫn là kỷ niệm không thể quên trong đời các cầu thủ, người hâm mộ và những ai được xem trực tiếp trên một sân vận động xa xôi nào đó.
Trước giờ bóng lăn của trận chung kết EURO 2012 năm nay, khán giả hy vọng vào một trận đấu đẹp. Vì Tây Ban Nha đá tấn công, ai cũng biết điều đó. Ý cũng không phải đội bóng có truyền thống phòng thủ đổ bê tông chặt sắt, có một anh bạn từ vòng bán kết bảo "Ý năm nay vô địch đấy" :D. Đã vào đến chung kết rồi, ai cầm cúp đều xứng đáng bởi nhìn lại chặng đường họ đã đi phải vượt qua bao nhiêu ông lớn, trong cái thời buổi bóng đá không chỉ là bóng đá mà còn cả truyền thông, tài chính, sắc dân và những thứ linh tinh. Tôi không phải fan của đội Ý bởi đã từ lâu tôi không là fan của ai cả, nhưng tại sao Ý chơi rất nhịp nhàng trong trận gặp Đức bỗng trở nên thảm hại trong trận chung kết với TBN hôm qua. Bạn tôi chắc sẽ nói phong độ chỉ là nhất thời đẳng cấp mới là mãi mãi. Tôi biết Tây Ban Nha là một đội bóng xứng đáng nhất của thời EURO 2008 nhưng bóng đá mãi mãi là bóng đá bạn ơi. Đặt giả định ngày hôm qua chưa phải là trận chung kết và 2 ngày tới TBN phải đá tiếp một trận nữa bạn có chắc đội bóng này giữ được đẳng cấp không, hay điểm rơi phong độ của họ đã là ngày hôm qua rồi? hay một đội bóng nào đó có thể bắt vía họ và làm chủ trận đấu từ phút thứ 14? hay ám thị về chiếc cúp danh giá sẽ làm đôi chân của họ bạc nhược? Biết thế nào. Đức còn run sợ trước Ý cơ mà. Bóng đá là như thế. Đan Mạch năm 92 và Pháp năm 98 cũng từng chiến thắng ngoạn mục đó thôi. Thế nào là phong độ, thế nào là đẳng cấp, ranh giới giữa người chiến thắng và chiến bại trong cuộc đời này thật khắc nghiệt mỏng manh. Lý giải thế thôi chứ hôm qua TBN chơi hay quá hehe, và tôi thắng độ vì bạn chọn Ý còn tôi chọn TBN, một phần vì bạn thích Ý trước rồi, một phần vì tôi thấy cầu thủ Ý quá xấu trai. Tôi thấy các anh Yai York với Andy Cold của MU thời cuối 90 còn đẹp hơn mấy bạn Ý quá nhiều lần.
Bạn cùng thời của tôi bây giờ hầu hết không xem tivi. Ở trên internet cái gì cũng có. Thế giới có quá nhiều thứ để bận rộn, học trò nghỉ hè vẫn gặp nhau trên fb, một người kêu chán quá có khoảng chục người vào like. Vậy mà khi trái bóng ngừng lăn vẫn thấy mang mang một điều gì. Như thể mọi thứ đã an bài, ngai vàng đã có chủ, không còn gì để chờ đợi. Hẹn gặp lại Braxin 2014 để đợi chờ những khoảnh khắc cuồng nhiệt hân hoan bất biến. Thật ra năm nay tôi xem có hai trận thôi, mà giờ trí nhớ kém tôi quên mất trận trước xem là trận gì, à, trận có Pháp, mà Pháp đấu với ai cũng quên luôn rồi. Không có gì là quan trọng cả, cuộc sống còn quá nhiều điều phải bận tâm miễn sao tôi hiểu được cái nội hàm của những từ như "giải đấu" hay "trận chung kết" để mỗi khi từ vựng ấy xuất hiện, thì cái không khí rất đặc trưng của bóng đá lại hiện về.
Ốm đau
Những ngày này tôi đang trải qua một trận ốm, bạn thân yêu xin đừng hỏi thăm ốm bệnh gì và phải cố gắng giữ gìn sức khỏe. Buổi chiều nằm trên giường nếu không đặt laptop trên ngực và gõ những dòng này tôi nghĩ về phận người. Bản chất của phụ nữ là cô đơn, bản chất của những bạn gay là cô đơn, bản chất của những người đàn ông là những đứa trẻ.

Chủ Nhật, 24 tháng 6, 2012

Note for the day

Năm nay các cao thủ xem bóng đá có blog không thấy ai có bài nào. Vì bóng đá thoái trào hay blog, hay là cả hai, hay chủ blog thoái trào, hay kinh tế suy thoái :D

Thứ Tư, 7 tháng 3, 2012

Bài coppy được

Bóng đá Việt Nam thì em chả quan tâm bao giờ, nhưng từ ngày tập tành chơi blog bắt đầu có khái niệm tý chút về truyền thông. Hôm nay đọc được một ý kiến có lý bèn coppy vào đây, mời mọi người cùng đọc. Trong bài có một số từ tiếng Việt không được đẹp nhưng người chép để nguyên vì tôn trọng nguyên bản.




Về mặt lí thì AVG ngay từ đầu đã thắng thế hoàn toàn, gạch đầu dòng thì thế này:


(i) AVG là người đến trước, và người đến trước bao giờ cũng phải được tôn trọng, đó là cái quy tắc. Đến ông nông dân mua hú họa mảnh đất chó ăn đá gà ăn sỏi mà sau này quy hoạch lên giá gấp mấy chục lần còn được, nữa là AVG.

(ii) Không có cái luật pháp nào quy định thời gian hợp đồng. Giờ có thằng nào nó bảo mua cả nước Việt nam với giá 120 tỉ lũy tiến ví dụ 15% một năm tính theo USD trong 50 năm thì bán cũng tốt quá. Vấn đề là đ,éo có thằng nào nó mua, thế mới đau.

(iii) Không có ai quan tâm, nên AVG có quyền trả bất kì giá nào mà nó cảm thấy phù hợp, thế nên 6 tỉ hay 1 tỉ cũng chả có ý nghĩa gì.

(iv) Câu lạc bộ là người chơi, ko phải là người tổ chức trò chơi, do đó có quyền được chia một phần của miếng bánh gọi tượng trưng là lương chứ chả có vai trò đ,éo gì trong việc quyết định quy luật của trò chơi, cụ thể ở đây là bản quyền truyền hình, chưa kể đã thông qua họp hành biểu quyết rồi. Số phản đối ít hơn số ủng hộ, nguyên nhân chính là trước khi có cái hợp đồng này thì bị bọn truyền hình nó đối xử ko khác gì bọn ăn xin.

Nếu thích lí luận câu lạc bộ có quyền quyết mấy cái này, thì việc thằng cầu thủ cũng có quyền yêu cầu câu lạc bộ mua quảng cáo của bọn A thay vì B, không tham gia giải X hay Y cũng được. Chuyện này là ko bao giờ có. Cầu thủ có thể đến có thể đi (mất việc, chuyển nhượng), nhưng câu lạc bộ mãi mãi tồn tại (có thể đổi tên). Câu lạc bộ có thể còn hay mất (xuống hạng lên hạng), nhưng giải đấu thì mãi tồn tại, cho dù dưới bất kì tên gọi nào.

Tuy thế nhưng ở Việt nam thì ko phải cứ nói luật không là được, mà còn phải phụ thuộc vào cái thế và lực của người chơi, nếu xét toàn diện cái vụ bản quyền này như một cái game truyền thông thì diễn biến của nó như thế này:

Người chơi: AVG-VFF và VPF (Kiên Thắng Đức) cộng với VTV và VTC, nói chung lực lương tương quan. Như đã nói từ đầu, nếu như ko có thằng VTV đứng đằng sau làm leverage thì VPF không có cái vẹo gì để mà phá đám cả. Ở thời điểm ban đầu thì khó mà nói ai thắng ai thua trong vụ này được.

Diễn biến của trò chơi: AVG chọn giải pháp là lấy tĩnh chế động, chỉ lên tiếng 1 lần duy nhất lúc đầu đấy là thằng VPF ko đủ tư cách để ngồi đàm phán, hợp đồng là đúng luật, thích thì đi mà thanh tra. VPF chọn giải pháp rạch mặt ăn vạ, kết hợp đe dọa kiểu "cháu bác Nhanh em anh Chung", lợi dụng sự ngu dốt của quần chúng hâm mộ và sự mất dạy của bọn nhà báo mạng để tố cáo AVG, từ việc ko đủ tư cách kí hợp đồng cho đến thiệt hại to lớn đối với bóng đá và người hâm mộ, dùng đủ loại báo chí để tấn công AVG. Bọn AVG chủ yếu lấy ủng hộ từ báo công an và ANTV là chính.

Hai điểm mang tính bước ngoặt: Đầu tiên cần phải nhớ rằng trong ban lãnh đạo của AVG có những người mà kinh nghiệm về mặt truyền thông và hiểu biết về ảnh hưởng của media thuộc dạng hàng đầu Việt nam, từ những cái thời mà chưa ai biết đến báo mạng và chỉ có truyền hình là phương tiện media chính. Thế và lực của AVG cũng phải thế nào mới lôi kéo được những người như vậy về làm cho nó. Bên phía VPF có nhiều "luật sư" và cái đ,éo gì đấy đằng sau nó nữa.

Quả chết đầu tiên của VPF là vụ đi ăn tối với thủ tướng, do thằng hề VTC nhanh nhảu cầm đèn chạy trước ô tô mà ra. Riêng cái vụ đã lên báo, rồi lại phải vội vàng cắt báo đính chính nó đã đẩy anh 3 vào cái thế mà có muốn bênh thằng VPF cũng thể được nữa. Dân Việt nam luôn luôn tin vào cái câu không có lửa sao có khói, giờ anh 3 ra mặt bênh thằng VPF khác nào thừa nhận mối quan hệ cá nhân với hội Kiên Thắng Đức, chính vì thế nên quyết định thanh tra đến bộ VHTT là chấm hết, anh 3 giờ cũng bó tay. Đặc điểm của lãnh đạo Việt nam là chỉ đồng thuận khi có ảnh hưởng đến nồi cơm chung, ví dụ như sự tồn vong của Đảng hay nhà nước, còn lại trong những chuyện khác thì anh nào cũng có đàn em có sân trước sân sau của mình cả, muốn bắt nạt em tao thì cũng phải có lí có tình chứ không ra họp BCC tao cũng bật ngay, nồi cơm cả.

Quả thứ hai mới thể hiện đúng tầm của những anh phú ông nhà quê so với hội làm chính trị, đó là việc anh Đức và anh Kiên lên báo đe dọa về biên bản ghi nhớ 70 tỉ đã kí với VTV. Bản thân là một cơ quan nhà nước, VTV bắt buộc phải làm theo Luật như đã luôn miệng tuyên bố là "chỉ làm với bên có chức năng giữ bản quyền". Việc này làm cho phó tổng của VTV phải vội vàng lên báo đính chính là chưa kí cọt gì cả, hơn nữa nếu có làm thì cũng chỉ là lấy tiền của ông các ông bầu trả lại cho các ông bầu, một hình thức nhét kứt vào mồm người hâm mộ. Bỏ qua khả năng này vì nếu đúng bọn AVG nó có thể kiện hình sự việc cấu kết giữa VTV và VPF để phá hợp đồng được nhà nước, ở đây bộ VHTT là đại diện, công nhận hợp pháp, thì việc huyênh hoang này đẩy VTV vào thế không thể từ chối khi AVG đặt vấn đề hợp tác chia sẻ bản quyền, đây là tình huống quyết định cuộc chơi.

Kết quả là anh Thắng lên báo chữa ngượng tí, bằng cách nói một câu không thể ngu hơn đối với một người có chút tư duy chứ chưa nói là đại gia hàng đầu Việt nam, "làm thế nào để các câu lạc bộ có tiền hơn nữa?". Trong cái thế mà AVG-VTV-VTC nó đã, kể cả là gượng ép, đứng vào 1 liên minh mua bản quyền, thì liệu còn cái đài truyền hình hay công ty media nào đủ tầm để VPF dựa vào mà đàm phán? Hay các anh tự mình bỏ tiền đi thành lập công ty truyền hình truyền thông mới?

Anh Kiên mất mặt trong vụ này là quá rõ ràng, huyên hoang lôi luật này luật kia ra đến giờ xẹp hết. Liệu từ này có mấy thằng nó còn sợ cái "chú có nhiều luật sư lắm" của anh ý? Anh Thắng thì thực ra cũng ko ảnh hưởng mấy, mỗi tội xuất hiện trên truyền thông trông nó hơi bị ẻo lả yếu ớt tí. Anh Đức, đúng ra là không ảnh hưởng gì, tự dưng hâm hâm lên báo tuyên bố vụ 70 tỉ với VTV nên cũng dính đòn. Giờ liệu cái hình ảnh "nông dân ăn mặc bụi bặm những cưỡi máy bay đã làm là toàn ngàn tỉ" của anh liệu còn đứng vững nữa? Sao có mỗi 70 tỉ mà làm không nổi thế? Chưa kể sao anh lại nợ thuế chưa trả? Có phải sắp phá sản không? nghe đâu không được xuất cảnh? etc...

Nói chung đây là một trò chơi xem rất vui, nhiều kịch tính. Bên AVG xử dụng thành công chiến thuật "lấy tĩnh chế động", kinh nghiệm xử lí thành công từ một vụ media ồn ào cách đây khoảng 15 năm nếu như chú Quốc Hưng biết đấy là cái gì. Cái thành công duy nhất của VPF là lôi kéo nhân dân ví dụ như mình 10 năm đ,éo xem tí bóng đá Việt nam nào giờ cũng có để ý xem thằng CLB HN nó có thua không, nó thua thì cũng thấy vui.

Nguồn: ở đây

Thứ Sáu, 17 tháng 12, 2010

Lảm nhảm về Tuyển

Hôm nọ đang ngồi học thằng em ở dưới Hải Phòng gọi điện bảo em đang ở quê TB ở nhà bác H, bác ấy có chuyện muốn nói với chị. Hóa ra là nó muốn lấy sức ép của bác nhờ mình mua hộ vé xem bóng đá. Bảo với nó chắc mày nghĩ chị là tiên hay là mỹ nhân.

Hôm trước comment bên nhà anh Th là trong đời xem được có một trận của Tuyển. Thực ra là nói hơi điêu chứ rà soát lại thực ra xem mấy trận như này: trận năm 97 thắng Thái Lan 3 -0, hình như đến nay là trận thắng TL duy nhất thì phải; trận Seagame 23 không nhớ là 2003 hay 2004 2005 gì đấy hình như là thua hay hòa nhưng Văn Quyến đá trận đấy hay lắm với lại trận hòa 1 - 1 năm 2008. Hành trang của em với các anh chỉ có thế thôi. Bởi vì nói ra thì dài nhưng túm lại tình yêu của em với các anh là có bờ bến, nó cập bờ từ khi các anh chưa đá đã tính chuyện bán độ ha ha.

Nhưng mà con người mình kể cũng phức tạp. Hồi 360, có một anh làm mình bức xúc đến độ đẻ ra hẳn một entry có tiêu đề "Unforgiven, I delete his blog from my link" tại vì anh ý thấy già trẻ lớn bé đổ ra đường ăn mừng anh ý bảo cả một dân tộc mọi rợ, ha ha, mình bảo giả sử con anh học dốt đặc cán mai táu, tự nhiên đỗ vào một trường đại học hạng ba. Và thi bằng phương pháp trắc nghiệm nên cháu nó đỗ thì cả họ nhà anh có ăn mừng không. Nhớ là lần ấy tự nhiên thế nào mà lại vào vòng trong, hình như thằng Lào nó nhường hay sao ý.

Mà nói chung nhiều người bức xúc lắm. Hôm nọ lần mò vào blog ms, đọc lại cái comment của mình ngày xưa, ý là thông cảm cho đội hình phất cờ, chứ cái bác gì lên báo kể là có tên trong danh sách đề cử Nobel, bác gì ở trường Tự nhiên thì phải, bác ý không mang lại cho em niềm vui, sự phấn khích, cơ hội lãng quên hiện tại để refresh tâm hồn, thông cảm một chút. Bạn ms muốn người ta hâm mộ Đào Anh Khánh cơ, khổ, nó hơi cao. À mà giờ có NBC rồi, thì có bọn nó lại bảo là tự hào tự sướng. Mình chân đất mắt toét chẳng đá được bóng và không biết nghiên cứu khoa học. Nên giờ vẫn mông lung không biết có được vui nhờ hay không nữa.

Bây giờ được đọc nhiều hơn ngày xưa. Thấy người ta bảo chỉ đất nước kém văn minh mới thích bóng đá thôi, kiểu như nghèo thì mới cần liều thuốc tinh thần. Cũng hơi chạnh lòng. Vì từ hồi đi làm ở Hà Nội, thấy các anh lịch thiệp hoành tráng chả có anh nào thích xem bóng đá, nên chả tuyển được anh nào xem cùng. Chán thế.


Bonus:
Khoảnh khắc bóng đá
Kỷ niệm về bóng đá

Thứ Năm, 3 tháng 6, 2010

Khoảnh khắc bóng đá

Nói đến bóng đá, bạn nhớ tới điều gì?
Tớ nhớ đến trận chung kết C1 năm 99, Bayer Munich đã chơi một trận chung kết xứng đáng và cầm cup tới phút 89, gần cuối hiệp 2 Feguson thay người Sheringham vào sân bất ngờ ghi bàn ở phút 90, trận đấu có 2 phút bù giờ và Solskjaer ghi bàn tiếp theo vào những giây cuối ấn định tỷ số 2/1 cho Man U. Một trận chung kết lịch sử. Không thể nào quên được ánh mắt tê dại của một cầu thủ Đức không nhớ tên khi máy quay quét cận cảnh qua gương mặt ấy, người Đức cũng không chịu được nỗi đau này. Đó là năm của MU và Mr Feguson.
Tớ nhớ đến
Peter Schmeichel, hình như anh là thủ môn xuất sắc nhất mọi thời đại. Nếu năm 1992, Nam Tư - đội nhất bảng không bị cấm thi đấu vì nội chiến thì đội nào sẽ vô địch mà không phải là chiếc vé vớt Đan Mạch? Từ 1992 nhắc tới Đan Mạch ngoài Andecxen người ta còn nhớ tới bóng đá. Peter Schmeichel đã chơi một mùa giải kiệt xuất góp phần quan trọng cho việc đội bóng nhà lên ngôi vô địch. Sau này anh còn chơi cho MU trong nhiều năm và vẫn tỏa sáng nhưng tớ vẫn nhớ những hào quang phủ quanh thủ môn này ở Euro 92, thật tuyệt vời.
Tớ nhớ đến France 98, tớ cổ vũ cho đội tuyển Braxin nhưng Pháp đã thắng thuyết phục 3 - 0 trên sân nhà. Tớ nhớ slide bóng bay cao vút trên sân vận động Stat đờ phăng và cả cầu trường rực lên đèn đuốc với một màu áo lam chủ đạo và những âm thanh gầm lên phấn khích Zi zou, Zi zou, Zi zou khi Zidane đánh đầu vào lưới. Những khoảnh khắc tuyệt đẹp của niềm vui và nỗi buồn.
Tớ thích nhìn khán giả trên sân, họ đều đẹp, nhất là các cô gái.
Tớ nhớ năm 2008, lần đầu tiên sau cải tổ tuyển Nga vào sâu đến thế. Một bà cụ già ở Thanh Hóa móm mém bảo tôi là tôi ủng hộ Liên Xô, Liên Xô ngày xưa họ giúp ta nhiều chứ các đội khác ta có biết chi mô. Có một đêm Nga thắng, Asavin ghi bàn cả forum phát điên vì sung sướng, tin nhắn chiu chíu những hoa cười ha ha ha.
Còn gì nữa nhỉ?
À, nhớ đến anh BLV Quang Huy, một fan cuồng nhiệt của MU. Ngày xưa tớ cứ tự hỏi liệu anh ấy có nhất thiết phải tranh hết các trận có MU để bình luận như vậy không, với anh ấy yêu có nghĩa là sở hữu:)
Nhớ tới bác Chánh Trinh, một cây bút thể thao nổi tiếng trên báo Lao động mà tớ đọc những năm 90. Sau này tớ không đọc báo nhiều nên nghĩ rằng không có một cây bút thể thao nào xứng danh như vậy nữa.
Bóng đá là môn nghệ thuật thứ 8, cũng giống như âm nhạc, hội họa, điện ảnh, văn chương thôi. Tớ trộm nghĩ nếu những người phụ nữ không phải làm việc nhà, không phải trông con thì sẽ có nhiều người yêu bóng đá hơn.
Các bình luận viên của CNN đưa ra nhiều cái tên cho dự đoán cầu thủ xuất sắc nhất World Cup 2010. Cơ hội đúng nhiều hơn khi WC qua vòng bảng còn bây giờ thì tớ không chọn Rooney, tuyển Anh không thể vào sâu được, Droba quá già, F. Ronaldo - uhm - chưa tìm được lý do nhưng cảm giác là không phải. WC là cơ hội để các đội bóng tưởng như yếu hơn làm nên huyền thoại khi các ông lớn đã vắt kiệt sức ở giải đấu câu lạc bộ hàng năm.
Trước giờ bóng lăn, thì mình chọn Kaka thôi, Kaka không phải là tiền đạo nhưng nếu Braxin vào sâu thì cầu thủ xuất sắc nhất có cần phải là cầu thủ ghi nhiều bàn thắng nhất không nhỉ?
À, còn Messi nữa, Messi cũng hay lắm. Nhưng không biết năm nay Achentina thế nào?

Thứ Năm, 27 tháng 5, 2010

Kỷ niệm về bóng đá

World Cup sắp đến rồi, có lẽ mình phải viết cái gì về bóng đá chứ nhỉ. Theo dự định, có lẽ mình sẽ sắp xếp để xem được các trận từ tứ kết trở đi. Có bạn hỏi mình có phải là tín đồ của bóng đá không thì tất nhiên là không. Tín đồ là một từ nghiêm trọng đấy. Muốn phấn đấu thành tín đồ phải có đam mê bất tận, có si mê cuồng tín và một quá trình phấn đấu ác àng ạc.
Ngày xưa bóng đá đỉnh cao chỉ có WC với EUR thôi, chứ không có các giải quốc gia và cúp C1 như bây giờ. Mùa bóng đá là mùa hè, vừa được nghỉ học mà chưa phải đi học thêm nên được thức khuya để xem bóng đá, trong lúc chờ bóng đá thì chơi trốn tìm hay là chơi trò Chiến tranh bùng nổ, chia ra làm hai phe một phe hô chiến tranh thì phe kia hô bùng nổ, có nghĩa là cuộc chơi bắt đầu, nhìn thấy thằng nào bên kia thì xì chết nó. Chơi xong mồ hôi mồ kê ướt đầm đìa vào xem bóng đá trên màn hình tivi nhỏ tý mà rất nhiều ruồi, sôi ầm ầm ở nhà cậu C. Bóng đá bắt đầu như thế.
Đến lúc nhà mình có tivi thì cả nhà cùng xem bóng đá, thằng H hồi đấy bé, nó hay ngủ giữa chừng. Mùa tháng năm tháng sáu là mùa khoai và mùa lạc, mẹ hay luộc hai thứ đó và nấu chè đỗ đen để ăn, được ăn rất thích. Nhà bà ngoại có 3 cây dừa, bà hay chặt xuống để chia vào mùa này, sau này nhà mình cũng có cây dừa, mùa hè lại là mùa dưa bở dưa gang nữa, hai loại quả này mát và thường đi mua 200 đá vào cái bát nhôm Liên Xô để ăn, có nhà như nhà chú K vào mùa bóng tập trung nửa phường thì mua hàng mấy khay về để trong hộp xốp, mỗi ngày cô đi chợ mua nửa cân quất với một cân đường.
Như những người amateur khác hồi đó mình yêu bóng đá tức là yêu đội tuyển Braxin, câu lạc bộ thì có Man U, có năm Camarun hay Costarica làm bước đột phá thì thích. Ai đó cứ nói các cô gái đều yêu tuyển Ý chứ mình thấy có năm mấy thèng đó xấu chết, có gì đẹp lắm đâu. Nói chung mình thấy bóng đá đẹp và hiểu được, không như có người ngồi xem mãi không biết bắt việt vị. Điều quan trọng là bóng đá giống như cuộc sống, có nhiều triết lý, có quy luật riêng, ở đó người chiến thắng không hẳn là kẻ mạnh, luôn bất ngờ và cần cả may mắn, có nhiều yếu tố làm nên chiến thắng như định mệnh hay bàn tay của Chúa.
Mình yêu bóng đá vì bóng đá có ông trọng tài Collina, cái dáng ông ấy chạy đến chỗ bóng dừng một cách nhẹ nhàng, thổi còi rất nhanh và chỉ tay dứt khoát với gương mặt không chút biểu cảm nhưng mà đáng yêu, Collina thường bắt những trận bán kết và chung kết, ông ấy hình như vốn là một nhà phân tích tài chính.
Sau này truyền thông phát triển, nhà ai cũng có tivi, bóng đá không phải đặc sản của mùa hè mà có quanh năm, có nhiều thứ để giải trí hơn, chỉ còn bố thức đêm để xem những trận C1, mình hay xem cùng bố giải ngoại hạng Anh vào 22h thứ 7 và 23h chủ nhật, Man U hoành tráng lâu thật, từ thời của Zai Ooc, Andy Cold, So si kai ơ đến nay hơn 10 năm rồi vẫn sở hữu những chân sút hàng đầu.
Lâu rồi mình không xem bóng đá, bóng đá lại là một thứ đặc sản mỗi mùa WC và EUR thôi. Như thế là mình yêu bóng đá vì cái không khí mà bóng đá mang lại, cái không khí của các bà nội trợ đi chợ mua đồ ăn đêm và các ông ngồi quán nước tán phét linh tinh. Có điều, mình hay bắt đúng, thế là mình hơn Pele rùi. Người ta bảo những người dự đoán đúng là những người chả biết gì về bóng đá. Hình như người ta nói sai nhỉ, mình có biết một chút đấy chứ, chỉ không thuộc lòng thôi.