Khi ban lang thang mot minh, ban muon ke cho ca the gioi biet ve nhung vung dat. Khi ban lang thang hai nguoi, nhung cau chuyen chi la cua rieng ban. Happy new year my dear!
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tết. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tết. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Năm, 14 tháng 2, 2013
Thứ Bảy, 21 tháng 1, 2012
Tet before
Mưa phùn đã giăng trên khắp các nẻo đường miền Bắc. Những đứa con xa gần đã về đến nhà. Hà Nội bây giờ hẳn vắng và vội vã, những chuyến xe cuối đưa người ta rời xa thành phố như những nhát chổi khổng lồ quét đi đám người nhộn nhạo. Ở quê tôi, đèn nháy và giấy trang kim đã được lấy ra từ một góc tủ, treo lên những cây đào năm mới, tiếng nhạc quá cỡ đã phát ra từ mọi nẻo đường, buổi sáng chưa ngủ dậy ông tổ trưởng đã nhắc mọi nhà treo cờ. Dù kinh tế suy thoái, dù năm 2012, dù Mỹ phấp phỏng không biết có đánh I ran không, một số quan chức cấp huyện xã ở Hải Phòng đang sống trong hồi hộp, dù như thế, thì Tết vẫn cứ đến, chầm chậm và bình thản đặt lên vạn vật quyền lực chuyển mùa bất khả kháng của tự nhiên.
Ngày hôm nay, sau giấc ngủ dài tựa như cơ thể mình vừa được vớt lên dưới đáy của mệt mỏi. Tôi tự hỏi không có Tết có sao không, Tết cũng giống như một danh từ, rồi đến tuổi mà không một ai không một cái gì có thể khiến mình tuyệt vọng, thì không có Tết cũng không có sao, ngày qua ngày người ta vẫn chinh phục những mục tiêu mới trong cuộc đời với niềm vui và nỗi buồn thường nhật. Vậy, không có Tết cũng không có sao (đâu). Nhưng dù năm cũ có xám xịt đến đâu và con đường trước mặt còn ảm đạm thế nào thì Têt đến tôi luôn ngủ được, ăn được, cười nói được như một người bình thường. Chắc những lễ nghi bổn phận của tôi cũng nhẹ nhàng, hoặc giả tôi enjoy với những việc đó, nên lúc nào cũng bình yên khi Tết đến xuân về.
Hôm qua về đến nhà, nhìn ra sân sau đã thấy chó mèo lợn gà kêu oạc oạc. Buổi chiều dùng bình xịt phun nước rửa kính vào mặt bàn uống nước thấy mắt bỗng mờ đi như hơi nước trên bàn. Lòng ngậm ngùi thương người đã thành thiên cổ không còn để chứng kiến những ngày no đủ, chứng kiến xã hội tiến lên mỗi ngày, âu cũng là số phận.
Ngày hôm nay, sau giấc ngủ dài tựa như cơ thể mình vừa được vớt lên dưới đáy của mệt mỏi. Tôi tự hỏi không có Tết có sao không, Tết cũng giống như một danh từ, rồi đến tuổi mà không một ai không một cái gì có thể khiến mình tuyệt vọng, thì không có Tết cũng không có sao, ngày qua ngày người ta vẫn chinh phục những mục tiêu mới trong cuộc đời với niềm vui và nỗi buồn thường nhật. Vậy, không có Tết cũng không có sao (đâu). Nhưng dù năm cũ có xám xịt đến đâu và con đường trước mặt còn ảm đạm thế nào thì Têt đến tôi luôn ngủ được, ăn được, cười nói được như một người bình thường. Chắc những lễ nghi bổn phận của tôi cũng nhẹ nhàng, hoặc giả tôi enjoy với những việc đó, nên lúc nào cũng bình yên khi Tết đến xuân về.
Hôm qua về đến nhà, nhìn ra sân sau đã thấy chó mèo lợn gà kêu oạc oạc. Buổi chiều dùng bình xịt phun nước rửa kính vào mặt bàn uống nước thấy mắt bỗng mờ đi như hơi nước trên bàn. Lòng ngậm ngùi thương người đã thành thiên cổ không còn để chứng kiến những ngày no đủ, chứng kiến xã hội tiến lên mỗi ngày, âu cũng là số phận.
Thứ Hai, 16 tháng 1, 2012
Tet is coming
Vừa nhận được thư thày nói vầy nè:
Dear Class
I enjoyed meeting you all last week and appreciate your very kind efforts to make my stay in Hanoi as comfortable and interesting as possible.
Knowing of the importance of the lunar New Year celebration, I am extending the deadline for your written POV papers by one week. They are due by the end of the day on Monday, January 30.
Vậy là thày cũng bít ở Việt Nam ăn Tết nó hoành thế nào rồi, nên ổng lùi một bài cho đến mùng 8. Khà khà, đọc xong thư, ra ban công nhìn cái cây cũng thấy mùi Tết đang về.
Dear Class
I enjoyed meeting you all last week and appreciate your very kind efforts to make my stay in Hanoi as comfortable and interesting as possible.
Knowing of the importance of the lunar New Year celebration, I am extending the deadline for your written POV papers by one week. They are due by the end of the day on Monday, January 30.
Vậy là thày cũng bít ở Việt Nam ăn Tết nó hoành thế nào rồi, nên ổng lùi một bài cho đến mùng 8. Khà khà, đọc xong thư, ra ban công nhìn cái cây cũng thấy mùi Tết đang về.
Thứ Sáu, 4 tháng 2, 2011
Quyết tâm thư
Giữ liên lạc với mọi người trên blogspot bằng cách viết thường xuyên, điều mà mình không nghĩ tới khi bắt đầu khai bút ở đây. Blogspot đã làm mình xao nhãng một mạng xã hội khác.
Trong một diễn biến khác, bớt thận trọng bằng cách mở cửa thường xuyên và comment khi có thể. Có thể các bạn không nhìn thấy những lời chia sẻ của mình bên dưới các bài viết của bạn, nhưng hãy tin mình luôn đọc hết và cố gắng thấu hiểu trong chừng mực kinh nghiệm sống ít ỏi có được. Mong bạn hãy chia sẻ nhiều hơn dù mình đôi khi chỉ có sự đồng cảm trong im lặng.
Cảm ơn các bạn ngày xưa chung trưòng chung lớp đã follow blog này, dù mình khẩn khoản xin một dòng comment cũng không có. Bạn L, one of my close friend. Old Cat từ forum VDC. Nina của 3N. Và chị Tykva vẫn lén lút vào đọc, vì em nhất định không cho chị treo link blog của em lên. Những người lên mạng đều có một chút giống nhau, cực đoan vô lý. Bằng cách viết và giao lưu thường xuyên, em hy vọng sẽ bớt đi một phần tính xấu đó.
Cảm ơn sự tình cờ cố ý khi gia nhập cộng đồng blogspot. Những gì nhận được toàn là niềm vui và những sự trao đổi tích cực.
Năm mới bắt đầu bằng ngày mồng 4, khi mình trở lại Hà Nội. Chúc mừng năm mới.
Và....
Xin cảm ơn cuộc sống!
Trong một diễn biến khác, bớt thận trọng bằng cách mở cửa thường xuyên và comment khi có thể. Có thể các bạn không nhìn thấy những lời chia sẻ của mình bên dưới các bài viết của bạn, nhưng hãy tin mình luôn đọc hết và cố gắng thấu hiểu trong chừng mực kinh nghiệm sống ít ỏi có được. Mong bạn hãy chia sẻ nhiều hơn dù mình đôi khi chỉ có sự đồng cảm trong im lặng.
Cảm ơn các bạn ngày xưa chung trưòng chung lớp đã follow blog này, dù mình khẩn khoản xin một dòng comment cũng không có. Bạn L, one of my close friend. Old Cat từ forum VDC. Nina của 3N. Và chị Tykva vẫn lén lút vào đọc, vì em nhất định không cho chị treo link blog của em lên. Những người lên mạng đều có một chút giống nhau, cực đoan vô lý. Bằng cách viết và giao lưu thường xuyên, em hy vọng sẽ bớt đi một phần tính xấu đó.
Cảm ơn sự tình cờ cố ý khi gia nhập cộng đồng blogspot. Những gì nhận được toàn là niềm vui và những sự trao đổi tích cực.
Năm mới bắt đầu bằng ngày mồng 4, khi mình trở lại Hà Nội. Chúc mừng năm mới.
Và....
Xin cảm ơn cuộc sống!
Thứ Tư, 2 tháng 2, 2011
Eve New Year
Mẹ cúng tất niên trưa nay bây giờ hết việc nên đã lượn đi chơi rồi, xem chợ búa có cái gì hay mà rẻ thì mua. Năm nào cũng bảo tết đơn giản thôi nhưng cuối cùng vẫn đủ lệ bộ, chả biết có ăn không hay lại để quá hạn nhưng thôi có lẽ tết nó thế. Thấy đường đi lối lại trong ngõ cũng sạch sẽ phong quang, không biết có ai dọn hay từng nhà tự dọn thì nó sạch được thế. Sáng hôm qua đang nằm ngủ lại thì nghe tiếng ai đó nhắc nhà mình treo cờ, nhà tít tịt cuối ngõ cũng treo cờ, phấp phới một màu đỏ khắp nơi trông cũng vui mắt. Tết đến nơi rồi.
Mình đang chờ nồi nước lá mùi trên bếp sôi thì tắm. Chiều hôm nay ấm lên, lúc nhiều nắng nghe thằng H xỏ giày đi chơi lẩm bẩm nóng quá, ý ra chiều nắng như này mất hết cả không khí, bây giờ hết nắng rồi, trời thế này là đẹp quá, rét vừa phải, chỉ hiu hiu rét cho vừa nhớ nhung. Xét cho cùng, nỗi nhớ có thật không.
Cô bạn học cùng sư phạm với mẹ ở Đà nẵng gọi điện, kể thành phố đó cho cán bộ nghỉ hưu 600 nghìn với một túi hàng, thông lệ đó có từ mấy năm nay rồi, cả người đạp xích lô cũng có tiền ăn tết. Mẹ nghe chuyện cứ nhắc đi nhắc lại, sao Đà Nẵng hay thế. Mình cũng nghĩ, sao Đà nẵng hay thế nhỉ, nếu đi Bà Nà, mà có chứng minh thư là người Đà nẵng, thì chỉ mất 1/2 tiền cáp treo thôi. Làm những việc chính sách như vậy khó lắm, vì cái xã hội mình quen thói qua cầu rút ván rồi, ai còn PR đến tận những người về hưu.
Xóm mọi khi vắng lặng lắm, mà bây giờ nghe có nhiều tiếng động. Tiếng chổi quét sàn sạt, tiếng bát đũa va lanh canh, tiếng í ới của trẻ con làm việc lặt vặt, trao đổi của các bà nội trợ, quất hôm nay rẻ, mua 10 nghìn được 4 chục.
Có năm mọi người đi xem bắn pháo hoa. Mình bị "đôn" lên ở nhà cúng giao thừa. Cắm que hưong lên bàn thờ lúc sau 12h là thấy xong một cái Tết, cảm giác hết Tết xuất hiện, nửa tiếc nuối nửa nhẹ nhàng. Mọi chuyện tốt xấu gì rồi cũng qua. Và bản năng sống của con người luôn luôn mãnh liệt. Dù thế nào cũng đừng mất hy vọng, bạn.
Có mấy câu thơ Trần Ngọc Châu :"Em đã hẹn gặp nhau đêm 30/Bên bếp lửa nồibánh chưng rất ấm/ Uống chung nhau một ly trà đậm/ Sẽ kể hoài mà không hết chuyện vui". Cảnh trong thơ giờ không còn nữa, mà đọc vẫn hay làm sao.
Mẹ đi chợ về rồi. Có người đến chúc Tết ngoài nhà. Nước trên bếp chắc sôi dừ rồi. Trên tivi không biết đã hoà một kênh chung còn thành VTV chưa.
Không biết kết thế nào cho một entry cuối cùng của năm cũ. Định lấy một câu mà chính mình cũng chưa hiểu hết ý nghĩa của nó, rằng Hãy trân trọng từng phút giây qua. Mà thôi, hãy để mọi chuyện trôi qua tự nhiên. Việc gì đến sẽ đến, không tính trước làm gì. Chỉ có điều, hãy sống tự mình, không phải ai khác.
Nước sôi rồi.
Ngoài trời sẫm tối
những vui buồn không tên và có tên, những giờ phút vui suớng, hy vọng, khó khăn ,thất vọng và đau khổ có níu kéo cũng không còn nữa. Tạm biệt một năm của tôi.
Mình đang chờ nồi nước lá mùi trên bếp sôi thì tắm. Chiều hôm nay ấm lên, lúc nhiều nắng nghe thằng H xỏ giày đi chơi lẩm bẩm nóng quá, ý ra chiều nắng như này mất hết cả không khí, bây giờ hết nắng rồi, trời thế này là đẹp quá, rét vừa phải, chỉ hiu hiu rét cho vừa nhớ nhung. Xét cho cùng, nỗi nhớ có thật không.
Cô bạn học cùng sư phạm với mẹ ở Đà nẵng gọi điện, kể thành phố đó cho cán bộ nghỉ hưu 600 nghìn với một túi hàng, thông lệ đó có từ mấy năm nay rồi, cả người đạp xích lô cũng có tiền ăn tết. Mẹ nghe chuyện cứ nhắc đi nhắc lại, sao Đà Nẵng hay thế. Mình cũng nghĩ, sao Đà nẵng hay thế nhỉ, nếu đi Bà Nà, mà có chứng minh thư là người Đà nẵng, thì chỉ mất 1/2 tiền cáp treo thôi. Làm những việc chính sách như vậy khó lắm, vì cái xã hội mình quen thói qua cầu rút ván rồi, ai còn PR đến tận những người về hưu.
Xóm mọi khi vắng lặng lắm, mà bây giờ nghe có nhiều tiếng động. Tiếng chổi quét sàn sạt, tiếng bát đũa va lanh canh, tiếng í ới của trẻ con làm việc lặt vặt, trao đổi của các bà nội trợ, quất hôm nay rẻ, mua 10 nghìn được 4 chục.
Có năm mọi người đi xem bắn pháo hoa. Mình bị "đôn" lên ở nhà cúng giao thừa. Cắm que hưong lên bàn thờ lúc sau 12h là thấy xong một cái Tết, cảm giác hết Tết xuất hiện, nửa tiếc nuối nửa nhẹ nhàng. Mọi chuyện tốt xấu gì rồi cũng qua. Và bản năng sống của con người luôn luôn mãnh liệt. Dù thế nào cũng đừng mất hy vọng, bạn.
Có mấy câu thơ Trần Ngọc Châu :"Em đã hẹn gặp nhau đêm 30/Bên bếp lửa nồibánh chưng rất ấm/ Uống chung nhau một ly trà đậm/ Sẽ kể hoài mà không hết chuyện vui". Cảnh trong thơ giờ không còn nữa, mà đọc vẫn hay làm sao.
Mẹ đi chợ về rồi. Có người đến chúc Tết ngoài nhà. Nước trên bếp chắc sôi dừ rồi. Trên tivi không biết đã hoà một kênh chung còn thành VTV chưa.
Không biết kết thế nào cho một entry cuối cùng của năm cũ. Định lấy một câu mà chính mình cũng chưa hiểu hết ý nghĩa của nó, rằng Hãy trân trọng từng phút giây qua. Mà thôi, hãy để mọi chuyện trôi qua tự nhiên. Việc gì đến sẽ đến, không tính trước làm gì. Chỉ có điều, hãy sống tự mình, không phải ai khác.
Nước sôi rồi.
Ngoài trời sẫm tối
những vui buồn không tên và có tên, những giờ phút vui suớng, hy vọng, khó khăn ,thất vọng và đau khổ có níu kéo cũng không còn nữa. Tạm biệt một năm của tôi.
Thứ Hai, 31 tháng 1, 2011
Tet around
Hay còn gọi là entry "kênh xì po" style, từ mới học from Đờm Hà Phú.
Năm 2008 ốm một quả không cầm được bát cơm mà ăn nên không biết năm đó rét hơn hay năm nay rét hơn, hỏi thì đa phần mọi người bảo năm nay rét hơn chứ nhưng mà không tin, chắc do ai cũng già đi mà càng già thì càng rét; mới cả rét xong rồi quên đến sang năm lại thấy rét rụng cả răng cho mà xem. Cuối cùng vẫn không biết được năm ấy rét hơn hay năm nay rét hơn.
Mẹ vừa làm con gà chọi to như con chim ó . Nhìn con gà lại nhớ ngày xưa ở phòng mình có Ng Thái Bình, một người có một chút Lâm Đại Ngọc, một chút Tỏa nhị Kiều lại rất sợ gà. Trong phòng lại có L là một đứa thích ăn ngon, mình với L đi VT nó xin hẳn con gà mái buộc giỏ xe 82 chở vào trong trường. Ở một nơi mà để lọ đường trên giá sách cũng bị ghi sổ quản lý học viên mà nó dám mang cả con gà còn lông vào thì biết rồi đấy. Tự nhiên đến giờ không nhớ làm thịt con gà ấy như thế nào, có được ăn không, chỉ nhớ mang gà về rồi Ng nó kêu ầm lên L ơi cậu có cất con gà ấy đi không tớ sợ lắm. Sau này bình tĩnh lại, mình tìm hiểu sao sợ gà Ng nó bảo em sợ gà lắm mắt nó cứ trừng trừng nhìn em.
Ng mà nhìn con gà hôm nay thì chậc chậc, chắc khiếp đảm, con này phải cỡ Thiên bồng nguyên soái trong dòng giống gà chọi nuôi lấy thịt. Mặc túi nylon cho nó mấy hôm nay mà nó không chịu ăn cơm nóng. Định cho nó ra ngoài vườn cho rộng rãi nhưng thằng H bảo ở ngoài vườn có con chim sẻ bị chết rét rơi xuống rồi kia. Thế là nuôi nó ngủ trong tủ lạnh luôn.
Kể xong chuyện con gà rồi nhé.
Tết nói chung là có con gà, có cành đào, với cả bánh chưng. Là xong.
Không mua được cành đào, thì bổ sung bao nhiêu quất và hoa cũng không hoành tráng. Đào vài năm gần đây hơi bị hắc lào. Năm ngoái nở tét lét như rau, năm nay thui chột từ khi còn tấm bé, đi dọc phố chính có nhà HÂ chuyên cắt comple là có cây đào đẹp. Hồi trước ở sân nhà có cây đào, rằm tháng 11 âm thì bắt đầu tuốt lá, theo chu trình sinh học 45 ngày sau nó sẽ nở chúm chím một màu hồng rộn rã. Nó không phải là một cây đào đẹp uốn theo hình ly nhưng nó mọc uốn éo ở cổng nhà thì mùa xuân ngày tết nhìn hoa đào nở, cũng thích biết bao nhiêu.
Mẹ thì chỉ trồng rau thôi. May cậu C đi SL về mua thêm một cành đào cho nhà mình, nên đào năm nay đẹp nhất trong các năm. Cậu C cũng là một người đặc biệt, chỉ làm nghề lái xe container mà năm nào cũng có một cây đào đẹp, thời xa xưa giêng hai không có gạo ăn nhưng Tết là phải chơi một cây đào to đùng cách mạng, rất lạ lùng.
Bánh chưng 2 nhà kia cũng gói xong rồi, cho rồi, nhà mình chục năm nay không còn gói, không có ai ăn.
ở ngoài chợ, bán áo len cho một chị, chị ấy cứ hỏi bán hàng năm nay kém phải không? hỏi sao chị hỏi thế thì chị bảo được tạm ứng có 500, không có tiền sắm Tết. TSB bọn Taiwan Tàu khựa, công nhân giày da làm ngày 10 tiếng nó trả lương 2 triệu lại còn giữ lại triệu rưỡi đến ra giêng.
Vì rét lên cái gì bán cũng chạy. Giá hàng gì cũng tăng phi mã. Rau cỏ chuối chăn vì rét mà không lớn được. Mình cứ về nhà là tỉnh giấc sớm, oai như jet lag, he he. Buổi sáng ra ngoài vườn xới đất định gơ lại dây trầu nhưng mọi người bảo phải mùa xuân, bây giờ rét quá gơ thế nào nó cũng chết.
Nhưng ở HP vẫn ấm hơn HN nhiều, mọi người kêu rét còn mình thấy bình thường, đúng là có qua rèn luyện có khác.
Tết còn có niềm vui xem Táo trên truyền hình đêm 30 Tết. Thế mà thằng H lại mua đĩa về, đang xem ngoài nhà, làm mất cả niềm vui chờ đợi tối 30 của mình. Nên mình chui vào đây viết blog.
Viết xong rồi
mà vẫn còn Táo ngoài kia....
Năm 2008 ốm một quả không cầm được bát cơm mà ăn nên không biết năm đó rét hơn hay năm nay rét hơn, hỏi thì đa phần mọi người bảo năm nay rét hơn chứ nhưng mà không tin, chắc do ai cũng già đi mà càng già thì càng rét; mới cả rét xong rồi quên đến sang năm lại thấy rét rụng cả răng cho mà xem. Cuối cùng vẫn không biết được năm ấy rét hơn hay năm nay rét hơn.
Mẹ vừa làm con gà chọi to như con chim ó . Nhìn con gà lại nhớ ngày xưa ở phòng mình có Ng Thái Bình, một người có một chút Lâm Đại Ngọc, một chút Tỏa nhị Kiều lại rất sợ gà. Trong phòng lại có L là một đứa thích ăn ngon, mình với L đi VT nó xin hẳn con gà mái buộc giỏ xe 82 chở vào trong trường. Ở một nơi mà để lọ đường trên giá sách cũng bị ghi sổ quản lý học viên mà nó dám mang cả con gà còn lông vào thì biết rồi đấy. Tự nhiên đến giờ không nhớ làm thịt con gà ấy như thế nào, có được ăn không, chỉ nhớ mang gà về rồi Ng nó kêu ầm lên L ơi cậu có cất con gà ấy đi không tớ sợ lắm. Sau này bình tĩnh lại, mình tìm hiểu sao sợ gà Ng nó bảo em sợ gà lắm mắt nó cứ trừng trừng nhìn em.
Ng mà nhìn con gà hôm nay thì chậc chậc, chắc khiếp đảm, con này phải cỡ Thiên bồng nguyên soái trong dòng giống gà chọi nuôi lấy thịt. Mặc túi nylon cho nó mấy hôm nay mà nó không chịu ăn cơm nóng. Định cho nó ra ngoài vườn cho rộng rãi nhưng thằng H bảo ở ngoài vườn có con chim sẻ bị chết rét rơi xuống rồi kia. Thế là nuôi nó ngủ trong tủ lạnh luôn.
Kể xong chuyện con gà rồi nhé.
Tết nói chung là có con gà, có cành đào, với cả bánh chưng. Là xong.
Không mua được cành đào, thì bổ sung bao nhiêu quất và hoa cũng không hoành tráng. Đào vài năm gần đây hơi bị hắc lào. Năm ngoái nở tét lét như rau, năm nay thui chột từ khi còn tấm bé, đi dọc phố chính có nhà HÂ chuyên cắt comple là có cây đào đẹp. Hồi trước ở sân nhà có cây đào, rằm tháng 11 âm thì bắt đầu tuốt lá, theo chu trình sinh học 45 ngày sau nó sẽ nở chúm chím một màu hồng rộn rã. Nó không phải là một cây đào đẹp uốn theo hình ly nhưng nó mọc uốn éo ở cổng nhà thì mùa xuân ngày tết nhìn hoa đào nở, cũng thích biết bao nhiêu.
Mẹ thì chỉ trồng rau thôi. May cậu C đi SL về mua thêm một cành đào cho nhà mình, nên đào năm nay đẹp nhất trong các năm. Cậu C cũng là một người đặc biệt, chỉ làm nghề lái xe container mà năm nào cũng có một cây đào đẹp, thời xa xưa giêng hai không có gạo ăn nhưng Tết là phải chơi một cây đào to đùng cách mạng, rất lạ lùng.
Bánh chưng 2 nhà kia cũng gói xong rồi, cho rồi, nhà mình chục năm nay không còn gói, không có ai ăn.
ở ngoài chợ, bán áo len cho một chị, chị ấy cứ hỏi bán hàng năm nay kém phải không? hỏi sao chị hỏi thế thì chị bảo được tạm ứng có 500, không có tiền sắm Tết. TSB bọn Taiwan Tàu khựa, công nhân giày da làm ngày 10 tiếng nó trả lương 2 triệu lại còn giữ lại triệu rưỡi đến ra giêng.
Vì rét lên cái gì bán cũng chạy. Giá hàng gì cũng tăng phi mã. Rau cỏ chuối chăn vì rét mà không lớn được. Mình cứ về nhà là tỉnh giấc sớm, oai như jet lag, he he. Buổi sáng ra ngoài vườn xới đất định gơ lại dây trầu nhưng mọi người bảo phải mùa xuân, bây giờ rét quá gơ thế nào nó cũng chết.
Nhưng ở HP vẫn ấm hơn HN nhiều, mọi người kêu rét còn mình thấy bình thường, đúng là có qua rèn luyện có khác.
Tết còn có niềm vui xem Táo trên truyền hình đêm 30 Tết. Thế mà thằng H lại mua đĩa về, đang xem ngoài nhà, làm mất cả niềm vui chờ đợi tối 30 của mình. Nên mình chui vào đây viết blog.
Viết xong rồi
mà vẫn còn Táo ngoài kia....
Thứ Sáu, 28 tháng 1, 2011
Xây dựng hình ảnh
Hôm nay bị say cà phê.
Nên tâm trạng quay ngoắt 540 độ (Có nghĩa là nó quay 180 độ xong nó quay tiếp 180 là 360 độ về chỗ cũ xong nó quay tiếp 180 độ thành 540 độ)
Mọi người ạ,
Blog em viết về Tết toàn những điều hay ho thôi, làm mọi người cảm động mọi người nhớ Tết.
Mà trưa nay em uống cà phê nên tim em đập thình thịch dạ dày lộn tùng bậy rồi em nghĩ đến Tết em hoảng loạn.
Tết còn là khoảng thời gian đấu tranh sinh tồn với những người thân yêu, những người có trách nhiệm với cuộc đời người khác, những người rất giàu tình thương mà đôi lúc em nghĩ sao những ai thương hại mình không cho mình ít tiền; là đấu tranh sinh tồn với khoảng cách thế hệ và với chính bản thân mình; bao nhiêu gánh nặng đè lên đôi vai mập mạp này.
Mấy tháng vừa qua vất vả quá, mụn mọc đầy cả trán. Và hứa hẹn một năm đầy áp lực ở phía trước.
Nên tâm trạng quay ngoắt 540 độ (Có nghĩa là nó quay 180 độ xong nó quay tiếp 180 là 360 độ về chỗ cũ xong nó quay tiếp 180 độ thành 540 độ)
Mọi người ạ,
Blog em viết về Tết toàn những điều hay ho thôi, làm mọi người cảm động mọi người nhớ Tết.
Mà trưa nay em uống cà phê nên tim em đập thình thịch dạ dày lộn tùng bậy rồi em nghĩ đến Tết em hoảng loạn.
Tết còn là khoảng thời gian đấu tranh sinh tồn với những người thân yêu, những người có trách nhiệm với cuộc đời người khác, những người rất giàu tình thương mà đôi lúc em nghĩ sao những ai thương hại mình không cho mình ít tiền; là đấu tranh sinh tồn với khoảng cách thế hệ và với chính bản thân mình; bao nhiêu gánh nặng đè lên đôi vai mập mạp này.
Mấy tháng vừa qua vất vả quá, mụn mọc đầy cả trán. Và hứa hẹn một năm đầy áp lực ở phía trước.
Thứ Năm, 27 tháng 1, 2011
Tet over
Khi tôi ngồi viết những dòng này, Tet dường như đã đi qua tôi, đã nhạt đi không khí linh thiêng của trời đất Tet, truyền thống Tet, tổ tiên Tet, chỉ Tet holiday là mới bắt đầu. Miền Bắc mấy hôm qua trời thật lạnh, lạnh sắp rụng tai càng làm tôi ở trong Tết và nhớ Tết xưa dù chưa xa lắm, nhớ mùi thơm của khói pháo làm ấm lên không khí. Sinh ra và lớn lên ở "ngoải" tôi thật chẳng hình dung được miền Nam mặc áo ngắn tay cúng giao thừa thì thế nào; nhưng giao thừa nào cũng xúc động nếu nghe bài hát "Gửi nắng cho em". Vì thế Tết hẳn là một cái cớ thiêng liêng kéo gần văn hóa, Tết là Tết chung. Thật hạnh phúc biết bao khi chúng ta có Tết để dù đi đâu ai cũng nhớ về chung vui bên gia đình. Tôi đọc trên net một câu chuyện về cô gái phải tu 500 năm để được nhìn thấy người đàn ông của mình trong giây lát. Tu tiếp 500 năm để được chạm vào vai người yêu. Vậy 1000 năm chỉ được nhìn một cái, chạm vai một cái. Vậy những người trong một gia đình kiếp trước phải tu bao nhiêu năm để bây giờ là ruột thịt của nhau? Kiếp trước đã tu kỳ công như thế sao kiếp này đôi lúc bị cái ngán ngại của bổn phận mà sao nhãng ? Có lẽ vì thế mà mới có Tết, để người ta cúng giỗ tổ tiên giữ gìn văn hóa, để quan tâm đến người ruột thịt, để cảm thấy lờ mờ về hàng nghìn năm tu luyện. Không hưởng thụ Tết hẳn phí 1000 năm tu.
Cách đây nhiều năm, Vũ Đình Liên từng viết " Ông đồ vẫn ngồi đó. Qua đường không ai hay. Những người muôn năm cũ. Hồn ở đâu bây giờ?" như một tiếng thở dài tiếc nuối sự vận động của quy luật giá trị. Những ông đồ bây giờ đã xuất hiện lại, có nhiều ông đồ trẻ măng ngồi họa những nét xưa cũ; cũng không lạm bàn về trào lưu. Một người bạn vừa mới rủ tôi học thư pháp, nếu tôi có duyên với môn này có lẽ chữ đầu tiên tôi muốn viết tặng những người cùng thời là chữ An. Còn những chữ như Phúc, Nhẫn, Đức tôi thấy mênh mông quá mình sao có thể hiểu. Một người khác lại muốn học chữ Nhẫn, không phải chữ nhẫn với bộ đao mà là nhẫn cỏ hoặc nhẫn 18K
Tôi đã có những đêm giao thừa không ở nhà. Thường thì những người đón giao thừa tại cơ quan phải là những người rất yêu công việc họ đang làm; không gian và thời gian ấy cũng thiêng liêng lắm, vắng nhưng cô đọng, đằng sau tiếng nổ của sâm banh không chỉ là giấy trang kim vương vãi trên sàn, lúc ấy người ta cũng cảm nhận sâu sắc về tình đồng đội. Cuộc đời hợp tan là lẽ tự nhiên, có thể không ý thức nhưng họ mong giao thừa năm sau họ lại đứng ở đó cùng nhau trong không gian của những người đồng chí.
Và nữa, những người đón giao thừa tại cơ quan hẳn là những người có đằng sau mình một người nội trợ chu toàn; người ta sẽ yên tâm ra tiền tuyến khi vững tin ở phía hậu phương.
Mùa xuân đã đi những bước chân đầu tiên ở quanh đây. Ngày mùng hai, đã qua Tet của tín ngưỡng tâm linh bắt đầu Tet của lễ hội. Rồi lại ngày mưa xuân phơi phới bay, hoa xoan lớp lớp rụng vơi đầy. Sự vận động muôn đời đông rồi lại xuân, hạ, thu. Ta lại nghe bài hát Gửi nắng cho em vào một ngày rất gần nào đó.
Mong sự bình an đến với tất cả mọi người!
(Note cũ 2008 của em)
Cách đây nhiều năm, Vũ Đình Liên từng viết " Ông đồ vẫn ngồi đó. Qua đường không ai hay. Những người muôn năm cũ. Hồn ở đâu bây giờ?" như một tiếng thở dài tiếc nuối sự vận động của quy luật giá trị. Những ông đồ bây giờ đã xuất hiện lại, có nhiều ông đồ trẻ măng ngồi họa những nét xưa cũ; cũng không lạm bàn về trào lưu. Một người bạn vừa mới rủ tôi học thư pháp, nếu tôi có duyên với môn này có lẽ chữ đầu tiên tôi muốn viết tặng những người cùng thời là chữ An. Còn những chữ như Phúc, Nhẫn, Đức tôi thấy mênh mông quá mình sao có thể hiểu. Một người khác lại muốn học chữ Nhẫn, không phải chữ nhẫn với bộ đao mà là nhẫn cỏ hoặc nhẫn 18K
Tôi đã có những đêm giao thừa không ở nhà. Thường thì những người đón giao thừa tại cơ quan phải là những người rất yêu công việc họ đang làm; không gian và thời gian ấy cũng thiêng liêng lắm, vắng nhưng cô đọng, đằng sau tiếng nổ của sâm banh không chỉ là giấy trang kim vương vãi trên sàn, lúc ấy người ta cũng cảm nhận sâu sắc về tình đồng đội. Cuộc đời hợp tan là lẽ tự nhiên, có thể không ý thức nhưng họ mong giao thừa năm sau họ lại đứng ở đó cùng nhau trong không gian của những người đồng chí.
Và nữa, những người đón giao thừa tại cơ quan hẳn là những người có đằng sau mình một người nội trợ chu toàn; người ta sẽ yên tâm ra tiền tuyến khi vững tin ở phía hậu phương.
Mùa xuân đã đi những bước chân đầu tiên ở quanh đây. Ngày mùng hai, đã qua Tet của tín ngưỡng tâm linh bắt đầu Tet của lễ hội. Rồi lại ngày mưa xuân phơi phới bay, hoa xoan lớp lớp rụng vơi đầy. Sự vận động muôn đời đông rồi lại xuân, hạ, thu. Ta lại nghe bài hát Gửi nắng cho em vào một ngày rất gần nào đó.
Mong sự bình an đến với tất cả mọi người!
(Note cũ 2008 của em)
Thứ Tư, 26 tháng 1, 2011
Tâm trạng trước Tết
Mỗi ngày có một đống bài tập gửi qua mail. Mình tất nhiên không làm có hôm còn chẳng mở ra đến nỗi hôm qua bà giáo bảo gửi ngay reply để xác nhận địa chỉ email. Tết đến bottom rồi còn học với hành gì chưa kể bài khó như ma.
Báo cáo đã viết để sẵn trong máy. Về mặt chủ trương sếp cũng thống nhất rồi. Nếu không có gì thay đổi ra Tết mình sẽ chỉ đi học thôi không phải đi làm nữa. Trong lòng không biết vui hay buồn. Mình dọn dẹp đồ đạc sắm Tết cho phòng và tự hỏi cuối cùng thì mình mong muốn gì. Có lẽ đó cũng là tâm trạng chung khi có sự thay đổi, dù nhỏ và mình nhận ra cảm giác vui sướng hay bằng lòng diễn ra rất ngắn và nó nhanh chóng bị những mục tiêu khác hoặc cảm giác xét lại che lấp đi.
Mợ H nhắn "Hôm nay mợ đau họng quá. Không bán được hàng, chợ thì đông. Đang uống thuốc mà không biết có đỡ nhanh không để bán hàng. Chán quá!..Hôm nào nghỉ về bán hàng hộ mợ với nhé". Tội nghiệp. Mùa đông năm nay lạnh bán hàng thích lắm mà lại đau họng thì nói chuyện gì. Nhà có người phụ nữ làm nghề bán hàng thì Tết chán lắm, không ai chuẩn bị cho, thường cắm được que hương lên bàn thờ thì đã gần giao thừa rồi. Một cách nào đó, mình thích bán hàng ngày Tết, mà không phải vì tiền vì mình cũng eo hẹp thời gian lắm. Sáng thứ 7 còn liên hoan thịt chó ở nhà anh L, sory các bạn nào bảo vệ chó, mình không khoái dog meat nhưng nhập gia tùy tục, chủ nhà chỉ đãi thịt chóa thôi.
Nếu không sống lâu năm ở Hà Nội thì chỉ cần lượn một vòng chợ Hàng Bè (nay đã thành một cái ngã tư với tất cả những ngôi nhà mặt đường trở thành các sạp hàng bán thực phẩm) là có đủ một cái Tết cổ truyền đất Bắc. Từ con gà sống làm sẵn được tạo hình khéo léo để luộc xong mỏ há ra đủ ngậm bông hoa hồng bằng cà rốt đến thịt mỡ dưa hành câu đối đỏ. Còn sống lâu năm ở Hà Nội thì thôi, món gì chả có địa chỉ ruột ở gần nhà mà không cần ra chợ Hàng Bè nữa.
Không biết báo Têt có báo nào hay xin mọi người tư vấn để đi mua về đọc. Mình về cơ quan muộn nên chỉ đọc được mỗi báo LĐ, thấy các bloger sum họp trên báo Tết, hihi, mà thấy không hay bằng blog.
"Ước vọng về một năm mới hạnh phúc và an lành dường như là điều ai cũng mong muốn. Và tôi cũng không phải là ngoại lệ. Nhưng đôi khi không phải việc gì mình muốn cũng được mà chúng ta nên sống hòa đồng với quy luật, biết chấp nhận cả những thất bại. Hãy để mọi chuyện đến một cách tự nhiên và không nên áp đặt cái duy lý của con người lên tất thảy. Khi đã đề ra kế hoạch thì làm tới cùng, còn vì lý do khách quan mà bị trì hoãn công việc thì cũng coi như việc đương nhiên" - NS Trọng Đài.
Báo cáo đã viết để sẵn trong máy. Về mặt chủ trương sếp cũng thống nhất rồi. Nếu không có gì thay đổi ra Tết mình sẽ chỉ đi học thôi không phải đi làm nữa. Trong lòng không biết vui hay buồn. Mình dọn dẹp đồ đạc sắm Tết cho phòng và tự hỏi cuối cùng thì mình mong muốn gì. Có lẽ đó cũng là tâm trạng chung khi có sự thay đổi, dù nhỏ và mình nhận ra cảm giác vui sướng hay bằng lòng diễn ra rất ngắn và nó nhanh chóng bị những mục tiêu khác hoặc cảm giác xét lại che lấp đi.
Mợ H nhắn "Hôm nay mợ đau họng quá. Không bán được hàng, chợ thì đông. Đang uống thuốc mà không biết có đỡ nhanh không để bán hàng. Chán quá!..Hôm nào nghỉ về bán hàng hộ mợ với nhé". Tội nghiệp. Mùa đông năm nay lạnh bán hàng thích lắm mà lại đau họng thì nói chuyện gì. Nhà có người phụ nữ làm nghề bán hàng thì Tết chán lắm, không ai chuẩn bị cho, thường cắm được que hương lên bàn thờ thì đã gần giao thừa rồi. Một cách nào đó, mình thích bán hàng ngày Tết, mà không phải vì tiền vì mình cũng eo hẹp thời gian lắm. Sáng thứ 7 còn liên hoan thịt chó ở nhà anh L, sory các bạn nào bảo vệ chó, mình không khoái dog meat nhưng nhập gia tùy tục, chủ nhà chỉ đãi thịt chóa thôi.
Nếu không sống lâu năm ở Hà Nội thì chỉ cần lượn một vòng chợ Hàng Bè (nay đã thành một cái ngã tư với tất cả những ngôi nhà mặt đường trở thành các sạp hàng bán thực phẩm) là có đủ một cái Tết cổ truyền đất Bắc. Từ con gà sống làm sẵn được tạo hình khéo léo để luộc xong mỏ há ra đủ ngậm bông hoa hồng bằng cà rốt đến thịt mỡ dưa hành câu đối đỏ. Còn sống lâu năm ở Hà Nội thì thôi, món gì chả có địa chỉ ruột ở gần nhà mà không cần ra chợ Hàng Bè nữa.
Không biết báo Têt có báo nào hay xin mọi người tư vấn để đi mua về đọc. Mình về cơ quan muộn nên chỉ đọc được mỗi báo LĐ, thấy các bloger sum họp trên báo Tết, hihi, mà thấy không hay bằng blog.
"Ước vọng về một năm mới hạnh phúc và an lành dường như là điều ai cũng mong muốn. Và tôi cũng không phải là ngoại lệ. Nhưng đôi khi không phải việc gì mình muốn cũng được mà chúng ta nên sống hòa đồng với quy luật, biết chấp nhận cả những thất bại. Hãy để mọi chuyện đến một cách tự nhiên và không nên áp đặt cái duy lý của con người lên tất thảy. Khi đã đề ra kế hoạch thì làm tới cùng, còn vì lý do khách quan mà bị trì hoãn công việc thì cũng coi như việc đương nhiên" - NS Trọng Đài.
Thứ Ba, 28 tháng 12, 2010
Thứ Hai, 13 tháng 12, 2010
Khúc giao mùa
Vẫn sợ một ngày nào đó những người già lần lượt khuất núi, những người trẻ chuyển sang ăn Tết Tây và thời tiết Hà Nội giống như Sài Gòn, còn Sài Gòn giống như Đà Nẵng.
Dù đã già đâu mà sợ mất ký ức.
Nếu có thời gian đọc lại những bài đã viết trên blog sẽ thấy quá nhiều viển vông.
Trong muôn vàn khó khăn và sâu thẳm cô đơn cả khi giữa bao la bè bạn, vẫn thấy biết ơn từng năm tháng đi qua cuộc đời mình.
Và một năm đi qua với bao kỷ niệm, để ta nhớ mãi không quên....
Thứ Sáu, 12 tháng 2, 2010
Tết ở quê
Tết vui là khi Tết đang đến.
Ngoài đường:
Đào nở tét lét luôn, nở như rau.

Nên ở dưới ruộng kia vẫn còn nhiều cây, nhưng mà người bán không có bứng lên, vì lâu nay không ai còn luộc bánh chưng bằng củi nữa:

Trong nhà: muốn may túi ba gang..

Em giặt đôi chiếu hoa, cho anh trải giữa nhà, hé hé.

Chuẩn bị gói bánh chưng, năm nay hàng Tết gì cũng đuối, chỉ có lá dong là tăng giá đột biến bất ngờ nha, tại nóng quá ai cũng sợ không dám buôn đó

Gói bánh.
Em gói bánh này là chị con bác nha. Đi làm cho một công ty liên doanh mà năm nào cũng gói cho các nhà. Tui cũng bít gói nhưng vì tui VIP thời gian vàng ngọc của tui còn đi chộp ảnh nên tui không có gói gém gì hết.

Gói xong rồi luộc. Luộc 12 tiếng nha. Tui có viết chuyện gói bánh trong tag Tết rùi đó.

Nhóm lò bằng quả thông nhặt trên đồi lúc đi tập thể dục hàng ngày nha:

Hoa nở như lòng người nha:

Chúc các bạn Hà Nội ăn Tết đầm ấm nhé.
Chúc các bạn Sài Gòn du xuân vui vẻ heng.
Chúc các bạn Cali làm việc chăm chỉ heng.
Chúc năm mới hạnh phúc,trước em ở Úc rồi làm ăn sung túc chuyển sang Ôt trây li a nha.
Ngoài đường:
Đào nở tét lét luôn, nở như rau.
Nên ở dưới ruộng kia vẫn còn nhiều cây, nhưng mà người bán không có bứng lên, vì lâu nay không ai còn luộc bánh chưng bằng củi nữa:
Trong nhà: muốn may túi ba gang..
Em giặt đôi chiếu hoa, cho anh trải giữa nhà, hé hé.
Chuẩn bị gói bánh chưng, năm nay hàng Tết gì cũng đuối, chỉ có lá dong là tăng giá đột biến bất ngờ nha, tại nóng quá ai cũng sợ không dám buôn đó
Gói bánh.
Em gói bánh này là chị con bác nha. Đi làm cho một công ty liên doanh mà năm nào cũng gói cho các nhà. Tui cũng bít gói nhưng vì tui VIP thời gian vàng ngọc của tui còn đi chộp ảnh nên tui không có gói gém gì hết.
Gói xong rồi luộc. Luộc 12 tiếng nha. Tui có viết chuyện gói bánh trong tag Tết rùi đó.
Nhóm lò bằng quả thông nhặt trên đồi lúc đi tập thể dục hàng ngày nha:
Hoa nở như lòng người nha:
Chúc các bạn Hà Nội ăn Tết đầm ấm nhé.
Chúc các bạn Sài Gòn du xuân vui vẻ heng.
Chúc các bạn Cali làm việc chăm chỉ heng.
Chúc năm mới hạnh phúc,trước em ở Úc rồi làm ăn sung túc chuyển sang Ôt trây li a nha.
Thứ Tư, 3 tháng 2, 2010
Tết
Mèn ơi sao mà mình vẫn thích Tết mới lạ.
Mình đi làm lâu lắm rồi mà vẫn thích tết.
Không có Tết, anh chị em họ hàng có cớ gì dắt díu vợ chồng con cái đến nhà nhau.
Một năm 365 ngày làm việc với đồng nghiệp, đi chơi với bạn bè, tìm kiếm những người bạn mới, đi chơi bốn phương. Anh chị em ngày xưa bé ở cùng một nhà, kiến giả nhất phận,lớn lên rồi xa, mải mê tranh đấu với đời, nhiều khi muốn thương yêu gần gũi cũng khó mở lời, lớn lên rồi xa...
Tui thích Tết.
Vì tui không phải đi tết sếp, cũng không đối ngoại với ai.
Tui thích cái không khí của đêm trừ tịch, bài hát Happy new year vang lên, lời ca buồn nhưng sâu lắng,no more champane, sâm banh đã cạn, chỉ còn những vụn giấy trang kim vương vãi trên sàn...
Người ta thường kiểm điểm lại chặng đường một năm đi qua, đã làm được gì, mà cũng có khi, có người thân yêu rời bỏ ta đi trong năm đó, biết làm sao...
Mình đi làm lâu lắm rồi mà vẫn thích tết.
Không có Tết, anh chị em họ hàng có cớ gì dắt díu vợ chồng con cái đến nhà nhau.
Một năm 365 ngày làm việc với đồng nghiệp, đi chơi với bạn bè, tìm kiếm những người bạn mới, đi chơi bốn phương. Anh chị em ngày xưa bé ở cùng một nhà, kiến giả nhất phận,lớn lên rồi xa, mải mê tranh đấu với đời, nhiều khi muốn thương yêu gần gũi cũng khó mở lời, lớn lên rồi xa...
Tui thích Tết.
Vì tui không phải đi tết sếp, cũng không đối ngoại với ai.
Tui thích cái không khí của đêm trừ tịch, bài hát Happy new year vang lên, lời ca buồn nhưng sâu lắng,no more champane, sâm banh đã cạn, chỉ còn những vụn giấy trang kim vương vãi trên sàn...
Người ta thường kiểm điểm lại chặng đường một năm đi qua, đã làm được gì, mà cũng có khi, có người thân yêu rời bỏ ta đi trong năm đó, biết làm sao...
Thứ Bảy, 30 tháng 1, 2010
Thứ Tư, 18 tháng 11, 2009
Ngày thường (II)

1. Thứ 7 tuần trước nữa (7/11) tui có thiếp mời đi dự một đám cưới. Đám cưới ở khách sạn 5 sao ghê quá ta nên tui cũng se sua váy áo mà đi hội với bựn bè. Tui có dịp tận mắt vài ngôi sao, nhìn vài ngừi bạn "quốc tế" do cô dâu trước học trường điện ảnh bên bển, oai ghê ta nhưng tui đây giữ thái độ xem là phình phường vì thế giới bây giờ muôn phương hội một phải không các bưởi? Nói chung đám cưới thì cũng giống tiệc Welcome dinner thoai, sau màn phụt khói trắng để cô dâu chú rể bước vào như lướt đi trên cõi bồng lai tiên cảnh thì chúng tui ăn trong giai điệu của Bethoven (sr nếu tui viết sai tên ông nha) chứ không phải nhạc của Boney hay Morden Talking như đám cưới thời xưa hí hí.
À quên nói chuyện cắt bánh cưới nha. Tui vẫn hay được các chị có chồng ở cơ quan dạy là khi lấy (được) chồng thì phải có thái độ cứng rắn và biện pháp trấn áp ngay từ đầu, không để cho chồng dạy mình từ thuở còn thơ rùi nó được đằng chân lân đằng đầu nó ngày càng lấn tới rùi đến lúc mình không chịu được tức nước vỡ bờ mình bật nó cũng shock mình cũng đau thương. Tui còn được dạy làm sao treo cái áo của mình ra ngoài áo của nó hôm đầu í thì mình sẽ chỉ đạo được chồng...etc ..nói chung chuyện này hay ho lắm nha nhưng mà đang nói là đi đám cưới tui ngồi ở gần sân khấu thấy cô dâu chú rể cắt bánh cưới mà cô dâu cầm tay cho chú rể cắt nha, nghĩa là cô dâu cắt đâu thì chú rể cắt đó. Thiệt tình tui biết bánh thì cũng chẳng ai ăn nhưng mà ở đây cô dâu hơn chú rể 5 tuổi nên tui trông cái kiểu cắt bánh là tui biết cô dâu sẽ dắt chú rể đi cả đời hi hi. Mà tui thì không ước như vậy đâu nha.
2. Cuối tuần vừa rùi tui đi ép tóc ở một cửa hàng trong ngõ Trại Cá trên Trương Định. Cái nhà này nó hành nghề ép tóc lâu năm rùi làm ăn cũng hiệu quả nên khá đông khách. Lúc tui đang ngồi trong thì có một chị ngơ ngơ đi vào tháo khăn ra rụt rè hỏi nhân viên Chị ơi đây có phải hiệu ép tóc T.H không? Bọn nó chẳng đứa nào bắt lời, chị kia ngơ ngác định hỏi tui thì nó gắt chị ra nhìn ngoài biển (hiệu) ý. Một chuyện nha. Đi làm tóc mà len lét như xin sếp cho đi học. Nhà này nó đông khách nó thế. Lúc sau một chị nhân viên đang bôi thuốc dở lên đầu khách thì có điện thoại chồng gọi ra ngoài chồng đưa cho cái áo khoác. Chị này tháo găng tay nylon nhờ đứa khác bôi hộ cho khách. Con bé bôi hộ vừa bôi được hai nhát thì chạy theo tít ngoài ngõ để..xem mặt chồng chị XYZ để cho khách ngồi lại cô đơn trên đầu thuốc nhỏ tong tỏng. Hai chuyện nha. Làm ăn kiểu này chỉ cần bước chân ra khỏi địa phận nội thành thủ đô là khách nó bóp cổ cho đến chết 49 ngày sau lưỡi vẫn chưa rụt lại nha.
3. Đúng hẹn, màu đông đã trở về được 3 ngày. Năm nay nhuận. Nếu không, chỉ còn 8 tuần nữa đã là Tết. Buổi tối nằm trong chăn ấm nghe gió rít ngoài ô cửa, bật máy tính nghe một bản nhạc pop nhẹ nhàng thấy tâm hồn khe khẽ lên tiếng, rằng sao thời gian trôi quá nhanh, bao năm qua ta đã làm được gì cho ta và cho đời? vòng tuần hoàn của vũ trụ đến rồi đi, ngày tháng nào đã đi qua nhưng ta còn ngồi lại?
Lại lưu trữ vào đây một đoạn viết cũ vậy, kể hơi sớm khi nói về Tết nhỉ, ngoài cửa phòng tôi đang ngồi những cây bàng vẫn còn nguyên sắc xanh pha đỏ của độ cuối thu:
Tet over
Khi tôi ngồi viết những dòng này, Tet dường như đã đi qua tôi, đã nhạt đi không khí linh thiêng của trời đất Tet, truyền thống Tet, tổ tiên Tet, chỉ Tet holiday là mới bắt đầu. Miền Bắc mấy hôm qua trời thật lạnh, lạnh sắp rụng tai càng làm tôi ở trong Tết và nhớ Tết xưa dù chưa xa lắm, nhớ mùi thơm của khói pháo làm ấm lên không khí. Sinh ra và lớn lên ở "ngoải" tôi thật chẳng hình dung được miền Nam mặc áo ngắn tay cúng giao thừa thì thế nào; nhưng giao thừa nào cũng xúc động nếu nghe bài hát "Gửi nắng cho em". Vì thế Tết hẳn là một cái cớ thiêng liêng kéo gần văn hóa, Tết là Tết chung. Thật hạnh phúc biết bao khi chúng ta có Tết để dù đi đâu ai cũng nhớ về chung vui bên gia đình. Tôi đọc trên net một câu chuyện về cô gái phải tu 500 năm để được nhìn thấy người đàn ông của mình trong giây lát. Tu tiếp 500 năm để được chạm vào vai người yêu. Vậy 1000 năm chỉ được nhìn một cái, chạm vai một cái. Vậy những người trong một gia đình kiếp trước phải tu bao nhiêu năm để bây giờ là ruột thịt của nhau? Kiếp trước đã tu kỳ công như thế sao kiếp này đôi lúc bị cái ngán ngại của bổn phận mà sao nhãng ? Có lẽ vì thế mà mới có Tết, để người ta cúng giỗ tổ tiên giữ gìn văn hóa, để quan tâm đến người ruột thịt, để cảm thấy lờ mờ về hàng nghìn năm tu luyện. Không hưởng thụ Tết hẳn phí 1000 năm tu.
Cách đây nhiều năm, Vũ Đình Liên từng viết " Ông đồ vẫn ngồi đó. Qua đường không ai hay. Những người muôn năm cũ. Hồn ở đâu bây giờ?" như một tiếng thở dài tiếc nuối sự vận động của quy luật giá trị. Những ông đồ bây giờ đã xuất hiện lại, có nhiều ông đồ trẻ măng ngồi họa những nét xưa cũ; cũng không lạm bàn về trào lưu. Một người bạn vừa mới rủ tôi học thư pháp, nếu tôi có duyên với môn này có lẽ chữ đầu tiên tôi muốn viết tặng những người cùng thời là chữ An. Còn những chữ như Phúc, Nhẫn, Đức tôi thấy mênh mông quá mình sao có thể hiểu. Một người khác lại muốn học chữ Nhẫn, không phải chữ nhẫn với bộ đao mà là nhẫn cỏ hoặc nhẫn 18K
Tôi đã có những đêm giao thừa không ở nhà. Thường thì những người đón giao thừa tại cơ quan phải là những người rất yêu công việc họ đang làm; không gian và thời gian ấy cũng thiêng liêng lắm, vắng nhưng cô đọng, đằng sau tiếng nổ của sâm banh không chỉ là giấy trang kim vương vãi trên sàn, lúc ấy người ta cũng cảm nhận sâu sắc về tình đồng đội. Cuộc đời hợp tan là lẽ tự nhiên, có thể không ý thức nhưng họ mong giao thừa năm sau họ lại đứng ở đó cùng nhau trong không gian của những người đồng chí.
Và nữa, những người đón giao thừa tại cơ quan hẳn là những người có đằng sau mình một người nội trợ chu toàn; người ta sẽ yên tâm ra tiền tuyến khi vững tin ở phía hậu phương.
Mùa xuân đã đi những bước chân đầu tiên ở quanh đây. Ngày mùng hai, đã qua Tet của tín ngưỡng tâm linh bắt đầu Tet của lễ hội. Rồi lại ngày mưa xuân phơi phới bay, hoa xoan lớp lớp rụng vơi đầy. Sự vận động muôn đời đông rồi lại xuân, hạ, thu. Ta lại nghe bài hát Gửi nắng cho em vào một ngày rất gần nào đó.
Mong sự bình an đến với tất cả mọi người!
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)