Nguồn: Chicken soup for the soul
Người dịch: Hoa Học Trò
Một buổi sáng đẹp trời, một người đàn ông trông honorable (đáng kính) đi vào cửa hàng bán thức ăn nhanh hỏi mua một con gà nướng và happily say (vui vẻ nói rằng) ông ta mua con gà cho buổi dã ngoại. Nhìn hai người rất thân mật, nên người chủ tiệm ăn cũng nghĩ ông ta là that woman"s hubby (chồng của phụ nữ đó)
However (tuy nhiên)khi đến nơi dã ngoại và mở giỏ đựng thức ăn ra người đàn ông vô cùng ngạc nhiên. Trong giỏ không phải là một con gà nướng mà lại có a holdall (một cái túi đựng đồ lặt vặt). Không suy nghĩ đến giấy thứ hai, người đàn ông huddle along (vội vàng, tất tưởi) lái xe quay lại tiệm ăn, trả lại túi tiền và đòi con gà của mình.
Ông chủ tiệm ăn, in awe of the man's honesty (kinh ngạc trước sự trung thực của người đàn ông) đã hỏi tên ông ta và đề nghị gọi phóng viên đến để viết bài về ông ta đăng báo làm gương. Ông chủ tiệm ăn nói rằng người đàn ông kia sẽ trở thành a local hero (một người hùng trong vùng), một tấm gương về sự trung thực và đạo đức mà mọi người cần học tập.
The hungry ma (người đàn ông đói bụng) nhún vai thờ ơ: "Có người đang đợi tôi. Trả cho tôi con gà là xong"
Ông chủ tiệm ăn lại một lần nữa ngạc nhiện over the man's humility (trước sự khiêm tốn của người đàn ông). Ông hỏi:
- Ông quả là một người vô cùng trung thực trong thế giới phức tạp này. Ông cần phải được đăng tên lên báo để mọi người thấy rằng vẫn có những người trung thực sẵn sàng bảo vệ lẽ phải. Hãy cho tôi biết tên của ông và quý bà đi cùng với ông. Đó có phải là vợ ông không ạ?
- Không. Vấn đề là ở đây - người đàn ông kia lập tức quát lên - Vợ tôi đang ở nhà. Người mà tôi đi cùng là bạn gái tôi. Cho nên tôi cần phải nhanh lên thôi. Đưa trả con gà đây!
Thật dễ dàng nhìn thấy điểm tốt ở một người bạn chưa quen biết nhiều. Nhiều người trong số chúng ta cũng làm việc tốt ở here and there (ở nơi này nơi khác). Nói những lời dịu dàng, thái độ thân thiện...và người khác có thể nghĩ chúng ta là một con người khác với con người thật của chúng ta. Nhưng bản thân chúng ta mới nhìn được trái tim của chính mình. Những gì người khác nghĩ về bạn không bao giờ quan trọng bằng những gì bên trong bạn. Cũng như nhìn nhận về con người thật của một người không bao giờ dễ dàng.
P/S : Type lại câu chuyện này. Sau khi chứng kiến một việc không trung thực:
http://diendan.nuocnga.net/showthread.php?t=945&page=17
Thứ Năm, 17 tháng 9, 2009
Thứ Ba, 15 tháng 9, 2009
Books
(Nói là sách, nhưng toàn là tiểu thuyết thoai..)
Ngày bé bố đi công tác xa, mẹ con ở nhà cứ thế nuôi nhau vài tháng bố về. Có lần bố về vào buổi tối, tôi mải đi chơi gặp ở cửa không nhận ra còn bảo cháu chào chú, chào xong thì chạy sang nhà hàng xóm chơi, không biết bố mình về.
- Đồng lương kỹ sư còm cõi của bố dùng phần lớn vào việc rải đường, bố mẹ chẳng dành dụm được gì, tài sản giá trị nhất trong nhà tôi nghĩ mãi mới ra, là 2 cái xe đạp khung dựng.
- Nhưng có một thứ bây giờ tôi thấy vô cùng đáng giá, ấy là cái tủ sách. Bố mẹ thích đọc sách. Và bố đã mang sách về sau những chuyến công tác từ vùng mỏ xa xôi. Sách được để trong những tủ nhỏ, bọc bìa xi măng ghi chữ bên ngoài. Ngày ấy người ta không làm những quyển sách bìa cứng trừ nhà xuất bản Cầu Vồng nên những quyển sách bìa dày thì được đóng giữ bằng bìa vốn là bìa để treo bloc lịch. Việc đóng những quyển sách như vậy hẳn mất nhiều thời gian và cần tỉ mỉ.
- Một cách nào đó, tôi biết ơn những quyển sách ấy. Những quyển sách đưa tôi đến nhiều vùng đất nhiều số phận, hình thành và nuôi dưỡng ước mơ đi và hướng tới. Sự trải nghiệm trong những trang sách mang lại cho tôi nhiều kỳ thú.
- Tôi nghĩ, thái độ tốt nhất mà tôi muốn có trong cuộc đời này là sống giản dị và yêu thương. Khi còn bé bố thường thức đêm đọc sách, đọc xong thì gọi mẹ dậy đọc nếu đó là sách hay. Lưu giữ những kỷ niệm yêu thương đó trong ký ức, những điều dối trá, cách hành xử tồi tệ trong cuộc sống tôi không nhớ nhiều. Chẳng để làm gì. Bao dung hơn cũng là điều tôi học từ sách.
- Từ sách, tôi là đứa duy nhất chọn thi khối C trong một lớp toàn thi toán. Sự tình cờ của số phận không làm tôi trở thành cô giáo dạy văn hay người trông giữ thư viện như hồi bé mường tượng. Có nhiều người hồi đó thi khối C vì không biết thi gì khác. Tôi thi khối C và đến giờ vẫn vui vì điều đó.
- Bằng sự cảm nhận của bản thân mình, tôi hiểu được giá trị và tầm quan trọng của việc trò chuyện và đọc truyện cho trẻ. Điều đó giúp chúng xây dựng một vốn từ vựng phong phú và có hiểu biết cơ bản về bản chất từ ngữ. Tôi luôn mong muốn đứa trẻ sau này của tôi biết cách đọc chủ động. Đấy cũng là cách mà tôi biết ơn bố mẹ mình.
- Chúng tôi lớn lên, nhà chuyển một lần, những quyển sách được chuyển ra một kệ sắt lớn, thời tiết nhiệt đới làm chúng bị hư hao đi. Chúng tôi dồn chúng vào những thùng các tông, để lên gác xép. Bụi phủ mờ. Chúng tôi vẫn quý sách và có nhiều việc phải lo toan.
- Trong tâm hồn tôi luôn có một tủ sách tinh thần. Khi tôi lớn lên, trưởng thành, nhận ra giá tiền của một cuốn sách luôn là rất cao so với thu nhập của một người lao động bình thường. Tôi xúc động vì điều đó. Nhiều khi đã tự hỏi không biết sau này mình có sở hữu được một tủ sách bằng của bố hay không. Cuộc sống hàng ngày với bao nhiêu điều trăn trở, một lần tôi đã mua lại một cuốn sách tái bản làm kỷ niệm, và không giở ra đọc, thực tế mình đã gần như thuộc lòng nó còn đâu.
- Nhưng sách cũng làm cho tôi trở thành một người lãng mạn, yếu đuối và cô đơn. Ví dụ như lúc này, nhớ biết bao nhiêu......
Ngày bé bố đi công tác xa, mẹ con ở nhà cứ thế nuôi nhau vài tháng bố về. Có lần bố về vào buổi tối, tôi mải đi chơi gặp ở cửa không nhận ra còn bảo cháu chào chú, chào xong thì chạy sang nhà hàng xóm chơi, không biết bố mình về.
- Đồng lương kỹ sư còm cõi của bố dùng phần lớn vào việc rải đường, bố mẹ chẳng dành dụm được gì, tài sản giá trị nhất trong nhà tôi nghĩ mãi mới ra, là 2 cái xe đạp khung dựng.
- Nhưng có một thứ bây giờ tôi thấy vô cùng đáng giá, ấy là cái tủ sách. Bố mẹ thích đọc sách. Và bố đã mang sách về sau những chuyến công tác từ vùng mỏ xa xôi. Sách được để trong những tủ nhỏ, bọc bìa xi măng ghi chữ bên ngoài. Ngày ấy người ta không làm những quyển sách bìa cứng trừ nhà xuất bản Cầu Vồng nên những quyển sách bìa dày thì được đóng giữ bằng bìa vốn là bìa để treo bloc lịch. Việc đóng những quyển sách như vậy hẳn mất nhiều thời gian và cần tỉ mỉ.
- Một cách nào đó, tôi biết ơn những quyển sách ấy. Những quyển sách đưa tôi đến nhiều vùng đất nhiều số phận, hình thành và nuôi dưỡng ước mơ đi và hướng tới. Sự trải nghiệm trong những trang sách mang lại cho tôi nhiều kỳ thú.
- Tôi nghĩ, thái độ tốt nhất mà tôi muốn có trong cuộc đời này là sống giản dị và yêu thương. Khi còn bé bố thường thức đêm đọc sách, đọc xong thì gọi mẹ dậy đọc nếu đó là sách hay. Lưu giữ những kỷ niệm yêu thương đó trong ký ức, những điều dối trá, cách hành xử tồi tệ trong cuộc sống tôi không nhớ nhiều. Chẳng để làm gì. Bao dung hơn cũng là điều tôi học từ sách.
- Từ sách, tôi là đứa duy nhất chọn thi khối C trong một lớp toàn thi toán. Sự tình cờ của số phận không làm tôi trở thành cô giáo dạy văn hay người trông giữ thư viện như hồi bé mường tượng. Có nhiều người hồi đó thi khối C vì không biết thi gì khác. Tôi thi khối C và đến giờ vẫn vui vì điều đó.
- Bằng sự cảm nhận của bản thân mình, tôi hiểu được giá trị và tầm quan trọng của việc trò chuyện và đọc truyện cho trẻ. Điều đó giúp chúng xây dựng một vốn từ vựng phong phú và có hiểu biết cơ bản về bản chất từ ngữ. Tôi luôn mong muốn đứa trẻ sau này của tôi biết cách đọc chủ động. Đấy cũng là cách mà tôi biết ơn bố mẹ mình.
- Chúng tôi lớn lên, nhà chuyển một lần, những quyển sách được chuyển ra một kệ sắt lớn, thời tiết nhiệt đới làm chúng bị hư hao đi. Chúng tôi dồn chúng vào những thùng các tông, để lên gác xép. Bụi phủ mờ. Chúng tôi vẫn quý sách và có nhiều việc phải lo toan.
- Trong tâm hồn tôi luôn có một tủ sách tinh thần. Khi tôi lớn lên, trưởng thành, nhận ra giá tiền của một cuốn sách luôn là rất cao so với thu nhập của một người lao động bình thường. Tôi xúc động vì điều đó. Nhiều khi đã tự hỏi không biết sau này mình có sở hữu được một tủ sách bằng của bố hay không. Cuộc sống hàng ngày với bao nhiêu điều trăn trở, một lần tôi đã mua lại một cuốn sách tái bản làm kỷ niệm, và không giở ra đọc, thực tế mình đã gần như thuộc lòng nó còn đâu.
- Nhưng sách cũng làm cho tôi trở thành một người lãng mạn, yếu đuối và cô đơn. Ví dụ như lúc này, nhớ biết bao nhiêu......
Books
Những trang sách đi suốt đời vẫn nhớ:
1. Tuổi thơ im lặng - Duy Khán
Bao gồm những mẩu chuyện nhỏ, rất nhỏ về tuổi thơ, gia đình, thế giới xung quanh, những đồ vật biết nói. Cuốn sách giản dị. Người nhỏ đọc thấy hay. Người lớn đọc thấy thương và nhớ. Tuổi thơ nghèo khó bình dị đã trôi qua.
2. Tốt tô chan - Cô bé ngồi bên cửa sổ - Test su ko(Nhật Bản)
Tự truyện của tác giả. Được giới thiệu khi tác giả sang VN trong vai trò đại sứ UNICEF. Có nhiều điều trong cuốn sách này mà những nhà làm công tác giáo dục VN mãi mãi phải học.
3. Tiếng chim hót trong bụi mận gai - Colin Macalau
Tiểu thuyết nổi tiếng viết bởi nữ y tá người Úc, xuyên suốt số phận của 3 thế hệ phụ nữ trong gia đình Kliri: Fiona, Mec ghi, Jaxtia. Không ai có thể biết được những đòn sắp tới mà số phận giáng xuống cho con người(Hình như ở đọan nhân vật Đen chết và Méc ghi cay đắng hỏi Fiona rằng Chúa còn có thể làm gì được chúng ta nữa). Híc, cầu mong ta đừng rơi vào hòan cảnh mà ở đó ta nhận ra được tận cùng nghị lực của mình.
4. Cuốn theo chiều gió - Macgarit Mitchell - bản dịch Dương Tường
Tác phẩm văn học cổ điển thế giới. Khâm phục nghị lực của Scarlet nhưng cũng nhận ra rằng không có gì trên đời tồn tại mãi mãi, kể cả tình yêu he he.
5. Đất vỡ hoang - Mikhain Solokhop
Không phải Sông Đông êm đềm. Ở Đất vỡ hoang có cái hài hước tinh tế của nghệ thuật bậc thầy. Tiểu thuyết hai tập phản ánh thời kỳ nông trang hóa ở Nga những năm...Truyện dễ thương và không nặng nề ám ảnh. Nhân vật ông lão đánh xe cho đồng chí Đa vư đôp là một ông già lẩn thẩn tốt tính hồn nhiên gây cười tội nghiệp tên là Shuka.
6. Thời thơ ấu gian khổ - Iamin Muxtaphin
Là bức tranh thiên nhiên tuyệt đẹp về rừng tai- ga và vùng đất Xiberi rộng lớn. Cuộc sống của những người dân làng Taiset làm nhiệm vụ của hậu phương lớn cho cuộc chiến chống phát xit của Hồng quân Liên Xô. Cuốn sách đọc không bao giờ chán
7. Tuổi thơ dữ dội - Phùng Quán
Một tuổi thơ dữ dội, bi tráng và anh hùng.
8. Cánh đồng bất tận - Nguyễn Ngọc Tư
Theo chủ quan của em Nguyễn Ngọc Tư là một hiện tượng và Cánh đồng bất tận là hiện tượng của Nguyễn Ngọc Tư. Phương ngữ Nam Bộ cộng với các vấn đề xã hội trong thời điểm hiện tại và lựa chọn của người cầm bút là hai đặc điểm của Nguyễn Ngọc Tư mà em luôn yêu quý.
9. Đèn không hắt bóng - Văn học Nhật Bản em quên tác giả, chỉ nhớ là cụ Cao Xuân Hạo dịch từ tiếng Nga
10. Hồi ký Hilarry Clinton
Không phải ngẫu nhiên mà bà Hilary luôn được bầu chọn vào danh sách những người phụ nữ được hâm mộ nhất thế giới. Đọc cuốn này rồi mong muốn bà Hilary trúng cử trong cuộc bầu cử sắp tới, ít nhất thì bà ấy cũng tiếp tục chính sách không hiếu chiến của chồng bà, vả lại nếu đứng đầu nước Mỹ là một người phụ nữ chắc Mỹ không bao giờ đánh I Ran.
Cái đoạn trên là gõ năm ngoái năm kia gì đấy, nên bây giờ có tý lạc hậu. Từ hồi đó đến nay kết nổ đĩa một quả "Tiếng Người" của Phan Việt. Chẹp chẹp. Thật là kết. Hôm qua mình đọc blog anh VMC có nhắc đến bác Ma Văn Kháng muốn bổ sung vào danh sách 10 quyển trên kia 1 quyển dự bị là " Mùa lá rụng trong vườn". Còn bi giờ đang chờ đợi:
- Tìm chồng - Trần Thùy Dương
- Tiếng kiều đồng vọng - Đoàn Minh Phượng
Bạn có kết quyển nào trên kia không?
1. Tuổi thơ im lặng - Duy Khán
Bao gồm những mẩu chuyện nhỏ, rất nhỏ về tuổi thơ, gia đình, thế giới xung quanh, những đồ vật biết nói. Cuốn sách giản dị. Người nhỏ đọc thấy hay. Người lớn đọc thấy thương và nhớ. Tuổi thơ nghèo khó bình dị đã trôi qua.
2. Tốt tô chan - Cô bé ngồi bên cửa sổ - Test su ko(Nhật Bản)
Tự truyện của tác giả. Được giới thiệu khi tác giả sang VN trong vai trò đại sứ UNICEF. Có nhiều điều trong cuốn sách này mà những nhà làm công tác giáo dục VN mãi mãi phải học.
3. Tiếng chim hót trong bụi mận gai - Colin Macalau
Tiểu thuyết nổi tiếng viết bởi nữ y tá người Úc, xuyên suốt số phận của 3 thế hệ phụ nữ trong gia đình Kliri: Fiona, Mec ghi, Jaxtia. Không ai có thể biết được những đòn sắp tới mà số phận giáng xuống cho con người(Hình như ở đọan nhân vật Đen chết và Méc ghi cay đắng hỏi Fiona rằng Chúa còn có thể làm gì được chúng ta nữa). Híc, cầu mong ta đừng rơi vào hòan cảnh mà ở đó ta nhận ra được tận cùng nghị lực của mình.
4. Cuốn theo chiều gió - Macgarit Mitchell - bản dịch Dương Tường
Tác phẩm văn học cổ điển thế giới. Khâm phục nghị lực của Scarlet nhưng cũng nhận ra rằng không có gì trên đời tồn tại mãi mãi, kể cả tình yêu he he.
5. Đất vỡ hoang - Mikhain Solokhop
Không phải Sông Đông êm đềm. Ở Đất vỡ hoang có cái hài hước tinh tế của nghệ thuật bậc thầy. Tiểu thuyết hai tập phản ánh thời kỳ nông trang hóa ở Nga những năm...Truyện dễ thương và không nặng nề ám ảnh. Nhân vật ông lão đánh xe cho đồng chí Đa vư đôp là một ông già lẩn thẩn tốt tính hồn nhiên gây cười tội nghiệp tên là Shuka.
6. Thời thơ ấu gian khổ - Iamin Muxtaphin
Là bức tranh thiên nhiên tuyệt đẹp về rừng tai- ga và vùng đất Xiberi rộng lớn. Cuộc sống của những người dân làng Taiset làm nhiệm vụ của hậu phương lớn cho cuộc chiến chống phát xit của Hồng quân Liên Xô. Cuốn sách đọc không bao giờ chán
7. Tuổi thơ dữ dội - Phùng Quán
Một tuổi thơ dữ dội, bi tráng và anh hùng.
8. Cánh đồng bất tận - Nguyễn Ngọc Tư
Theo chủ quan của em Nguyễn Ngọc Tư là một hiện tượng và Cánh đồng bất tận là hiện tượng của Nguyễn Ngọc Tư. Phương ngữ Nam Bộ cộng với các vấn đề xã hội trong thời điểm hiện tại và lựa chọn của người cầm bút là hai đặc điểm của Nguyễn Ngọc Tư mà em luôn yêu quý.
9. Đèn không hắt bóng - Văn học Nhật Bản em quên tác giả, chỉ nhớ là cụ Cao Xuân Hạo dịch từ tiếng Nga
10. Hồi ký Hilarry Clinton
Không phải ngẫu nhiên mà bà Hilary luôn được bầu chọn vào danh sách những người phụ nữ được hâm mộ nhất thế giới. Đọc cuốn này rồi mong muốn bà Hilary trúng cử trong cuộc bầu cử sắp tới, ít nhất thì bà ấy cũng tiếp tục chính sách không hiếu chiến của chồng bà, vả lại nếu đứng đầu nước Mỹ là một người phụ nữ chắc Mỹ không bao giờ đánh I Ran.
Cái đoạn trên là gõ năm ngoái năm kia gì đấy, nên bây giờ có tý lạc hậu. Từ hồi đó đến nay kết nổ đĩa một quả "Tiếng Người" của Phan Việt. Chẹp chẹp. Thật là kết. Hôm qua mình đọc blog anh VMC có nhắc đến bác Ma Văn Kháng muốn bổ sung vào danh sách 10 quyển trên kia 1 quyển dự bị là " Mùa lá rụng trong vườn". Còn bi giờ đang chờ đợi:
- Tìm chồng - Trần Thùy Dương
- Tiếng kiều đồng vọng - Đoàn Minh Phượng
Bạn có kết quyển nào trên kia không?
Thứ Hai, 14 tháng 9, 2009
Một đoạn trích đẹp
Thời thơ ấu gian khổ là một câu chuyện đẹp giản dị kể về cuộc sống cuộc chiến đấu của những người dân làng Tai - set ven rừng Tai - ga, bối cảnh câu chuyện từ lúc bắt đầu cho tới khi kết thúc chiến tranh Vệ quốc. Cũng giống như " Thép đã tôi.." tác giả câu chuyện sống nó rồi mới viết nó, nhân vật chính của câu chuyện chú bé Gia min đã cùng với những người dân làng Tai - sét sống, chiến đấu, lao động và học tập kiên cường làm nhiệm vụ của hậu phương lớn đảm bảo cho những tuyến đường sắt luôn luôn thông suốt ra mặt trận, góp phần chiến thắng phát xít.
Đây là một câu chuyện dài, với lối viết dung dị, văn phong trong sáng, toàn bộ câu chuyện không có nhiều kịch tính, thắt nút mở nút nhưng nổi bật lên là tình yêu thiết tha của tác giả với con người và vùng đất ven rừng Tai ga, có thể hiểu với con người và thiên nhiên như thế, họ đã sống và cống hiến. Câu chuyện này không biết vì sao...không thấy nổi tiếng.
Mình thích đoạn trích này. Ngày xưa đọc xong rồi suy nghĩ mãi, không biết ước mơ thứ nhất của Giamin là gì, thật ngố:))
" Các chàng trai và các cô gái quay tròn dưới điệu nhạc đượm buồn. Thậm chí Giamin không nhận thấy Tamara đã cùng các bạn gái đến từ bao giờ.
Trong khi cậu đang suy nghĩ có nên đến với cô ta hay không thì Nhura giật tay Tamara, gật đầu về phía cậu, liến thoắng nói với Tamara một điều gì đó.
" Điều nhảy sau thế nào mình cũng mời Tamara. Mình sẽ đi tới và nói: Cho phép tôi được mời chị cùng nhảy? Thế thôi, có gì phải sợ - Giamin nghĩ vậy và cảm thấy hồi hộp hơn trước.
Sau điệu vanxơ, Giamin rụt rè đi lại chỗ cô gái. Chào xong cậu hỏi họ bây giờ đang làm gì, lúc nào thì năm học bắt đầu. Rồi cậu nói về các vì sao, rằng các vì sao mới đẹp làm sao, nhiều lần xem phim cậu thấy các chàng trai vẫn bắt đầu nói chuyện với các cô gái như vậy. Tamara và các bạn nhìn nhau cười. Giamin đỏ mặt, không biết nói gì nữa. Cậu có cảm giác như tất cả đang nhìn và lắng nghe những lời nói ngốc nghếch của cậu.
Cuối cùng Misa đã chơi đến bài " Andriusa". Ai mà chẳng thuộc lời của bài hát chân thành và hơi có phần lả lơi này:
Ơi, Anđriusa, tại sao chúng ta phải buồn
Chớ vội cất đàn, hãy chơi to lên nào
Chơi lên cho núi đồi phải nhảy
Và các vườn cây xanh tươi phải xào xạc...
Giamin vẫn đỏ mặt, lo lắng nghĩ " Mong sao Nhura không mời Tamara nhảy trước mình'. Cuối cùng, cậu lấy hết can đảm lại gần Tamara khẽ nói
_ Ta ra nhảy đi....
Mấy giây mà Giamin chờ Tamara trả lời đối với cậu lâu như hàng thế kỷ. Nếu cô từ chối thì cậu sẽ nói to cho mọi người nghe: " Tôi muốn thử cô đấy thôi"
_ Mình đã nghĩ là cả điều này cậu cũng không mời mình đấy. Đi hái quả cũng có cho theo đâu... - Tamara mỉm cười rất cởi mở làm Giamin lập tức quên hết những gì cậu vừa nghĩ.
Cậu hoàn toàn ngây ngất vì hạnh phúc. Cậu nghe thấy hơi thở của cô, mái tóc quăn của cô đã mấy lần chạm má cậu. Cô ta bé và mảnh dẻ làm sao - cậu nghĩ và tưởng như có thể nâng cô trên hai tay mà nhảy cũng được.
- Sao trước đây cậu không mặc bộ quần áo này? - Tamara đột ngột hỏi - Cậu mặc vừa lắm - cô nói tiếp, chân thật.
- Thật chứ?
- Tất nhiên rồi - cô gái lại mỉm cười.
- Mình tiễn Tamara về nhà nhé? - Cậu hỏi rồi dừng nhảy, hoảng sợ vì chính câu hỏi của mình. Cậu không nhận thấy người khác đang va vào mình, trách cậu đứng cản họ nhảy.
- Thế nào tất cả chúng ta cũng về cùng nhau. Nhà chúng ta ở gần nhau cả mà. Một mình, mình sợ lắm - cô gái trả lời, vẻ như lúng túng.
- Không mình muốn tiễn Tamara về một mình kia - Giamin nói, giọng đã tự tin hơn.
- Được - nghĩ một lúc, Tamara khẽ đáp.
Ban đêm trời đã rét, báo hiệu mùa thu đang đến. Hơi lạnh. Giamin và Tamara đi bên nhau, ngón tay họ lúc thì khẽ chạm, đan chéo vào nhau, lúc thì gỡ ra, xa nhau. Rồi bỗng Giamin nói, nói nhanh, về việc cậu sẽ học và làm việc, sau này cậu sẽ tới Matxcowva. Cậu rất muốn được nhìn thấy thành phố này, dù chỉ thấy một lúc thôi...
- Đấy là ước mơ thứ hai của mình - Giamin nói.
- Thế ước mơ thứ nhất là gì? - Tamara tinh nghịch hỏi.
- Bây giờ mình không thể nói.. Một ngày nào đó tự Tamara sẽ hiểu.
Hai người lại im lặng.
Họ đứng rất lâu cạnh nhà Tamara. Giamin cởi áo ngoài khoác lên vai cô. Chiếc áo che kín cô gái như một chiếc bành tô. Nghe có tiếng chân đang bước, họ đứng khuất sau một bóng cây dương cổ thụ cạnh cổng.
- Mình ấm rồi, cẩm lấy - cô gái thì thầm nói và cởi chiếc áo khoác ra - Chắc cậu rét lắm?
- Hoàn toàn không. Mình là dân Xibêri mà - và Giamin lại khoác chiếc áo lên vai cô gái.
- Ngày mai cậu phải đi làm, về đi!
- Không, Tamara về trước.
- Nếu vậy, mình tiễn Giamin nhé, được không? - Tamara nói.
- Được - Giamin cầm tay Tamara. Họ chậm rãi đi dọc đường làng.
- Nhà Giamin đây rồi, về đi. Cầm lấy áo này. Mình chạy về nhà đây.
- Khoan, gượm đã, thế không được - Giamin khẽ giật tay cô gái - Bây giờ mình sẽ tiễn Tamara. Có thể Tamara sẽ gặp điều không hay, biết đâu đấy. Đêm đã khuya. Còn ở đây thì có con chó nào mà không biết mình.
- Không, không cần. Gần đây thôi mà. Việc gì phải sợ cho mình? Tamara từ chối - Thôi thế cũng được, cuối cùng cô đồng ý.
Cứ thế họ tiễn nhau cho đến khi mặt trời bừng sáng ở phương Đông, giấu kín các vì sao ở một nơi nào đấy".......
Đây là một câu chuyện dài, với lối viết dung dị, văn phong trong sáng, toàn bộ câu chuyện không có nhiều kịch tính, thắt nút mở nút nhưng nổi bật lên là tình yêu thiết tha của tác giả với con người và vùng đất ven rừng Tai ga, có thể hiểu với con người và thiên nhiên như thế, họ đã sống và cống hiến. Câu chuyện này không biết vì sao...không thấy nổi tiếng.
Mình thích đoạn trích này. Ngày xưa đọc xong rồi suy nghĩ mãi, không biết ước mơ thứ nhất của Giamin là gì, thật ngố:))
" Các chàng trai và các cô gái quay tròn dưới điệu nhạc đượm buồn. Thậm chí Giamin không nhận thấy Tamara đã cùng các bạn gái đến từ bao giờ.
Trong khi cậu đang suy nghĩ có nên đến với cô ta hay không thì Nhura giật tay Tamara, gật đầu về phía cậu, liến thoắng nói với Tamara một điều gì đó.
" Điều nhảy sau thế nào mình cũng mời Tamara. Mình sẽ đi tới và nói: Cho phép tôi được mời chị cùng nhảy? Thế thôi, có gì phải sợ - Giamin nghĩ vậy và cảm thấy hồi hộp hơn trước.
Sau điệu vanxơ, Giamin rụt rè đi lại chỗ cô gái. Chào xong cậu hỏi họ bây giờ đang làm gì, lúc nào thì năm học bắt đầu. Rồi cậu nói về các vì sao, rằng các vì sao mới đẹp làm sao, nhiều lần xem phim cậu thấy các chàng trai vẫn bắt đầu nói chuyện với các cô gái như vậy. Tamara và các bạn nhìn nhau cười. Giamin đỏ mặt, không biết nói gì nữa. Cậu có cảm giác như tất cả đang nhìn và lắng nghe những lời nói ngốc nghếch của cậu.
Cuối cùng Misa đã chơi đến bài " Andriusa". Ai mà chẳng thuộc lời của bài hát chân thành và hơi có phần lả lơi này:
Ơi, Anđriusa, tại sao chúng ta phải buồn
Chớ vội cất đàn, hãy chơi to lên nào
Chơi lên cho núi đồi phải nhảy
Và các vườn cây xanh tươi phải xào xạc...
Giamin vẫn đỏ mặt, lo lắng nghĩ " Mong sao Nhura không mời Tamara nhảy trước mình'. Cuối cùng, cậu lấy hết can đảm lại gần Tamara khẽ nói
_ Ta ra nhảy đi....
Mấy giây mà Giamin chờ Tamara trả lời đối với cậu lâu như hàng thế kỷ. Nếu cô từ chối thì cậu sẽ nói to cho mọi người nghe: " Tôi muốn thử cô đấy thôi"
_ Mình đã nghĩ là cả điều này cậu cũng không mời mình đấy. Đi hái quả cũng có cho theo đâu... - Tamara mỉm cười rất cởi mở làm Giamin lập tức quên hết những gì cậu vừa nghĩ.
Cậu hoàn toàn ngây ngất vì hạnh phúc. Cậu nghe thấy hơi thở của cô, mái tóc quăn của cô đã mấy lần chạm má cậu. Cô ta bé và mảnh dẻ làm sao - cậu nghĩ và tưởng như có thể nâng cô trên hai tay mà nhảy cũng được.
- Sao trước đây cậu không mặc bộ quần áo này? - Tamara đột ngột hỏi - Cậu mặc vừa lắm - cô nói tiếp, chân thật.
- Thật chứ?
- Tất nhiên rồi - cô gái lại mỉm cười.
- Mình tiễn Tamara về nhà nhé? - Cậu hỏi rồi dừng nhảy, hoảng sợ vì chính câu hỏi của mình. Cậu không nhận thấy người khác đang va vào mình, trách cậu đứng cản họ nhảy.
- Thế nào tất cả chúng ta cũng về cùng nhau. Nhà chúng ta ở gần nhau cả mà. Một mình, mình sợ lắm - cô gái trả lời, vẻ như lúng túng.
- Không mình muốn tiễn Tamara về một mình kia - Giamin nói, giọng đã tự tin hơn.
- Được - nghĩ một lúc, Tamara khẽ đáp.
Ban đêm trời đã rét, báo hiệu mùa thu đang đến. Hơi lạnh. Giamin và Tamara đi bên nhau, ngón tay họ lúc thì khẽ chạm, đan chéo vào nhau, lúc thì gỡ ra, xa nhau. Rồi bỗng Giamin nói, nói nhanh, về việc cậu sẽ học và làm việc, sau này cậu sẽ tới Matxcowva. Cậu rất muốn được nhìn thấy thành phố này, dù chỉ thấy một lúc thôi...
- Đấy là ước mơ thứ hai của mình - Giamin nói.
- Thế ước mơ thứ nhất là gì? - Tamara tinh nghịch hỏi.
- Bây giờ mình không thể nói.. Một ngày nào đó tự Tamara sẽ hiểu.
Hai người lại im lặng.
Họ đứng rất lâu cạnh nhà Tamara. Giamin cởi áo ngoài khoác lên vai cô. Chiếc áo che kín cô gái như một chiếc bành tô. Nghe có tiếng chân đang bước, họ đứng khuất sau một bóng cây dương cổ thụ cạnh cổng.
- Mình ấm rồi, cẩm lấy - cô gái thì thầm nói và cởi chiếc áo khoác ra - Chắc cậu rét lắm?
- Hoàn toàn không. Mình là dân Xibêri mà - và Giamin lại khoác chiếc áo lên vai cô gái.
- Ngày mai cậu phải đi làm, về đi!
- Không, Tamara về trước.
- Nếu vậy, mình tiễn Giamin nhé, được không? - Tamara nói.
- Được - Giamin cầm tay Tamara. Họ chậm rãi đi dọc đường làng.
- Nhà Giamin đây rồi, về đi. Cầm lấy áo này. Mình chạy về nhà đây.
- Khoan, gượm đã, thế không được - Giamin khẽ giật tay cô gái - Bây giờ mình sẽ tiễn Tamara. Có thể Tamara sẽ gặp điều không hay, biết đâu đấy. Đêm đã khuya. Còn ở đây thì có con chó nào mà không biết mình.
- Không, không cần. Gần đây thôi mà. Việc gì phải sợ cho mình? Tamara từ chối - Thôi thế cũng được, cuối cùng cô đồng ý.
Cứ thế họ tiễn nhau cho đến khi mặt trời bừng sáng ở phương Đông, giấu kín các vì sao ở một nơi nào đấy".......
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)