Thực là nghỉ ở nhà mà bất an sao đó.
Sáng nay mẹ gọi H dậy chặt quả mít ngoài vườn, lơ mơ nghe mẹ nói đêm qua nằm thấy mùi mít chín cây.
Trời mưa và mít chín.
Chỉ có điều mình về đây rồi mà không thấy nhắn tin; hỏi thì bảo thích nói chuyện trực tiếp hơn.
Mình ghét ai đó làm cho mình ngẫn ngẫn.
Mệt.
Post lại đây một đoạn text từ năm 2006, cái nhân vật trữ tình ở đoạn cuối là tuởng tượng ra. Khổ, toàn là tưởng tượng.
" Khi ta ở chỉ là nơi đất ở"
- Đó là vùng đất nơi tôi sinh ra, trong một bài văn cấp 2 tôi miêu tả là thị xã đẹp nhất vùng đồng bằng Bắc Bộ vì nó có cả núi sông và đồng ruộng. Sau này, khi lật tập hồi ký của nhạc sỹ Phạm Duy trên Đinh Lễ, thấy ông chiết tự cái tên địa danh có nghĩa là nơi con kiến an nhàn tôi bỗng ngộ ra một điều, có lẽ số phận mỗi vùng đất, mỗi con người đều bắt đầu bằng một cái tên. Với bán kính khoảng hai cây số vuông, đứng trên đỉnh núi Thiên Văn nhìn xuống cảnh làng mạc chen lẫn ruộng đồng, con sông Văn Úc chảy quanh, xa xa ống khói của nhà máy nào đó nhả những cột khói lên trời. Cảnh đẹp giản đơn bình dị mà có lúc cũng khó có cái cứng rắn nào có thể kìm lòng.. Sau này lớn đọc thơ Hoàng Anh Tú: HN nhỏ như bàn tay con gái/ Nhỏ như tay em trong tay anh" mà nghĩ trời ơi HN người ta còn xem nhỏ vậy, không biết quê mình nhỏ cỡ nào?
- Cẩm Phả là vùng đất giờ chỉ còn trong ký ức. Đó là nơi tôi ra chơi vào mỗi dịp nghỉ hè. Trong hình dung, Cẩm Phả là một thị xã với những con đường đầy bụi, thiếu vắng cây xanh, với những nhà tập thể cao tầng như những hộp vuông rubich cũ, mỗi chiều tan ca đứng trên tầng cao nhìn xuống công nhân nhà máy tản ra như những đàn kiến thợ. Có lẽ đó cũng là hình ảnh đầu tiên cho tôi khái niệm về lao động tập thể, tan ca, còi tầm. Xa Cẩm Phả đã lâu cũng không có dịp trở lại, vài lần đi Hạ Long, lần nào cũng nhớ ngày xưa mình đã được đi tắm ở một cái vịnh gần Cẩm Phả, có nhiều sứa lắm, mà không nhớ ngày xưa có phải mình đã đến Hạ Long ( từ Cẩm Phả) rồi không?
- Điều tôi thích vô cùng ở Huế là cái an nhiên, tự tại nơi này. Tôi không muốn dùng chữ thành phố vì có lẽ Huế không có đủ tố chất của một thành phố. Huế đẹp nhất vào mùa mưa, vì Huế buồn. Tôi đến Huế vào năm Elnino, đất trời dội lửa xuống TP miền Trung, vẫn thấy Huế đẹp kinh dị trong một nỗi buồn kinh điển. Có mười mấy triều vua đời Nguyễn đã ở đây và xây lên những lăng tẩm thành quách để bây giờ khách du lịch ghé qua. Vua bây giờ mua nhà nước ngoài, vua thời ấy thì xây lăng, để lại những công trình kiến trúc hoàn hảo. Nhịp sống lặng lẽ. Một cửa hàng văn phòng phẩm đối diện KS sáng nào cũng 10 h mới mở cửa hàng. Tản bộ ra phía cầu Trường Tiền qua chợ Đông Ba sẽ đi qua một trường trung học. Buổi tan truờng, nhìn áo dài trắng xoá cả con đường, nhớ một câu hát ngân lên :" Đường Phuợng bay mù không lối vào. Hàng cây lá xanh màu với nhau"
- Nếu off làm một ngày sẽ thấy Hà Nội không chỉ tắc đường, Hà Nội vẫn có những góc đẹp nở hoa sưa trắng hay hoa lộc vừng, ngồi ở góc Lý Thường Kiệt cắt Hàng Bài thấy Hà Nội bận rộn mà vẫn thanh bình, phố chính nhưng ít biến động. Hà Nội (chính ra) cũng là một nơi rèn luyện trí thông minh, lòng đam mê cuộc sống, khả năng làm xúc động người khác và biết xúc động trước một tâm hồn khác. Có người đi rất xa rất xa viết thư về nói nhớ Hà Nội, dù Hà Nội không phải quê hương. Chắc là vì, HN gắn với một chút tuổi trẻ, phải không nào?
Thứ Ba, 11 tháng 8, 2009
Thứ Sáu, 7 tháng 8, 2009
Tháng sáu
Papa
Hôm nay đã qua rằm tháng sáu. Còn mấy ngày nữa là giỗ cha. Con đã viết đơn xin nghỉ phép, vừa được duyệt. May quá, thế là con sẽ có hẳn một tuần ở nhà. Sẽ thức dậy khi nắng chiếu vào tận giường, mở mắt là nghe tiếng chim hót, đầu óc không vướng bận chuyện công việc. Cuộc sống thật đáng giá!
Con đang nghe nhạc trong một blog cá nhân, bài hát với tiếng đệm ghi ta thật nhẹ nhàng do một ông già hát. Con lắng nghe thanh âm ngân nga mà không rõ lời, cũng không cần nghe rõ lời. Lòng con không tự nhiên mà nhớ cha, con vẫn nhớ những khi lòng sâu lắng. Con nhớ khi nghe bài hát này, dù cha chưa bao giờ biết chơi ghi ta, dù con không hiểu bài hát đó nói gì.
Con đã viết cho cha nhiều lá thư, con để chúng nhiều nơi trên một diễn đàn. Đã mấy năm con không quay lại đó, hôm nọ định lấy lại mới biết nó đã thay giao diện rồi. Con viết thư cho cha trong yahoo 360. Yahoo 360 đóng cửa. Gửi gió cho mây ngàn bay. Nỗi yêu thương.
Hôm nay đã qua rằm tháng sáu. Còn mấy ngày nữa là giỗ cha. Con đã viết đơn xin nghỉ phép, vừa được duyệt. May quá, thế là con sẽ có hẳn một tuần ở nhà. Sẽ thức dậy khi nắng chiếu vào tận giường, mở mắt là nghe tiếng chim hót, đầu óc không vướng bận chuyện công việc. Cuộc sống thật đáng giá!
Con đang nghe nhạc trong một blog cá nhân, bài hát với tiếng đệm ghi ta thật nhẹ nhàng do một ông già hát. Con lắng nghe thanh âm ngân nga mà không rõ lời, cũng không cần nghe rõ lời. Lòng con không tự nhiên mà nhớ cha, con vẫn nhớ những khi lòng sâu lắng. Con nhớ khi nghe bài hát này, dù cha chưa bao giờ biết chơi ghi ta, dù con không hiểu bài hát đó nói gì.
Con đã viết cho cha nhiều lá thư, con để chúng nhiều nơi trên một diễn đàn. Đã mấy năm con không quay lại đó, hôm nọ định lấy lại mới biết nó đã thay giao diện rồi. Con viết thư cho cha trong yahoo 360. Yahoo 360 đóng cửa. Gửi gió cho mây ngàn bay. Nỗi yêu thương.
Thứ Ba, 4 tháng 8, 2009
Nhảm
Hôm nọ đi Thái Bình trên xe khách Hoàng Hà, nhìn thấy slogan của xe là :"Nếu bạn không tích cực làm việc ngày hôm nay thì ngày mai bạn sẽ phải tích cực đi tìm việc"
Không biết công ty Hoàng Hà có kinh doanh đa nghề không, nhưng nhìn cái khẩu hiệu dài dòng rối rắm chẳng ăn nhập gì đến vận tải, khách hàng hay lái xe phụ xe này thì bói ông giám đốc ở đó là người độc đoán. Độc đoán đến nỗi bao nhiêu nhân viên không ai nói rằng sếp ơi em chưa thấy ở đâu có slogan tối nghĩa như vậy.
Cũng lâu lâu rồi, hình như từ hồi kinh tế suy thoái, mình không được xem cái quảng cáo nào hay. Nên cứ nhớ quảng cáo một loại kem tẩy lông , đại để là có một cô giơ cái nhíp ra bảo anh ơi giúp em, thế là xuất hiện một anh bảo anh có cái này cho em. Cái này ở đây là kem tẩy lông Lưu Ly.
Ngoài ra còn có quảng cáo thuốc nam gì mà một người khỏe hai người vui. Tuần trước vớ bở xem được đoạn cuối một loại thuốc nam gì mà cả nhà (2 người) cùng "mãn nguyện". Lúc ấy chưa nghĩ ra viết blog nên không để ý tên thuốc là gì.
Mấy hôm nay không biết sao lại không đọc được mấy blog ưa thích bên Mulpli; nhất là của blog Giày đỏ. Mình chưa bao giờ comment bên blog đó, nhưng hiếm hoi tác giả quẳng lên đó một bài đã đăng báo là đọc như vớ được.
Không biết công ty Hoàng Hà có kinh doanh đa nghề không, nhưng nhìn cái khẩu hiệu dài dòng rối rắm chẳng ăn nhập gì đến vận tải, khách hàng hay lái xe phụ xe này thì bói ông giám đốc ở đó là người độc đoán. Độc đoán đến nỗi bao nhiêu nhân viên không ai nói rằng sếp ơi em chưa thấy ở đâu có slogan tối nghĩa như vậy.
Cũng lâu lâu rồi, hình như từ hồi kinh tế suy thoái, mình không được xem cái quảng cáo nào hay. Nên cứ nhớ quảng cáo một loại kem tẩy lông , đại để là có một cô giơ cái nhíp ra bảo anh ơi giúp em, thế là xuất hiện một anh bảo anh có cái này cho em. Cái này ở đây là kem tẩy lông Lưu Ly.
Ngoài ra còn có quảng cáo thuốc nam gì mà một người khỏe hai người vui. Tuần trước vớ bở xem được đoạn cuối một loại thuốc nam gì mà cả nhà (2 người) cùng "mãn nguyện". Lúc ấy chưa nghĩ ra viết blog nên không để ý tên thuốc là gì.
Mấy hôm nay không biết sao lại không đọc được mấy blog ưa thích bên Mulpli; nhất là của blog Giày đỏ. Mình chưa bao giờ comment bên blog đó, nhưng hiếm hoi tác giả quẳng lên đó một bài đã đăng báo là đọc như vớ được.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)