Thứ Hai, ngày 24 tháng 12 năm 2012

Bài thánh ca đó còn nhớ không em?

Vậy là 2012 đã gần đi qua rồi. Đêm hôm qua tôi viết một entry buồn rồi trong lúc bôi đen để làm thẳng hàng các con chữ tôi đã chạm vào nút delete khiến nó biến mất như chưa từng có lúc tôi vừa khóc vừa gõ như vậy. Hà Nội lạnh một cách kiêu kỳ. Sau hai ngày cuối tuần nằm ở trong nhà thì tôi cũng rón rén mũ áo giày tất để đi gặp một người bạn đang thực sự muốn chết vì quá tuyệt vọng dù trước đó bạn là một người quả cảm can trường. Đi về tôi nghĩ những lúc tôi bế tắc tôi không có bạn bên cạnh mà lại có những người khác, thế những lúc "những người khác" ấy bế tắc thì tôi ở đâu, chịu chả biết được vì cuộc sống có phải trao đi đổi lại trực tiếp như vậy đâu. Nói chung tôi chỉ bảo bạn ấy là người ta ai cũng phải sống hết số của mình, Nam Tào Bắc Đẩu chưa gạch tên đâu mà phải xoắn. Xong rồi chúng tôi đi về trong thời tiết lạnh tê tái nhưng được cái không mưa nên đẹp lắm, rất phù hợp cho những ai muốn hưởng rét ở Hà Nội, trên Vincom mọi người mặc đẹp và lóc nhóc đông nghịt trẻ con chụp ảnh.
Hai năm rồi tôi không đọc sách văn học. Đầu tiên là vì bận quá, đến lúc hết bận rồi thì thói quen cũng kịp mất đi, tôi chả thấy tha thiết với cái gì. Hôm nọ mẹ tôi lên chơi đã mang một nửa tủ sách của tôi về nhà, còn một nửa tôi đã hứa tặng cho một người bạn. Khi giải phóng sách đi tôi thấy nhẹ nhàng lắm, chẳng ngờ có  thứ mình từng quan trọng nâng niu mà lại có thể cho đi nhẹ nhàng như vậy. Vậy nên tôi nghĩ xét cho cùng, đời này chẳng có gì là không thể buông bỏ được, kể cả nỗi buồn hay niềm đau. Người lạc quan thì vui sống còn người bi quan  thì lúc nào cũng tìm ra lý do để buồn hết. Viết đến đây tôi nghĩ ờ đọc sách văn học cũng làm mình lạc quan lên bao nhiêu đấy chứ, nhưng mà thói quen đã mất rồi còn đâu, giữ làm gì tình ơi đã bay xa.
Sao càng gõ càng lan man sang cái gì vậy ta? Thôi thì thân chúc các bạn bè blog một mùa Noel an lành và năm mới hạnh phúc. Rất nhiều người trong chúng ta còn một cái Tết nguyên đán đang chờ, hy vọng Tết sẽ làm mọi thứ trong tôi hồi sinh.

13 nhận xét:

  1. Chúc D sớm hồi sinh, với cuộc sống và với tình yêu văn học. :)

    Trả lờiXóa
  2. Nàng có thể không tin Chúa Jesus, nhưng nên học tập tinh thần - chết 3 ngày thôi, rồi phải hồi sinh!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hôm nay là hết 3 ngày rồi đấy Nina ạ, hi hi. Mà Chúa bị chết 3 ngày hả chị?

      Xóa
  3. Hồi sinh ngay đi thôi chứ việc gì phải đợi được lì xì, nhớn zồi mà, :))

    Noel An lành !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Vâng ạ, em hồi sinh ngay đây. Cảm ơn bác nhắc em vụ lì xì, có người nợ em thì phải.

      Xóa
  4. Tại hem đọc nữa nên mới hem vui đó. Cái gì ko níu chứ đọc thì rất nên, đó là niềm vui không phụ thuộc bất cứ ai, hoàn cảnh nào em ạ :)

    Trả lờiXóa
  5. Đọc lại đê, lười như chị mà đôi khi vẫn phải đọc cho đầu óc khỏi mụ mị đới :))

    Trả lờiXóa
  6. Hiza, sách văn học làm cho em lãng mạn và xa rời thực tế hơn mức cần thiết, mí cả lướt web nhiều làm cho em không tập trung được nữa ;(

    Trả lờiXóa
  7. ai bảo chỉ đọc văn học lãng mạn? tìm mấy tác giả sau nè, Italo Canvino, Milan Kundera, Marai Sandor, Saul Bellow, Ryszark Kapuscinky, Osho, Raymond Carver... Việt nam thì có Nguyễn Vĩnh Nguyên rất đáng quan tâm.

    Trả lờiXóa
  8. Thói quen mất rồi mà muốn lấy lại vẫn được. Chị bắt đầu đọc lại được từ năm nay.
    Hồi sinh được rồi. Mình ko Chúa, được phép chết 5 ngày.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Kể ra nhiều khi cũng lạ lắm chị ạ. Bình thường em không bị say xe. Nhưng có một thời kỳ, đi công tác ấy, cứ gần đến đích là em bị nôn thốc nôn tháo, dù đi xa hay đi gần, cứ gần đến đích là nôn ra. Bạn bè ai cũng ngạc nhiên, em cũng chả hiểu tại sao. Rồi sau đó cũng tự nhiên hết :)

      Xóa
  9. Hình như là 3 ngày, chậc chậc, lâu không đọc Kinh Thánh, quên mất rồi, mà lười chả muốn Google :)

    Trả lờiXóa