Chủ Nhật, 24 tháng 6, 2012

Note for the day

Năm nay các cao thủ xem bóng đá có blog không thấy ai có bài nào. Vì bóng đá thoái trào hay blog, hay là cả hai, hay chủ blog thoái trào, hay kinh tế suy thoái :D

Thứ Tư, 6 tháng 6, 2012

Chim hải âu bay



Những ngày xưa rảnh rỗi, thảng khi vắt tay lên trán nghĩ cách tiết kiệm tiền, làm sao đi nhờ xe tải một chuyến từ bắc vào nam. Chỉ thế thôi cũng vui rồi. Chẳng biết có ngày ngồi trên xe buýt đi 10 ngày dọc miền tây hoang dã của nước Mỹ bao la. Đời sống thật không thể nào biết trước. Trên con đường thiên lý những cảnh trí rộng lớn, hùng vĩ lần lượt mở ra trước mắt thật sự chẳng biết viết gì để mà diễn tả. Có lúc nghỉ chân ngồi nghe người đánh guitar trên phố biển San Fransisco, phía xa hải âu bay lượn trên những cột buồm thấy lòng mình nửa hân hoan nửa nức nở điều gì không rõ, hay vì thế giới quá rộng lớn mà ta không thể nào ôm trọn.
Cầu Cổng vàng:
Công viên quốc gia Yosimite, đường đi lên Yosimite có rất nhiều cối xay gió miệt mài quay tít giữa sa mạc mênh mông hút tầm mắt mà bây giờ không tìm thấy hình, không biết ở máy nào.
Đại lộ ngôi sao đây, chụp ảnh cạnh tấm biển ghi tên Tom Cruise và những ngôi sao nhí trong phim Harry Porter huyền thoại trước cửa nhà hát KodakCòn đây là bãi biển Huntington beach, ở đây mình đã ôm chị Hương 2 cái, một cái cho mình và một cái giùm Phụng rồi nha. Biển đẹp, sạch sẽ và khoáng đạt. Sao mình đang viết chữ nó lại gạch dưới ở chân như này gru gru.
Tạm biệt chị Hương yêu quý, mình đi xuyên qua sa mạc nóng bỏng để đến Las Vegas, kinh đô cờ bạc của thế giới he he. Cái gió bỏng rát như tát vào mặt tất cả mọi người khi vừa đặt chân đến Las Vegas. Thật sự mình không có gì nhiều để nói về thành phố này, với những ngôi nhà dát vàng và cái không khí đặc quánh làm hoài nhớ New York nhỏ bé sang trọng và thanh lịch biết bao nhiêu. Chỉ khi bài hát American pie vang lên trên đầu mỗi người cộng với hiệu ứng của âm thanh và hình ảnh chuyển động mới làm mình cảm tình với Las hơn một chút. Ai ai cũng muốn nghe lại bài hát này, rồi mình sẽ up video lên sau nhé. Grand Canyon đây, kỳ quan thế giới, vùng đất bị sụt lún cách đây mấy nghìn năm. Bỏ ra 190 usd một người bạn sẽ được lên trực thăng bay lượn xuống đáy vực, máy bay bay sát sườn núi cho cảm giác mạnh như trong chương trình Discovery.Hơi đắt phải không? nên tôi chọn cách ở lại trên đỉnh như thế này. Mình vẫn có thể bay lên theo cách mà mình muốn :)Để kết thúc entry này, tôi post lên những bức ảnh về đập Hoover - Hoover Dam. Một công trình xây dựng vĩ đại điều hòa thủy lợi toàn bộ miền Tây nước Mỹ - những thành phố trong sa mạc - một kỳ quan khiến tôi thực sự khâm phục, cảm động về trí tuệ và năng lực lao động của con người. Đập Hoover được xây dựng từ năm 1931 đến năm 1935 thì được hoàn thành, thời kỳ đó nước Mỹ trong phim Cuốn theo chiều gió còn đi ngựa và mặc váy lồng gà. Về đập Hoover - anh Gác xép vừa mới đi về và giới thiệu rất hay ở đây.

Thứ Bảy, 26 tháng 5, 2012

New York city










1. Một Chinatown bẩn bẩn hôi hám với hàng hóa kém chất lượng giống nhưchợ Đồng Xuân, Bến Thành, chợ Rồng, chợ Hàn.... Đi trong những con phố người Tàu này, nhớ đến bộ phim truyền hình mang tên "Người Bắc Kinh ở New York". Lisa, một gái người Thượng Hải nói mỗi lần đến NY ấy cảm giác như trở về nhà, NY giống Thượng Hải.
2. Thoát ra khỏi phố Tàu thật thở phào nhẹ nhõm. Hàng người xếp hàng dài trên phố Brooklyn để chụp ảnh con trâu vàng, biểu tượng của chứng khoán phố Wall:
Mình cũng show hàng phát:
Đi vào phố Wall, chụp ảnh ngôi nhà số 14, nhưng cái ảnh đấy xấu nên không đưa lên đây. Nước Mỹ hình như vẫn đang tranh cử, có một chú không biết là phóng viên hay ứng cử viên đang biểu diễn ở đây:Đi vào phía trong, chụp ảnh nhà Trump. Hồi yahoo 360 đọc blog Na Sơn thấy nói cuộc thi Hoa hậu hoàn vũ hình như là cuộc thi của nhà TrumpVà bây giờ là Time Square - quảng trường Thời Đại, ban ngày và ban đêm. Phía sau lưng, trên cao là chiếc đồng hồ đếm ngược mà hàng năm vẫn thấy anh Huy Hoàng thời sự nói vào lúc giao thừa dương lịch.
Hãng phim Paramoi:Các nghệ sỹ đường phố:Time Square càng về đêm càng đông đúc và nhộn nhịp. Có rất nhiều art show, có show trình diễn xe ô tô, chắc là siêu xe vì nhìn thấy rất đẹp và vui mắt. Người từ đâu vẫn cứ đổ về rầm rập mà không thấy nóng bức chật chội, chỉ thấy sống động rực rỡ, như thể cái bầu không khí tràn ngập ánh sáng này sẽ kéo dài mãi mãi.
Trụ sở LHQ đây, nhưng ngày thứ 7 không treo cờ. Mình có đọc một chị tên là Thanh Chung nhưng chưa có dịp quen chị ấy :)Đi đôi dép cao su oánh dấu ở đại lộ số 5 phát
Thời trang đồ đôi:Up ảnh đến đây là thấy chán tay rồi. Khi đứng ở quảng trường Thời đại ban đêm đã nghĩ giá như mỗi người chúng ta có duyên may đến đó một lần . Nhưng chiều hôm nay khi đi bộ trong những con đường vắng lặng đơn sơ lại nghĩ mọi sự so sánh đều khập khiễng, vì con đường nào cũng đẹp. Chỉ tiếc phận người bé nhỏ mà không sống được nhiều cuộc đời thôi.



Thứ Ba, 15 tháng 5, 2012

Haiz

Sao bi giờ chả có hứng với cái gì thế nài? Ảnh ọt mọi người tung lên facebook điên cuồng cũng chả vào xem xem có ảnh nào có cái mẹt mình như thế nào mà lấy về nữa. Khéo từ nay đến lúc về chẳng kiếm được quả ảnh đẹp nào show hàng. Càng ngày càng thấy may là không dùng facebook, nơi mà  cảm tưởng như tất cả mọi vấn đề cá nhân đều phơi bày hết cả ra ý. Hôm đầu tiên travel đến  H hỏi so far có thích nước Mỹ không; hnay H hỏi đã chán nước Mỹ chưa. He he, chán thì chán lâu rồi nhưng mà còn phải đi một đoạn nữa mới được về đất nước lầm than của mình ý. Từ giờ đến cuối tuần là đi điên cuồng luôn ý. Mà cái blog này nó tự thay đổi nội thất trong nhà nhỉ, vào đây cứ tưởng lạc vào chỗ nào, không biết viết text kèm ảnh lên như nào, nhà quê thật.