Buổi sáng thứ bẩy, chúng tôi mua một vé đi tàu điện ngầm cả ngày để đi lên DC - thủ đô của nước Mỹ với giá 9 us. Người dẫn đường cho chúng tôi tên là Song Song, một cậu bé 16 tuổi nhưng có giới tính nữ đi rất nhanh, she nói tôi sẽ không có thời gian để gặp hẹn gặp bạn tôi ở một chỗ nào đó ở DC bởi vì chúng tôi sẽ walk around rất nhanh. Bến tàu điện đầu tiên là khu Chinatown, sau khi đi vài vòng qua cửa mấy cái bảo tàng thì tôi nhìn thấy một cái hàng rào, ngồi nghỉ dưới bóng mát của một cái cây gì đó ở trong hàng rào tôi đề nghị chụp ảnh cho 2 bạn trong đoàn. Chụp xong đi vài bước nữa tôi lại thấy có nhiều người cũng chụp ảnh ở cái hàng rào này, lúc đó tôi mới định thần nhìn lại hóa ra khi chụp hộ 2 bạn bức ảnh vừa nãy tôi không biết rằng chúng tôi đang đứng trước cửa nhà trắng. Không biết Obama có đang tranh giành từng phiếu một ở trong kia không. Dù sao thì cũng có một vài người thất vọng, có vẻ như Nhà trắng ở bên ngoài trông hơi bé so với biểu tượng quyền lực đỉnh cao mà nó đang nắm giữ :D
Dù sao thì tôi cũng muốn gặp bạn tôi chứ :D. Vì tôi có chút uncomfortable về thẻ tín dụng, tôi muốn nhờ bạn hướng dẫn rút một chút tiền mặt. Vả lại, về lý thuyết, tôi chỉ được đến DC một lần trong đời, nên khi đứng mua hot dog của một người Việt bán hàng trước cửa hàng lưu niệm tôi hỏi bằng tiếng Việt rằng tôi đang đứng ở đâu.. Ngày đầu tiên đến DC mà đã gặp được người Việt bán hot dog rồi đó, thật ngộ. Sau khi gọi nhờ điện thoại tôi chờ 20 phút sau bạn ra đón. Tôi bỗng dưng lên hàng sao trong con mắt các bạn trong đoàn bởi vì sang tận thủ đô của nước Mỹ mà tôi cũng có bạn tới đón đi.
(Tôi hết thời gian dùng nét rồi, hẹn gặp lại sau nhé..I miss all of you)