Thứ Hai, 7 tháng 5, 2012

Some pictures

In weekend.
Buổi sáng thứ bẩy, chúng tôi mua một vé đi tàu điện ngầm cả ngày để đi lên DC - thủ đô của nước Mỹ với giá 9 us. Người dẫn đường cho chúng tôi tên là Song Song, một cậu bé 16 tuổi nhưng có giới tính nữ đi rất nhanh, she nói tôi sẽ không có thời gian để gặp hẹn gặp bạn tôi ở một chỗ nào đó ở DC bởi vì chúng tôi sẽ walk around rất nhanh. Bến tàu điện đầu tiên là khu Chinatown, sau khi đi vài vòng qua cửa mấy cái bảo tàng thì tôi nhìn thấy một cái hàng rào, ngồi nghỉ dưới bóng mát của một cái cây gì đó ở trong hàng rào tôi đề nghị chụp ảnh cho 2 bạn trong đoàn. Chụp xong đi vài bước nữa tôi lại thấy có nhiều người cũng chụp ảnh ở cái hàng rào này, lúc đó tôi mới định thần nhìn lại hóa ra khi chụp hộ 2 bạn bức ảnh vừa nãy tôi không biết rằng chúng tôi đang đứng trước cửa nhà trắng. Không biết Obama có đang tranh giành từng phiếu một ở trong kia không. Dù sao thì cũng có một vài người thất vọng, có vẻ như Nhà trắng ở bên ngoài trông hơi bé so với biểu tượng quyền lực đỉnh cao mà nó đang nắm giữ :D
 Dù sao thì tôi cũng muốn gặp bạn tôi chứ :D. Vì tôi có chút uncomfortable về thẻ tín dụng, tôi muốn nhờ bạn hướng dẫn rút một chút tiền mặt. Vả lại, về lý thuyết, tôi chỉ được đến DC một lần trong đời, nên khi đứng mua hot dog của một người Việt bán hàng trước cửa hàng lưu niệm tôi hỏi bằng tiếng Việt rằng tôi đang đứng ở đâu.. Ngày đầu tiên đến DC mà đã gặp được người Việt bán hot dog rồi đó, thật ngộ. Sau khi gọi nhờ điện thoại tôi chờ 20 phút sau bạn ra đón. Tôi bỗng dưng lên hàng sao trong con mắt các bạn trong đoàn bởi vì sang tận thủ đô của nước Mỹ mà tôi cũng có bạn tới đón đi.
(Tôi hết thời gian dùng nét rồi, hẹn gặp lại sau nhé..I miss all of you)

Thứ Sáu, 4 tháng 5, 2012

Some pictures






Ngày thứ hai, sau khi đã đi chợ mua một tủ lạnh đầy nhóc thức ăn, chúng tôi dậy sớm hăm hở bắt chuyến xe buýt vào trường. Người lái xe buýt hỏi đứa đi đầu tiên rằng có phải đi đến trường Bô rôn ti gì đó không, nó vồn vã trả lời yes yes. Thế là chúng tôi có 60 phút đi xuyên qua những con đường giữa rừng có cánh đồng lúa mạch còn trơ gốc và đàn bò gặm cỏ. Rồi bác tài tốt bụng đi vượt lên một cái xe buýt to hơn, nhảy xuống  nói với người đồng nghiệp rằng mày chở hộ cái lũ bò lạc này đi vào trường với, sau đó hớt hơ hớt hải cuối cùng cũng vừa kịp giờ như thế này đây :D

P/S : My dear friend, I know may be things I  write in this series is not new to you, but I still quick take note  to my Mom look, because I always want my beloved ones have opportunity to enrich their lives capital.

Some picture




Google thay đổi giao diện làm mình hem bít chú thích dưới ảnh như nào. Chúc các bạn ở nhà làm việc vui vẻ nhé, hehe.

Chủ Nhật, 29 tháng 4, 2012

Tháng tư

1. Cách đây vài tháng xem một bộ phim không nhớ Starmovie hay HBO nữa. Phim về Giáng sinh. Có hai vợ chồng nhà nọ tuổi trung niên, họ quyết định không làm giáng sinh vì có cô con gái đi học xa nhà, họ nhớ con và mệt mỏi với những thủ tục của lễ hội nên định không làm gì hết, qua đêm Giáng sinh thì họ sẽ đi du lịch để nghỉ ngơi thôi, họ muốn làm những gì khác với thông lệ.
Nhưng những ngày chuẩn bị cho Giáng sinh họ phải đối mặt với áp lực nặng nề từ những người xung quanh. Đầu tiên là những người bạn gọi điện thắc mắc về bữa tiệc như mọi năm vì hai vợ chồng họ vốn chu toàn và hiếu khách, sau đó là những người hàng xóm trang hoàng nhà cửa, dựng ông già tuyết trên mái nhà, mua những cây thông noel và nhìn lom lom vào ngôi nhà không trang trí của hai vợ chồng lập dị. Hàng xóm theo dõi từng cử động nhỏ của hai ông bà, chặn đường hỏi tại sao, nhìn theo họ những cái nhìn phán xét và thậm chí còn tổ chức thành dàn đồng ca  hát miệt mài phấn khích trước cửa nhà họ. Hai vợ chồng trốn chui trốn nhủi trong nhà tự nhiên sợ hết tất cả mọi thứ.
Chỉ còn vài tiếng nữa là giáng sinh, những giờ phút khác người của họ sắp trôi qua thì cô con gái gọi điện về. Cô muốn dành cho bố mẹ một bất ngờ vì hôm nay cô sẽ dẫn bạn trai của cô về ra mắt. Cô vẫn kể với anh về những đêm giáng sinh tuyệt vời của gia đình cô, truyền thống mà quốc gia của anh ít có, về không khí ấm áp đoàn tụ mà cô trải qua trong ký ức về tuổi thơ ngọt ngào, về món bánh của mẹ, sâm banh mà bố cô thích uống...vân vân và vân vân.
Thế là hai vợ chồng nhà nọ suýt ngất vì sợ hãi. Trong nỗ lực đến kiệt sức họ vẫn không thể nào mua được một cây thông tàm tạm và nguyên liệu đặc biệt để làm món bánh truyền thống. Có nhiều tình huống bi hài diễn ra. Ông bố thỏa thuận mượn cây thông của một gia đình đi nghỉ trong giáng sinh hứa sẽ trả lại trước khi người chủ quay về.Hàng xóm khác nhìn thấy hành động lén lút đoan chắc là ông bà tuy không bỏ tiền ra làm giáng sinh nhưng lại đi ăn trộm cây thông về trưng...vv. Và cuối cùng, kết phim thì bữa tiệc vẫn diễn ra, sâm banh vẫn được bật, có rất đông người cùng nhau chia sẻ niềm vui chào đón giáng sinh và chàng trai ngoại quốc vẫn có dịp chứng kiến một giáng sinh vui vẻ ấm cúng đoàn tụ.

2. Đây không hẳn là một phim hay chỉ có điều, thế nào nhỉ. Rằng con người ta, trong nền văn hóa nào cũng phải chịu những khuôn mẫu theo số đông và rất nhiều khi con người phải làm những điều mình không muốn dù những điều họ muốn làm hoàn toàn không ảnh hưởng đến ai. Nên cứ bắt người khác phải giống mình là một sự độc ác.

3. Muốn viết nhiều nữa, nhưng thôi để entry khác.