1.Bạn mình sống nhiều năm ở Hà Nội bỗng một ngày đẹp trời di cư Sài Gòn, trở thành người Sài Gòn không một chút băn khoăn. Ngày đi bạn ngồi trên máy bay khóc rũ rượi cho tuổi trẻ đã qua cho tình yêu với một thành phố đẹp. Thảng khi, bạn quay lại Hà Nội và thấy mình như khách lạ đảo qua chơi, có lúc còn khó chịu bởi thời tiết, dịch vụ và con người. Thôi thì cũng chẳng dám nói sống ở nơi nào thì hơn, thời 20 mình cứ nghĩ mình sẽ sống mãi ở một vùng ngoại ô của một thành phố cửa biển. Thế mà bây giờ mình đã ở Hà Nội hơn mười năm rồi. Đời người ta, nghe nói mười năm chuyển vận một lần. Bạn ở Sài Gòn một mình trong một căn hộ chung cư, hàng ngày đi làm bằng xe buýt, thi thoảng đi du lịch một mình, không quá thân thiết với ai, không có nhu cầu mở cánh cửa tâm hồn cho người khác bước vào chia sẻ. Một trạng thái thoải mái và trống rỗng. Thôi thì đời này không có đúng sai, chỉ có những lựa chọn và lần lượt những đỉnh cao phải vượt trong đời. Living is a fighting.
2. Một lúc nào đó, có thể mình sẽ hiểu được bạn mình. Hoặc bạn đã đạt đến cảnh giới của sự vững vàng hoặc bạn đã từng tổn thương sâu sắc. Sài Gòn thật là một nơi dễ chịu để sống và lãng quên. Hiện tại, mình không biết cần bao nhiêu thời gian để bình tâm cho một quyết định kinh khủng trong đời, không biết khi nào mình có thể ngồi xuống, nhìn lại quãng đời đã qua và viết lại câu chuyện tình tôi.
3. Tháng tư. Mình dọn nhà sạch sẽ, cất hết quần áo mùa đông vào tủ. Mà trời thì cứ mưa mãi thôi. Nên hoa loa kèn cứ ở ngoài đường :)
I am back to blog. Hello my dear friend.
Hiển thị các bài đăng có nhãn tản mạn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn tản mạn. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Sáu, 25 tháng 4, 2014
Thứ Sáu, 24 tháng 5, 2013
24 May 2013
1. Buổi sáng. Người phụ nữ nằm giường bên cạnh hỏi cô: Cháu có gia đình chưa? Cô đáp Rồi ạ xen một chút bẽn lẽn ngang tàng. Bà bệnh nhân hỏi tiếp: Con mấy tuổi. Cô nói : Năm. Với một vẻ mơ màng, con số tuổi tưởng tượng phát ra trước khi đôi môi cô ngậm chặt và đôi mắt mở to nhìn thẳng vào người đối diện. Người phụ nữ lớn tuổi không để ý điều đó kêu ồ nhìn trẻ vậy. Cô nhắm mắt, cảm nhận dòng điện giật nhè nhẹ trên lưng qua những chiếc kim châm.
Ngoài hành lang, anh hít một hơi cái không khí oi bức rồi thở ra nhẹ nhàng. Rút đôi găng tay ném vào thùng rác, anh trở vào tắt máy điện châm, rút những chiếc kim trên lưng cô. Mọi ngày đó là công việc của sinh viên thực tập. Những bó cơ khoan khoái duỗi dài tạo nên những con sóng lăn tăn bất giác làm cô chìm vào giấc ngủ lơ mơ. Anh hỏi : Chị có kéo giãn không. Tôi có. Vậy chị nằm sấp quay đầu ngược lại phía trong kia., bám chặt tay vào đầu bàn này. Anh sẽ nắm cổ chân cô rồi giật mạnh, sau đó gấp người cô vuông góc với tường rồi lại dồn thế nào đó để cho cái cột sống giãn ra. Nhưng trước đó, khi chỉnh tư thế nằm cho bệnh nhân anh nói : Cẩn thận cái nhẫn.
Cái nhẫn bạc cô đeo ở ngón áp út bàn tay trái. Chỉ người tinh ý mới biết nó không phải là nhẫn cưới và nó không phải bằng vàng trắng. Cô thật sự nhiều lúc biết ơn cái nhẫn trang sức này, bởi người ta, nhiều lúc, chỉ đối xử với cô như một người trưởng thành khi cô đeo cái nhẫn ấy trên tay.
2. Hôm nay đứng ở trên ban công nhìn xuống. Hoa bằng lăng đã tàn phai rã rượi hết, ve cũng không còn kêu inh lên như mấy hôm trước nữa. Bây giờ tôi không còn đặt mục tiêu cho đời mình, cũng không làm gì, chỉ sống thôi, như cánh bèo. Nhờ đó mà thấy mình hạnh phúc hẳn ra. Mọi chuyện trên đời dù có bất ngờ đến không thể tưởng tượng nổi thì cũng được sắp đặt hết rồi.
Dù sao thì cũng phải viết blog thôi. Không thì lúc rảnh mình biết lấy gì mà đọc. Hôm nay đọc lại blog, thấy rõ ràng những lúc mình gõ là những lúc buồn, mà lại thấy tâm hồn xao động, chẳng vì cái gì, chỉ vì những con chữ thì luôn đẹp mà thôi.
Ngoài hành lang, anh hít một hơi cái không khí oi bức rồi thở ra nhẹ nhàng. Rút đôi găng tay ném vào thùng rác, anh trở vào tắt máy điện châm, rút những chiếc kim trên lưng cô. Mọi ngày đó là công việc của sinh viên thực tập. Những bó cơ khoan khoái duỗi dài tạo nên những con sóng lăn tăn bất giác làm cô chìm vào giấc ngủ lơ mơ. Anh hỏi : Chị có kéo giãn không. Tôi có. Vậy chị nằm sấp quay đầu ngược lại phía trong kia., bám chặt tay vào đầu bàn này. Anh sẽ nắm cổ chân cô rồi giật mạnh, sau đó gấp người cô vuông góc với tường rồi lại dồn thế nào đó để cho cái cột sống giãn ra. Nhưng trước đó, khi chỉnh tư thế nằm cho bệnh nhân anh nói : Cẩn thận cái nhẫn.
Cái nhẫn bạc cô đeo ở ngón áp út bàn tay trái. Chỉ người tinh ý mới biết nó không phải là nhẫn cưới và nó không phải bằng vàng trắng. Cô thật sự nhiều lúc biết ơn cái nhẫn trang sức này, bởi người ta, nhiều lúc, chỉ đối xử với cô như một người trưởng thành khi cô đeo cái nhẫn ấy trên tay.
2. Hôm nay đứng ở trên ban công nhìn xuống. Hoa bằng lăng đã tàn phai rã rượi hết, ve cũng không còn kêu inh lên như mấy hôm trước nữa. Bây giờ tôi không còn đặt mục tiêu cho đời mình, cũng không làm gì, chỉ sống thôi, như cánh bèo. Nhờ đó mà thấy mình hạnh phúc hẳn ra. Mọi chuyện trên đời dù có bất ngờ đến không thể tưởng tượng nổi thì cũng được sắp đặt hết rồi.
Dù sao thì cũng phải viết blog thôi. Không thì lúc rảnh mình biết lấy gì mà đọc. Hôm nay đọc lại blog, thấy rõ ràng những lúc mình gõ là những lúc buồn, mà lại thấy tâm hồn xao động, chẳng vì cái gì, chỉ vì những con chữ thì luôn đẹp mà thôi.
Thứ Sáu, 2 tháng 9, 2011
Đường về nhà
Hôm nọ ở trên kênh Starmovies có bộ phim gì có cảnh ông già nói với một cô gái về quyển sách "Đàn ông đến từ sao Hỏa, đàn bà đến từ sao Kim". Cô gái liền hỏi: Ông đọc cuốn đó rồi à? Ông già trả lời: Chưa, nhưng đọc cái tên đã hiểu hết cả nội dung rồi.
Có một bộ phim tên là "Đường về nhà", không được xem phim đó, nhưng cứ nghĩ đó là một phim hay.
Đường về nhà 100km về hướng Đông Bắc tốn thời gian hơn 5 năm về trước. Đường bây giờ chật chội xe tải xe con ngúc ngoắc nhau như trong phố huyện. Rặng vải ven đường quốc lộ ngày xưa vào mùa đỏ ối rực cả một đoạn đường. Đường về bằng phẳng hơn đường đi vì không bị sức nặng của những container đầy hàng tàn phá. Đường đi khó, nhưng không khó vì ngăn sông cách núi, mà khó vì lòng người ngại núi e sông.
Bạn gọi, nói cơ hội không có nhiều, về nhà đi. Bạn ơi, mình đã đủ già để biết thế nào là đơn độc, mình đã đi đủ lâu để trân quý sự đoàn tụ. Nhưng bạn không làm người đi thì không làm sao hiểu nổi.
Ngày mai mình sẽ nấu một nồi cá khoai. Còn hôm nay là món ốc, vừa vặt gai chanh ngoài vườn làm cái khêu. Cái quan trọng nhất của bữa ăn ngon là nguyên liệu, sau đó là gia vị, thói quen, người thưởng thức và ký ức. Mình thích ăn những món từ biển và sông.
đường về nhà luôn khó. Chẳng cần xem phim cũng biết đó là một phim hay.
Đường về nhà 100km về hướng Đông Bắc tốn thời gian hơn 5 năm về trước. Đường bây giờ chật chội xe tải xe con ngúc ngoắc nhau như trong phố huyện. Rặng vải ven đường quốc lộ ngày xưa vào mùa đỏ ối rực cả một đoạn đường. Đường về bằng phẳng hơn đường đi vì không bị sức nặng của những container đầy hàng tàn phá. Đường đi khó, nhưng không khó vì ngăn sông cách núi, mà khó vì lòng người ngại núi e sông.
Bạn gọi, nói cơ hội không có nhiều, về nhà đi. Bạn ơi, mình đã đủ già để biết thế nào là đơn độc, mình đã đi đủ lâu để trân quý sự đoàn tụ. Nhưng bạn không làm người đi thì không làm sao hiểu nổi.
Ngày mai mình sẽ nấu một nồi cá khoai. Còn hôm nay là món ốc, vừa vặt gai chanh ngoài vườn làm cái khêu. Cái quan trọng nhất của bữa ăn ngon là nguyên liệu, sau đó là gia vị, thói quen, người thưởng thức và ký ức. Mình thích ăn những món từ biển và sông.
đường về nhà luôn khó. Chẳng cần xem phim cũng biết đó là một phim hay.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)