Hiển thị các bài đăng có nhãn film. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn film. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 29 tháng 4, 2012

Tháng tư

1. Cách đây vài tháng xem một bộ phim không nhớ Starmovie hay HBO nữa. Phim về Giáng sinh. Có hai vợ chồng nhà nọ tuổi trung niên, họ quyết định không làm giáng sinh vì có cô con gái đi học xa nhà, họ nhớ con và mệt mỏi với những thủ tục của lễ hội nên định không làm gì hết, qua đêm Giáng sinh thì họ sẽ đi du lịch để nghỉ ngơi thôi, họ muốn làm những gì khác với thông lệ.
Nhưng những ngày chuẩn bị cho Giáng sinh họ phải đối mặt với áp lực nặng nề từ những người xung quanh. Đầu tiên là những người bạn gọi điện thắc mắc về bữa tiệc như mọi năm vì hai vợ chồng họ vốn chu toàn và hiếu khách, sau đó là những người hàng xóm trang hoàng nhà cửa, dựng ông già tuyết trên mái nhà, mua những cây thông noel và nhìn lom lom vào ngôi nhà không trang trí của hai vợ chồng lập dị. Hàng xóm theo dõi từng cử động nhỏ của hai ông bà, chặn đường hỏi tại sao, nhìn theo họ những cái nhìn phán xét và thậm chí còn tổ chức thành dàn đồng ca  hát miệt mài phấn khích trước cửa nhà họ. Hai vợ chồng trốn chui trốn nhủi trong nhà tự nhiên sợ hết tất cả mọi thứ.
Chỉ còn vài tiếng nữa là giáng sinh, những giờ phút khác người của họ sắp trôi qua thì cô con gái gọi điện về. Cô muốn dành cho bố mẹ một bất ngờ vì hôm nay cô sẽ dẫn bạn trai của cô về ra mắt. Cô vẫn kể với anh về những đêm giáng sinh tuyệt vời của gia đình cô, truyền thống mà quốc gia của anh ít có, về không khí ấm áp đoàn tụ mà cô trải qua trong ký ức về tuổi thơ ngọt ngào, về món bánh của mẹ, sâm banh mà bố cô thích uống...vân vân và vân vân.
Thế là hai vợ chồng nhà nọ suýt ngất vì sợ hãi. Trong nỗ lực đến kiệt sức họ vẫn không thể nào mua được một cây thông tàm tạm và nguyên liệu đặc biệt để làm món bánh truyền thống. Có nhiều tình huống bi hài diễn ra. Ông bố thỏa thuận mượn cây thông của một gia đình đi nghỉ trong giáng sinh hứa sẽ trả lại trước khi người chủ quay về.Hàng xóm khác nhìn thấy hành động lén lút đoan chắc là ông bà tuy không bỏ tiền ra làm giáng sinh nhưng lại đi ăn trộm cây thông về trưng...vv. Và cuối cùng, kết phim thì bữa tiệc vẫn diễn ra, sâm banh vẫn được bật, có rất đông người cùng nhau chia sẻ niềm vui chào đón giáng sinh và chàng trai ngoại quốc vẫn có dịp chứng kiến một giáng sinh vui vẻ ấm cúng đoàn tụ.

2. Đây không hẳn là một phim hay chỉ có điều, thế nào nhỉ. Rằng con người ta, trong nền văn hóa nào cũng phải chịu những khuôn mẫu theo số đông và rất nhiều khi con người phải làm những điều mình không muốn dù những điều họ muốn làm hoàn toàn không ảnh hưởng đến ai. Nên cứ bắt người khác phải giống mình là một sự độc ác.

3. Muốn viết nhiều nữa, nhưng thôi để entry khác.

Thứ Ba, 1 tháng 3, 2011

Mọi người đều ổn

Tình cờ xem Everybody'fine tối nay. Một bộ phim cảm động làm chảy nước mắt không ngừng giữa lúc sắp kiệt sức cả thể chất lẫn tinh thần. Thật may mắn mình đã được xem bộ phim.

Thứ Sáu, 8 tháng 10, 2010

Dai le va tui






1. Tiêu đề thức thời ghê hem? Mà treo đầu dê bán đậu phụ thôi.

2. Có một ông Viện phó có 2 cậu con trai tên Khánh và Lực. Anh Khánh đi làm ở Lâm Đồng yêu cô Nguyệt là kỹ sư điện mới ra trường, mẹ cô Nguyệt là con phe ghê hem, mẹ cô đến nhà anh Khánh nhờ bố anh Khánh xin cho cô ở lại Hà Nội. Bố anh Khánh cả đời mấy chục năm không làm việc gì xấu hổ với lương tâm rất khinh ghét hành động chạy vạy của mẹ cô Nguyệt. Hai bên mất mặn mất nhạt với nhau nên đôi trẻ cũng hục hoặc, tất yếu hem. Nhưng mà thằng Lực em trai anh Khánh lại cùng bạn xấu đi ăn trộm cái cassette nhà cô Nguyệt. Mẹ cô Nguyệt lấy cái đó làm con tin ép bố anh Khánh xin cho cô Nguyệt trông giữ thư viện ở Viện của ông. Nói chung cô Nguyệt (Như Quỳnh đóng) không biết trông thư viện, tòn lấy nhầm sách:D

3. Phim xem được phết, chứ bây giờ nhảy hú họa vào rạp chẳng hạn thì khả năng phải xem một phim Mỹ vớ vẩn là rất cao. Triết lý cũng ổn. Có điều mình không sống trong cái thời bi tráng đó nên không biết cách kể lại nội dung cho nó mùi. Nhiều cảnh Hà Nội xưa vô cùng hoang vu và lạ lẫm.

4. Mai mình sẽ cho cái bài Hoa sữa của Hồng Đăng lên đây. Vì mình đang nói đến phim "HN mùa chim làm tổ" chiếu free nhân dịp nghìn năm. À quên kể về sau anh Khánh lấy cô gì quên tên là bạn của cô Nguyệt, cô ấy tốt nghiệp xong thì đi lên sông Đà theo sự phân công. Thấy họ cùng nhìn về một hướng ghê hem. Mình biet chị bạn ngày xưa đi lên sông Đà làm phiên dịch rồi về HN làm lớn lun:D

5. Ở nhà hát múa rối TW 57B Đinh Tiên Hoàng đang có chương trình rối nước free vào lúc 9h30 sáng hàng ngày từ mồng 1 đến mồng 10. Mọi người có thời gian thì cố gắng đi xem. Chương trình hay lắm, hôm nay mình xem rồi.

6. Mai mình thoát khỏi Hà Nội rồi. Nhưng mình vẫn online đấy. Vụ nổ pháo hoa 4 mạng chết ngang bằng 4 con gà mình không bàn đến, đồng ý hem, vụ bão lũ mình cũng không bàn đến. Mình chỉ biết bản chất của cuộc sống là không công bằng.

7. Một bạn của mình đang buồn. Mình nhìn thấy bạn online đây mà không gọi bạn. Đóng blog thì ok nhưng có lẽ không nên xóa đi những bài buồn. Bởi vì xét cho cùng, chính nỗi buồn chứ không phải niềm vui là thứ song hành cùng ta trong cuộc sống này. Hug bạn cái, nha.

Thứ Năm, 7 tháng 10, 2010

Đại lễ và tui

1. Tiêu đề thức thời ghê hem? Mà treo đầu dê bán đậu phụ thôi.

2. Có một ông Viện phó có 2 cậu con trai tên Khánh và Lực. Anh Khánh đi làm ở Lâm Đồng yêu cô Nguyệt là kỹ sư điện mới ra trường, mẹ cô Nguyệt là con phe ghê hem, mẹ cô đến nhà anh Khánh nhờ bố anh Khánh xin cho cô ở lại Hà Nội. Bố anh Khánh cả đời mấy chục năm không làm việc gì xấu hổ với lương tâm rất khinh ghét hành động chạy vạy của mẹ cô Nguyệt. Hai bên mất mặn mất nhạt với nhau nên đôi trẻ cũng hục hoặc, tất yếu hem. Nhưng mà thằng Lực em trai anh Khánh lại cùng bạn xấu đi ăn trộm cái cassette nhà cô Nguyệt. Mẹ cô Nguyệt lấy cái đó làm con tin ép bố anh Khánh xin cho cô Nguyệt trông giữ thư viện ở Viện của ông. Nói chung cô Nguyệt (Như Quỳnh đóng) không biết trông thư viện, tòn lấy nhầm sách:D

3. Phim xem được phết, chứ bây giờ nhảy hú họa vào rạp chẳng hạn thì khả năng phải xem một phim Mỹ vớ vẩn là rất cao. Triết lý cũng ổn. Có điều mình không sống trong cái thời bi tráng đó nên không biết cách kể lại nội dung cho nó mùi. Nhiều cảnh Hà Nội xưa vô cùng hoang vu và lạ lẫm.

4. Mai mình sẽ cho cái bài Hoa sữa của Hồng Đăng lên đây. Vì mình đang nói đến phim "HN mùa chim làm tổ" chiếu free nhân dịp nghìn năm. À quên kể về sau anh Khánh lấy cô gì quên tên là bạn của cô Nguyệt, cô ấy tốt nghiệp xong thì đi lên sông Đà theo sự phân công. Thấy họ cùng nhìn về một hướng ghê hem. Mình cũng có chị bạn ngày xưa đi lên sông Đà làm phiên dịch rồi về HN làm lớn lun:D

5. Ở nhà hát múa rối TW 57B Đinh Tiên Hoàng đang có chương trình rối nước free vào lúc 9h30 sáng hàng ngày từ mồng 1 đến mồng 10. Mọi người có thời gian thì cố gắng đi xem. Chương trình hay lắm, hôm nay mình xem rồi.

6. Mai mình thoát khỏi Hà Nội rồi. Nhưng mình vẫn online đấy. Vụ nổ pháo hoa 4 mạng chết ngang bằng 4 con gà mình không bàn đến, đồng ý hem, vụ bão lũ mình cũng không bàn đến. Mình chỉ biết bản chất của cuộc sống là không công bằng.

7. Một bạn của mình đang buồn. Mình nhìn thấy bạn online đây mà không gọi bạn. Đóng blog thì ok nhưng có lẽ không nên xóa đi những bài buồn. Bởi vì xét cho cùng, chính nỗi buồn chứ không phải niềm vui là thứ song hành cùng ta trong cuộc sống này. Hug bạn cái, nha.

Thứ Bảy, 12 tháng 6, 2010

Welcom - Ước muốn di cư

Bilal là một cậu trai người Cuốc trong đám đông bị cảnh sát lôi ra từ thùng xe tải ở biên giới giữa Pháp và Anh. Hình như từ quê nhà I rắc cậu ấy đã đi bộ 4000 cây mới tới chiếc thùng xe tải bị giữ lại này. 17 tuổi, chơi bóng tốt, trốn sang Anh vì một cô gái, bố cô ấy làm việc ở Anh lâu rồi và cách đây nửa năm cô ấy có visa. Cậu dự định khi sang Anh sẽ chơi cho MU.

Chính quyền không muốn thành phố của họ trở thành một thành phố tị nạn trên bản đồ di cư thế giới. Bilal và những người đồng hội tất nhiên bị phân biệt đối xử. Họ vật vờ, câm lặng, chờ thời.

Bilal đi học bơi. Cậu gặp được một người tốt. Thày dạy bơi từng là một vận động viên giỏi. Ông đã bất chấp nhiều phiền toái từ cảnh sat và Cục di trú khi che chở cho Bilal, có lẽ vì Bilal quá ngây thơ. Ông khuyên cậu hãy ở lại Pháp, cậu bơi tương đối tốt, đừng làm những việc không thể. Nhưng cậu không nói gì. Cô gái cậu yêu đang bị ép gả chồng và cô ấy chờ cậu sang, cô thường khóc trên điện thoại và hỏi bao giờ thì anh đến được.

Cuối phim, Bilal đã chết trong lần thứ hai bơi vượt biển Măng xơ, cậu bé chết trong nỗ lực trốn chạy chiếc tàu cứu hộ của Hoàng gia Anh khi chỉ còn cách bờ 800 met, cậu sợ người ta lại trả cậu về Pháp như lần trước. Cậu đi học bơi để bơi vượt biển, phải bơi liên tục 10 tiếng trong nước lạnh 10 độ.

Ông thầy dạy bơi đi sang Anh gặp cô gái, ông đưa chiếc nhẫn của người vợ cũ nói là của Bilal mua cho cô, nó là một chiếc nhẫn cổ. Cô gái không thể đeo được, 10 ngày nữa đám cưới được tổ chức. Cô khóc rằng sao ông không khuyên anh ấy ở lại Pháp. Tôi đã nói - ông trả lời.

Trở về Pháp, ông nói với người phụ nữ ông yêu, người đã từng là vợ và vẫn còn yêu ông, rằng Bilal đã đi bộ 4000 cây để tới nước Pháp, cậu ấy đã bơi vượt biển Măng xơ để đến với người yêu. Còn anh, khi em xách va - li ra đi, anh đã không chạy theo giữ em lại dù chỉ một con phố.

Tìm trên mạng thấy giới thiệu phim này ở đây, nhưng nó bằng tiếng Pháp.

Không biết có phải ngày gì không mà tự nhiên đọc, xem nhiều thứ liên quan đến ước muốn di cư.

Chỉ buồn cười là dẫn Nina đi xem ở Espace, bảo là xem phim Tẩy trần, có Trương Mạn Ngọc nhé, rồi đến lúc xem chẳng biết là phim gì, hóa ra Tẩy trần chiếu lâu rồi, tại vì có 5k một vé, nên cứ mua cả loạt rồi không đi.