Hiển thị các bài đăng có nhãn mùa thu. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn mùa thu. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 4 tháng 10, 2012

Mùa thu

Mình nhận tin nhắn của bạn lúc đang ngồi ở một cái thư viện đẹp nhất Hà Nội, ở cái góc mình ngồi bốn mùa cây lá xanh ngời ngoài cửa kính, bây giờ đang là mùa thu. Bạn nhắn tin "D ơi cv dạo này có bận không, cậu có hay về nhà không, lần nào về dài ngày một chút xuống tớ chơi cho đỡ buồn. Tớ vẫn vậy mà thời gian gần đây có thể nó đau rất nhiều hơn trước mà cũng chẳng biết sao nữa. Tớ vẫn đang cố gắng đây cậu à 

Có thể bạn chẳng bao giờ biết được tin nhắn của bạn đã lôi tớ lên khỏi vũng bùn mang tên trầm cảm kéo dài nhiều tháng nay. Rất nhiều ngày tớ sống trong tâm trạng u hoài mất phương hướng với suy nghĩ rằng những cánh cửa đã đóng lại trước mắt tớ; tớ không ngừng trách cứ bản thân,  tự dằn vặt mình vì những điều không thể thay đổi được. 
Cho tới khi tớ nhận được tin nhắn của bạn. Bạn bị tai nạn đã hai năm nay, cuộc sống đang đầy đủ viên mãn không thiếu bất cứ điều gì đột ngột chấm dứt một nửa. Bạn bây giờ liệt nửa người không phương cứu vãn khi tuổi đời còn quá trẻ. Nghĩ về bạn, tớ thấy rằng tớ đã quá hèn nhát và yếu đuối trong cuộc đời này. Cảm ơn bạn đã dạy cho tớ bài học, tớ vẫn nói, hàng ngày, rằng cuộc sống mong manh, không ai có thể biết trước điều gì sẽ xảy ra ngày mai.
 Nên tớ lại sống một cách bình thường đây. Kệ mẹ nó, những khó khăn vớ vẩn của đời sống này, chỉ là một cái bài test để xếp bạn vào những level khác nhau của ngăn kéo cuộc đời. Và tớ lại viết blog, thật ra tớ biết là tớ còn viết blog. Vì có những người viết như thế này làm cho tớ cảm động.

Thứ Hai, 28 tháng 9, 2009

Vẫn hỏi lòng mình là hương cốm



Ơ, mình cứ tưởng theo thời gian thì con người ta miễn dịch với mùa chứ nhỉ. Sao hôm nay nghe bài hát này chã có lý do gì mà lại thúc động thế.
Vẫn thích, vẫn thích Tuấn Ngọc hát bài này nhất. Chỉ có điều hơi ngu ngu không biết cách post nhạc lên đây.


Paris Có Gì Lạ Không Em

Thơ: Nguyên Sa

Nhạc: Ngô Thụy Miên



Paris có gì lạ không em?
Mai anh về em có còn ngoan?
Mùa xuân hoa lá vương đầy ngõ
Em có tìm anh trong cánh chim?

Paris có gì lạ không em?
Mai anh về giữa bến sông Seine
Anh về giữa một dòng sông trắng
Là áo sương mù hay áo em?

Anh sẽ cầm lấy đôi bàn tay
Tóc em anh sẽ gọi là mây
Ngày sau hai đứa mình xa cách
Anh vẫn được nhìn mây trắng bay.

Paris có gì lạ không em?
Mai anh về mắt vẫn lánh đen
Vẫn hỏi lòng mình là hương cốm
Chả biết tay ai làm lá sen?

Thứ Bảy, 26 tháng 9, 2009

Mùa thu dậy sớm

Sáng nay tự nhiên lại dậy sớm, được cái hôm ngủ thoải mái thì tỉnh giấc sớm. Nhưng mà vẫn dễ chịu, vì thời tiết mát mẻ, trời đất đã sáng rõ mà vẫn bảng lảng sương đâu đây, cảnh vật lại vắng vẻ. Đi chợ đầu mối mua về một đống đồ ăn.
Không hoàn toàn muốn nhưng đã nối dây internet ở nhà. Có nghĩa là có nguy cơ mất ngủ thêm một tý, đau lưng thêm một tẹo, mắt mờ thêm một chút. Thôi cũng đành. Có cố không làm công dân mạng cũng không được. Thảng khi, vào ngày cuối tuần có việc buôn dưa, đi qua chợ ghé vào hàng nét mà giống như bước chân xuống ..địa ngục.
Trung thu năm ngoái vào một ngày chủ nhật. Mình từ HP lên đi xe ôm một bác chừng 55tuổi, giữa đoạn tắc ở Xã Đàn thấy bác nhắn tin gọi điện cho gái nhoay nhoáy, rủ gái đi đạp vịt Hồ Tây, kể cũng choáng. Đi đến đoạn không tắc bác hỏi mình có gia đình chưa. Mình mới giả vờ là có rồi còn hôm nay là đi công tác. Rồi mình mới hỏi bác là sao còn lãng mạn thế (trong bụng nghĩ chả nhẽ cháu bắt hình dong nhầm). Thế là bác mới kể là vợ bác mất òi, có hai đứa con gái đi lấy chồng cả, ngày xưa có vợ có chồng thì cuộc đời không khổ như này, nhiều khi ngồi ăn cơm một mình nghĩ chảy nước mắt, tìm hiểu cô này thế thôi chứ chắc thành cái gì, bây giờ người ta cũng tính, mình có nhà cửa nhưng công ăn việc làm lại không ổn định.
Mình không được đi nhiều nơi. Nhưng cứ nghĩ nếu mình có điều kiện ra nước ngoài sẽ để ý chụp ảnh những đôi vợ chồng già đi sóng đôi, chỉ cần sống cùng nhau cho đến cuối đời đã là một kỳ tích và là một câu chuyện đẹp. Câu chuyện xe ôm kia mình quên sau đó, không biết vì sao hôm nay lại nhớ lại.
Nhân chuyện nối mạng internet lại thấy tiếc mấy tháng mama mới nghỉ hưu mình không về thưòng xuyên để dạy hết bài "lên mạng". Đã dạy được hết phần đầu của phần gõ 10 ngón rồi mình mải đi chơi không ép học sinh của mình học. Hồi đấy cả cô giáo lẫn học sinh cố cho đủ tải thì có phải bây giờ mẹ con mình chát được với nhau không nhỉ. Đấy, con gái có xung khắc thì vẫn (có tý) tình cảm, chứ có phải như cái thằng kia đi làm về nó cắm đầu vào game, nên thành ra là cứ mỗi người một thế giới, tội mẹ ơi là tội.

Thứ Sáu, 25 tháng 9, 2009

Nói với mùa thu



Tôi muốn tìm trên cỏ
Một giọt nước mắt rơi
Tặng anh làm kỷ niệm
Mặn nỗi buồn chia phôi

Anh không là cơn gió
Tôi chẳng phải mùa thu
Biết rằng không thể đợi
Điều chưa đến bao giờ

Dẫu mùa thu có biết
Lòng mình mong bão tràn
Nhưng riêng tôi cũng biết
Bão tắt là thu tan

Thà cứ là cổ tích
Thà cứ là heo may
Nhắm mắt làm trẻ nhỏ
Mơ sao giữa ban ngày

Giữ mùa đừng rụng lá
Để khỏi gom sắc vàng
Giữ lòng đừng lửa cháy
Tránh một mai tro tàn

Thà chỉ là cổ tích
Thà chỉ là heo may
Thà chỉ mùa thu hỏi
Gió có buồn chia tay?

(Nguyễn Thúy Quỳnh-12 Văn Ams - 1996)