Ở Khúc Hạo có một quán cà phê tên là Chim Xanh. Quán đẹp, nhiều cây xanh, giảm giá suốt đời cho khách hàng là nữ, phải cái nhân viên phục vụ chậm. Cách đây 5 năm quán còn vắng, ngồi rất khoái, bây giờ quán lúc nào cũng đông khách, toàn dân văn phòng, và có gắn biển khách hàng tự bảo quản xe.
Bên cạnh cà phê Chim Xanh là một ngôi nhà cổ vườn rộng sân sâu bỏ hoang rất nhiều năm, mình hay ngồi trên tầng hai quán nhìn sang để tìm dấu vết của sự sống ở đó, hình như cũng có, nhưng thưa vắng lắm, rêu mọc khắp nơi, cây cối chen nhau mọc, có cả cây chuối tây, nghe đồn mấy nhà ở đây là nhà của các bác trước ở Bộ Chính trị. Mình luôn có ý nghĩ hôm nào uống cà phê tiện thể sẽ mang cái máy ảnh chụp cái nhà gần hoang đó, nhỡ đâu chụp được cả con sóc đu từ bên cây xoài bên kia sang. Gọi là nhà hoang giữa lòng thành phố.
Nhưng hôm nay vừa đi bộ qua thì thấy nhà cổ đó đã sửa cổng cho rộng ra và mở hàng cà phê fast food ròi. Chắc có bọn nào đi uống thấy Chim Xanh đông khách quá rồi nó gạ được chủ nhà ấy cho thuê địa điểm kinh doanh.
Tiếc quá. Nhà đó để hoang bao nhiêu năm, đã nhịn được đến bây giờ thì nhịn hẳn, lại còn....
Hiển thị các bài đăng có nhãn cà phê. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn cà phê. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Ba, 8 tháng 9, 2009
Thứ Hai, 22 tháng 6, 2009
21.6
Bạn thân mình sinh ngày 21.6
Những năm gần đây, vào ngày 20 mình thường nhắn một tin : "Ngày mai tao sẽ chúc mừng sinh nhật mày". Bạn mình làm nghề dạy học ở nhà, hay giao tiếp với phụ huynh nên lần nào cũng "cảm ơn mày" - cứ như khách:D. Đến ngày 21.6; mình thường nhắn tin "Chúc mừng mày nhân ngày nhà báo". Bạn mình cũng hiểu, lại cảm ơn.
Về phần mình thế là xong nghĩa vụ thiêng liêng của một người bạn, ngày 21.6 mình rất là hay có cơ hội xem các hoạt động văn hóa nghệ thuật; dù các bạn thời để chỏm của mình không có ai theo nghiệp chữ nghĩa. Bởi vì các nhà báo hay kỷ niệm ngày này và công diễn miễn phí, nên những người hà tiện ki bo dư mình toàn phải đi xem, không xem có mà phí tâm huyết trình diễn của người ta à?
Ngày hôm qua mình với chị bạn từ trong Xì Gềnh ra đi đến 25 Bát Sứ để xem "Journalist Got Talent 2009". Há há, đầu đề nghe update phết nhể. Mục đích chính là xem chị nheva hát tiếng Nga, nhưng chờ mãi chạ thấy chị í đâu; nhắn tin hỏi thì được biết là chị đi gần đến nơi rồi nhưng phải quay về vì nhà có việc đột xuất. Hai chị em mình lạc loài giữa một rừng giai thanh gái lịch; ngồi cạnh một em hát bài gì chả nhớ làm ở ngôi sao chấm nét, lúc em ý hát xong đi về cứ thấy mấy bloger Cối, Quê nói gì mà thi cử, em ấy bảo vâng tôi 3 điểm. Lúc ấy mình mới định thần lại hóa ra em tên là Dung. Em là hoa hậu (chả biết còn vương miện không) mới thi lại tốt nghiệp được 3 điểm văn. Bi giờ em là nhà báo ở ngôi sao chấm nét. Hí hí, nghe hài vãi nhỉ. Nói thế chứ tựu trung lại chương trình cũng được phết đấy, toàn các bạn trẻ xinh đẹp và tài năng. Có bạn tên là Hoa hát xẩm hay đến nỗi lặng cả người đi; lại có chị tên là Thanh Hương hát hay lắm, hát nhạc Trịnh với nhạc Phú Quang làm cho cả phòng ngẩn mặt, có bao nhiêu hồn vía bay theo lời ca hết cả. Lúc ngồi dưới thấy chị hay ra ngoài ban công hút thuốc. Mình tiếc đứt ruột cho cái cổ họng của chị ấy nên mới hỏi lão Cá Nục rằng chị ấy hát hay thế sao không nổi tiếng. Cá Nục bảo thời chị ấy không giống thời bây giờ, học nhạc viện xong rồi không đi làm ở đâu cả, chị ấy hay sinh hoạt trong Box Trịnh, anh đang gạ chị ấy đi hát lại. Mình thấy chị nhiều tuổi rồi, nhưng giọng cất lên thì choáng váng lắm. Ở bên Anh có chị Susan 47 tuổi mới ra công chúng, nên mình hy vọng có duyên được nghe chị hát lại ở đâu đó, mà chị lại còn xinh đẹp nữa.
Mình và chị bạn hẹn nhau đến đó từ sớm. Tranh thủ tâm sự. Chị ngồi trên tầng hai nhìn xuống phố cổ, nói về lại Hà Nội thấy thích ghê. Hà Nội hiền. Chị đi Sài Gòn là theo chồng. Về lại Hà Nội cũng là theo chồng con. Nhưng trở lại chị thấy sung sướng lắm. Chị từ giã nghề chị đang làm, dù mình thấy công việc đó cũng được, lương cao. Chị có ý định mở một quán cà phê. Ai trong đời cũng từng có ước muốn sở hữu một quán cà phê.
Chỉ có điều, mình hẹn gặp chị lúc 7 giờ, nên vội vã quáng quàng vơ cái máy ảnh cùn, trên đường rơi cụ nó 2 cục pin nên bây giờ chả có gì làm bằng
Những năm gần đây, vào ngày 20 mình thường nhắn một tin : "Ngày mai tao sẽ chúc mừng sinh nhật mày". Bạn mình làm nghề dạy học ở nhà, hay giao tiếp với phụ huynh nên lần nào cũng "cảm ơn mày" - cứ như khách:D. Đến ngày 21.6; mình thường nhắn tin "Chúc mừng mày nhân ngày nhà báo". Bạn mình cũng hiểu, lại cảm ơn.
Về phần mình thế là xong nghĩa vụ thiêng liêng của một người bạn, ngày 21.6 mình rất là hay có cơ hội xem các hoạt động văn hóa nghệ thuật; dù các bạn thời để chỏm của mình không có ai theo nghiệp chữ nghĩa. Bởi vì các nhà báo hay kỷ niệm ngày này và công diễn miễn phí, nên những người hà tiện ki bo dư mình toàn phải đi xem, không xem có mà phí tâm huyết trình diễn của người ta à?
Ngày hôm qua mình với chị bạn từ trong Xì Gềnh ra đi đến 25 Bát Sứ để xem "Journalist Got Talent 2009". Há há, đầu đề nghe update phết nhể. Mục đích chính là xem chị nheva hát tiếng Nga, nhưng chờ mãi chạ thấy chị í đâu; nhắn tin hỏi thì được biết là chị đi gần đến nơi rồi nhưng phải quay về vì nhà có việc đột xuất. Hai chị em mình lạc loài giữa một rừng giai thanh gái lịch; ngồi cạnh một em hát bài gì chả nhớ làm ở ngôi sao chấm nét, lúc em ý hát xong đi về cứ thấy mấy bloger Cối, Quê nói gì mà thi cử, em ấy bảo vâng tôi 3 điểm. Lúc ấy mình mới định thần lại hóa ra em tên là Dung. Em là hoa hậu (chả biết còn vương miện không) mới thi lại tốt nghiệp được 3 điểm văn. Bi giờ em là nhà báo ở ngôi sao chấm nét. Hí hí, nghe hài vãi nhỉ. Nói thế chứ tựu trung lại chương trình cũng được phết đấy, toàn các bạn trẻ xinh đẹp và tài năng. Có bạn tên là Hoa hát xẩm hay đến nỗi lặng cả người đi; lại có chị tên là Thanh Hương hát hay lắm, hát nhạc Trịnh với nhạc Phú Quang làm cho cả phòng ngẩn mặt, có bao nhiêu hồn vía bay theo lời ca hết cả. Lúc ngồi dưới thấy chị hay ra ngoài ban công hút thuốc. Mình tiếc đứt ruột cho cái cổ họng của chị ấy nên mới hỏi lão Cá Nục rằng chị ấy hát hay thế sao không nổi tiếng. Cá Nục bảo thời chị ấy không giống thời bây giờ, học nhạc viện xong rồi không đi làm ở đâu cả, chị ấy hay sinh hoạt trong Box Trịnh, anh đang gạ chị ấy đi hát lại. Mình thấy chị nhiều tuổi rồi, nhưng giọng cất lên thì choáng váng lắm. Ở bên Anh có chị Susan 47 tuổi mới ra công chúng, nên mình hy vọng có duyên được nghe chị hát lại ở đâu đó, mà chị lại còn xinh đẹp nữa.
Mình và chị bạn hẹn nhau đến đó từ sớm. Tranh thủ tâm sự. Chị ngồi trên tầng hai nhìn xuống phố cổ, nói về lại Hà Nội thấy thích ghê. Hà Nội hiền. Chị đi Sài Gòn là theo chồng. Về lại Hà Nội cũng là theo chồng con. Nhưng trở lại chị thấy sung sướng lắm. Chị từ giã nghề chị đang làm, dù mình thấy công việc đó cũng được, lương cao. Chị có ý định mở một quán cà phê. Ai trong đời cũng từng có ước muốn sở hữu một quán cà phê.
Chỉ có điều, mình hẹn gặp chị lúc 7 giờ, nên vội vã quáng quàng vơ cái máy ảnh cùn, trên đường rơi cụ nó 2 cục pin nên bây giờ chả có gì làm bằng
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)