Hiển thị các bài đăng có nhãn hoai niem. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn hoai niem. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 16 tháng 9, 2011

Một thời vừa đi qua


Tôi nhận ra mình mất một vài thói quen. Đầu tiên là thói quen hát một mình. Bạn học tại chức ở dưới HP gặp nhắc chuyện ngày xưa D hay gục đầu trên bàn lẩm nhẩm, nghe tự nhiên thấy vui vui, rồi nhớ ngày xưa hay hát một mình lắm. Hát lúc nhặt rau băm bèo thái cám, hát lúc chu môi thổi lửa vào bếp mùn cho lửa từ mùn cưa bùng cháy, bay lên không khí những vụn lửa li ti như pháo hoa. Hay hát lúc mất điện, từ bài nọ đến bài kia. Hát cả lúc có điện, hồi thằng H ôn thi đại học, có buổi tối đang hát, nó gọi, chị đừng hát nữa ( để cho nó học bài).
Mắt ngày xưa sáng như sao, mà giờ hơi nhòa. Năm nay, phần lớn thời gian ở trong phòng một mình, không ra ngoài đường, đôi khi cứ đứng dậy bật bật tắt tắt cái bóng điện độ mươi phút một lần, vì tắt đi nhìn máy tính không rõ, mà lại thích ở trong ánh sáng tự nhiên.

Thứ hai là thói quen mua hoa. Tui có nhiều lọ hoa mà giờ không có cắm. Không biết vì sao. Có lẽ, không cần có hoa, tôi cũng tự biết mình đang thế nào. Mà cũng không chắc đâu. Chỉ là tự nhiên không mua hoa nữa. Những lọ hoa bỏ không mở những con mắt tối.

Thứ ba, lâu lắm không đọc. Ngày xưa đọc từ Ngô Thị Giáng Uyên tới Thế giới phẳng. Bây giờ không biết các tác gia đương đại là ai. Nghe bạn L nói có tác giả Thổ Nhĩ Kỳ mới yêu một chị tác giả khác, mình không biết cả hai người. Cũng không thấy làm sao.

Anh bạn kể chuyện đang có chút lằng nhằng với chính quyền. Dặn đừng nói với ai nhé, để anh làm nhanh thắng nhanh. Bảo thực ra, em không quen biết với ai đâu, mà kể. Sống qua mỗi ngày, là mỗi ngày thấy mình nhỏ bé, bất lực. Và cô đơn.

Tôi mang trên mạng bài hát này về tặng bạn nhé. Nó không liên quan gì đến entry. Nhưng tôi thích tiếng guitar này lắm. Cứ mỗi lần nghe tiếng guitar này tôi đều muốn khóc. Mà không biết vì sao, vì trong lòng tôi cũng nhẹ nhàng thôi, không oán hận điều gì.


Thứ Tư, 27 tháng 7, 2011

To và bé



Hôm nọ mới nói với Hx, là em thấy cái trò ngày trước mình viết blog, nó rất là vớ vẩn. Tự nhiên xổ ruột ra không ai cần, cũng không làm gì cho ai. Thế hôm nay đã ì ạch leo lên mở khóa cửa quét nhà lăm le rót nước rồi. Nên mới gọi là con người ta. Con người ta thì có lúc thế này lúc thế khác. Sáng đúng chiều sai mai lại đúng. Nên ngày xưa ở diễn đàn 3M có một đứa con gái hơi bị chùy, tên là Ph thì phải, nick nó là khongcogimaimai.
Có cái thằng D, nó bảo mày làm gì mà tao không vào blog được. Bảo tao không viết nữa rồi. Nó bảo tao chỉ xem ảnh thôi. Tao xem những ảnh cũ cũng được. Vì ảnh mày chụp đẹp. Nên mới gọi là con người ta. Con người ta thường khen nó cho nó chết. Nhưng mà những lời khen thì ngọt ngào đằm thắm làm sao cưỡng. Mà trước sau gì cũng chết thôi.
Bây giờ thời buổi đi di tồ, nên không có những tấm ảnh đen trắng be bé con con cầm gọn trong lòng bàn tay, có cái còn cắt răng cưa ngoài đường diềm, những tấm ảnh ghi lại lịch sử một gia đình, một thế hệ, những cuộc đời. Ảnh đen trắng khi ta còn bé như một cái bắp ngô, nhân trần biết lẫy cười toe toe. Ảnh ông bà ta bố ta mẹ ta cậu mợ cô dì sắp hàng ngang nhau, gương mặt ai cũng trẻ trung tinh khiết, lũ chúng ta thì lốm đốm có một vài đứa lớn, những đứa bé khi ấy chưa ra đời. Ảnh ta có lúc cười có lúc bặm môi như chính ta rất đồng bóng sau này. Ảnh em trai ta 3 tuổi bụ bẫm kinh khủng mặc cái quần đục lỗ ở giữa thò cả ra rồi ở chỗ đó cài một bông hoa dâm bụt đỏ. Cái thằng bây giờ chở gái nhoay nhoáy ngoài đường.
Bây giờ thời buổi đi di tồ. Muốn xem lại ảnh phải có một cái máy tính. Mà, ngày hôm nay xem lại ảnh của ngày hôm qua. Là thôi. Chứ đến mai có nhiều việc khác. Chờ nó load cũng đủ mệt. Những bức ảnh không cầm nắm sờ mó được có kể lại câu chuyện về cuộc đời không?
Ảnh bây giờ là những thành phố đi qua, nhưng cây những hoa sông hồ núi non biển cả. Ảnh bây giờ là thế giới bên ngoài. Chụp ảnh dễ quá nên lâu lắm gia đình chẳng có cái ảnh nào, những cái ảnh có thể tìm lại để nhìn.
Lan man một phát, để chuẩn bị post ảnh Vũng Tàu :D. Cuộc đời có nhiều cám dỗ. Chơi blog cũng là một cám dỗ, một cám dỗ rất đi di tồ.



Thứ Bảy, 22 tháng 1, 2011

Nhà gần chợ

Ngôi nhà tuổi thơ của tôi nằm trong một con ngõ gần chợ của một phố huyện nghèo. Trẻ con xóm chợ phần lớn biết nhau. Chúng tôi hay đi mót con "rạm" hay nhặt rau lợn, nhiều thời gian rảnh rỗi của trẻ con trải qua cùng với nhịp sinh hoạt của một cái chợ. Cuộc sống ở chợ sinh động và nhiều màu sắc. Ở gần chợ có nghĩa là hay mua được rẻ những những đồ ăn thức uống theo mùa. Như là rươi. Thứ con đặc sản chui ra từ lòng đất một năm vài lần, cả xóm gọi nhau ra chợ mua, mua về nhà này hỏi nhà kia mua bao nhiêu, còn có từng này, phải ăn cho đỡ phí. Chúng tôi ăn cơm tối trong ánh đèn dầu chạng vạng, mùi rươi rán với vỏ quýt thơm điếc mũi. Cá đồng hồi đó đắt hơn cá biển. Cá biển nhiều vô kể, thường được chở trong lồ lớn bằng những chiếc xe "cá xanh" kêu phành phạch. Mỗi khi người bán nghiêng lồ, chảy tràn ra lấp lánh cá lục, cá thắt đuôi, cá đao, cá rễ cau, cá đuối, thu nụ, thu phấn chờ cắt khúc... mà sao lúc nào tôi cũng thích ăn cá thế.

Ở gần chợ, thì biết hết cái đội hình móc túi. Ngày xưa trộm cắp như rươi giết người như ngóe. (he he đoạn sau là bịa đấy) Có câu chợ chưa họp kẻ cắp đã đến mà, cả đội chơi trò "tôm cua cá" lừa đảo bao bà đi chợ nhẹ dạ. Hồi bé tý chừng 7, 8 tuổi nhưng nhớ bọn móc túi hay chạy từ cái ngõ đối diện cổng chợ qua nhà ông S, qua đằng sau vườn nhà bà ngoại rồi thoát ra ngõ bên này, có lần còn vất cả ví ở vườn nhà mình. Có lần dì T hỏi thằng con ông S, mày lấy tiền của con bé ấy thế nào nó khóc to lắm. Thằng kia nhăn nhở bảo cháu nói cô nghe móc của nó chả bõ chạy. Được mấy đồng mà bù lu bù loa cứ làm như mất nhiều lắm.

Tôi học lên lớp 8 thì bố mẹ đóng gạch xây nhà chuyển đến nơi ở mới. Đôi khi tôi hoài nghi câu chuyện người mẹ Mạnh Tử vì con mà chuyển nhà tới gần trường học. Tôi luôn hoài nhớ ngôi nhà cũ gần chợ, bước chân ra ngõ là có mùi mặn mòi mà bây giờ tôi để ý không còn thấy nữa, mùi đất ẩm quyện với vỏ chuối và lá rau bị giập nát mà chúng tôi hay đi nhặt về cho lợn ăn, những người quen hàng tôm hàng cá hay mấy đôi vợ chồng lái lợn, đội hình móc túi chạy qua vườn ngoại ngày xưa giờ chắc ra tù hoặc sống đời hoàn lương yên ổn. Tôi thấy họ lành hiền và trọng tình làng xóm, vì mưu sinh có lúc cầm con dao bầu mà chỉ mặt nhau nhưng không có những suy nghĩ tàn độc thâm sâu như giới văn phòng máy lạnh. Dưới chân khu nhà đang ở bây giờ có một chợ đầu mối nông sản. Sáng đi chợ ngửi thấy mùi lá rau dập nát bỏ đi trên nền đất trống, gió đông bắc lạnh cắt, lá súp lơ, lá su hào, bắp cải. Chỉ là rác thôi mà tránh dẫm lên đó. Chừng như lát nữa sẽ có một bọn nhóc cầm bao dứa hiện ra và nhặt mang về nấu cám cho lợn ăn. Tôi hít sâu cái mùi chợ âm ẩm ấy lần nữa, lòng bâng khuâng tiếc nuối, một phần tuổi thơ yêu dấu đã đi về phương nào.

Thứ Sáu, 7 tháng 1, 2011

có một dòng sông



Đặt ba lô xuống
và nghỉ...

Thứ Hai, 16 tháng 8, 2010

Tháng bảy

Tôi thường vui khi đang qua một năm nhuận, tức là năm âm lịch có 13 tháng. Gọi đó là niềm vui ký sinh. Như thể đã dùng tay mà vớt lại được 30 ngày của vũ trụ. Vì "vui một ngày qua một ngày, qua một ngày mất một ngày".

Dù năm nay không nhuận.
Tháng bảy. Thành phố đang sống không có những cơn mưa rạch ngang trời đất. Những giọt nước mắt hội ngộ rồi chia ly trên cầu Ô Thước sẽ chỉ gây thêm phiền toái cho việc di chuyển trong thành phố bốc khói. Toan về già. Nên. Nhớ những cơn mưa ngày xưa cũ. Dòng nước xối xả trên máng tôn chảy vào bể. Cần cơn mưa tháng bảy cho một bể năm, sáu khối nước dùng ăn cả năm. Cần cơn mưa tháng bảy cho lúa lên đòng, cho ao ngập nước, nhà ai mất cá. Cần những cơn mưa chở mã cho người đang sống gửi tiền cho người đã khuất. Nghe nói, mỗi năm dưới ấy chỉ mở cửa nhận tiền một lần , có câu "Cúng cả năm không bằng rằm tháng bảy" nên rằm tháng bảy thường mưa to lắm, để chở mã đi.

Có thời gian, ngắn thôi, đi bán trầu cau cho ngày rằm, mồng một. "quần áo" của ngày rằm tháng bảy là những tờ giấy màu xanh đỏ tím vàng, những tờ giấy thủ công ngày xua mà màu đỏ có thể cắt hình hoa để bọc vào cái nón làm quà đám cưới đó, hay là cắt chữ song hỷ đó. Người mua hay hỏi phải mua bao nhiêu tờ giấy thì được một bộ, quần áo cho người già là giấy màu sẫm, cho người thác trẻ là hai tờ màu trắng. Có người cắc cớ vậy không có quần áo lót sao, thường trả lời đại vậy lấy thêm một tờ trắng này đi. Amateur mà. Mọi nguyên tắc luật lệ cũng bắt đầu bằng quy ước amateur. Trên thế giới này mới đầu làm gì có đường (street nhe, not sugar). Nghĩ lại thấy buồn cười, đâu có làm nhiều nghề đâu, mà việc gì cũng tình cờ, đâu có truyền thống đâu. Mà giờ nói lại thì giống nghệ sĩ ha, rẽ ngang và dạo chơi vậy.

Có lẽ vậy nên đâu có tin ma quỷ có thể làm gì hại mình dù biết thế giới này không chỉ toàn những điều trông thấy được.

Tháng bảy là bắt đầu có thị rồi . Trẻ con ngày xưa đứa nào cũng biết đan "giọng thị", có thị rồi là mít ăn không còn ngon nữa . Như quy luật muôn đời phải biết nhường mùa qua, như món hàng trên kệ siêu thị, cái chỗ hot là phải lần lượt nhau, ai mà đứng mãi. Nha.

Tháng bảy bây giờ có thêm lễ Vu Lan trong các chùa lớn.

Giờ đang trưa ngày 7 này. Thành phố không mưa. Ngưu Lang - Chức Nữ không cần khóc cho một năm ly biệt. Tích xưa giờ đã quá xưa.

Có một đứa dở hơi dùng sóng wifi và gõ linh tinh trong buổi trưa mất ngủ.

Đếm thời gian qua kẽ tay.

Thứ Hai, 9 tháng 8, 2010

Gừng lá

Ở trong nhà có một củ gừng, hôm nay được lấy ra chữa bệnh, nhưng lại tìm thấy trà gừng, nên thôi.
Củ gừng không dùng đến để trên bàn. Với tay cấu cái mầm mới mọc lên của nó đưa lên mũi ngửi, (bình thường, vẫn hay cấu hay xé nát một cái gì đó, buồn tay.)
Ngửi thấy mùi gừng lá.
Có ai nhớ ?
Ngày xưa nấu cá bằng quả dọc và gừng lá, củ gừng vẫn còn non màu trắng vàng được nhổ cả cây, dùng cả củ và lá.
Kho con ruốc biển cũng bằng gừng lá, thơm ngon đến nghẹn thở.
Nấu riêu cá mai, cá khoai, cá lành canh.. những loài cá nghèo mà đông, rẻ lắm, hôm trúng mùa, ra chợ khéo mồm thì xin được.
Thèm ăn.
Giờ không có đâu nha.
Một bữa riêu cá gừng lá.

Thứ Tư, 4 tháng 11, 2009

Cái ti vi

Tối qua chat với bạn làm mình hoài cổ rồi nha.
(2005) - Cái ti vi đen trắng, vỏ màu nâu bằng nhựa có những vân vân giống như bằng gỗ bố mua về sau khi nhà bán con lợn tạ. Buổi chiều bán lợn, buổi tối muộn bố đi đâu về, nói với mẹ như thế, như thế...Có 2 nhà bán ti vi đen trắng, họ thêm tiền mua ti vi giải mã ( Những năm ấy ở HP có hàng tàu Nhật về, giải mã đi là được ti vi màu, lòe loẹt như tranh dân gian Đông Hồ ấy). Và bố đã chọn cái này, chắc là nó có tên, giống như điện thoại bây giờ có tên 02, nhưng tên nó bây giờ thì chịu, may chăng chỉ có bố là nhớ.

Tivi có một cái núm to để chuyển kênh, bên dưới có 3 núm nhỏ, 1núm chỉnh sáng tối, 1 núm chỉnh âm thanh, còn 1 cái nữa chỉnh cái gì quên rồi. Hồi đó chỉ xem có 2 kênh thôi, mỗi lần chuyển kênh bật xoay cái núm to kêu cành cạch, cành cạch. Đài HP kênh 10, đài TƯ kênh 12. Sau một thời gian HP có thêm kênh 10 VHF thế là có thêm 1 kênh, cành cạch, cành cạch.

Thế là nhà có ti vi. Cái câu vang vang này mang lại niềm vui như thế nào nhỉ, giống như mình có đt di động, không , vui hơn, giống như có ai đó đang thích mình, mà mình cũng thấy người ấy rất đáng yêu.. Có lần đi xem nhờ, bị chó hàng xóm đuổi chạy té khói, rồi có lần ngủ quên, hết phim phải dậy đi về nhà, cứ hậm hực vì đang ngủ dở mắt. Tính ra cũng xem được bao nhiêu phim hay, đến bây giờ vẫn nhớ: Angiêlic, Mười bảy khoảnh khắc mùa xuân, Tất cả các dòng sông đều chảy, Nôtỳ I sau ra...

Có một cái ti vi trong nhà giống như có thêm một người bạn, những mùa hè sông Đà hết nước, chỉ có ti vi đen trắng mới chạy được ắc quy, cả xóm sang xem nhờ. Nó thấy mình quan trọng, lấy ghế cho người này, trải chiếu cho người kia, chuyện nở ngô rang, nó học cách chung sống cùng nhau trong cộng đồng, tình cảm gắn bó tha thiết. Không như nhà cái ông gì đầu ngõ, hồi nó còn bé quá, vào xem, rụt rè, ông gọi lại hỏi mày con cái nhà ai, tao mất bao tiền mua cái ti vi mà không được một câu cháu xem nhờ à. Hí hí.

Tới khi H đi học ĐH, em mang cái ti vi đó lên cho có phương tiện nghe nhìn, đời SV có thêm thông tin là quý lắm. Cái TV đen trắng vẫn kiên cường sống cuộc đời đen trắng. Lần lâu rồi chuyển nhà T bảo vứt đi chị nhé, vứt đi đỡ phải mang nặng lắm. T cứ dỗ mình vứt nó đi giống như đã từng vứt một cái chăn bông cũ của mình từ trên tầng 5 KTX. Nhưng cái ti vi này không giống một cái chăn bông, chị giữ nó lại như giữ một đồ vật thân thiết thời thơ ấu, sau này chị có già đi vẫn nhớ có 1 cái ti vi đen trắng đã từng đồng hành.
Giống như bây giờ xem bóng đá, chị hay nhớ giọng một BLV xưa vang vang " Trên màn hình đen trắng của các bạn các cầu thủ đội A mặc áo sáng màu, quần và tất sẫm màu....."

Update: Ti vi này tôi đã cho rồi, một người quen hỏi xin để bày trong ngôi nhà mới. Giờ đây ngồi đọc những dòng này tôi ngậm ngùi mình nông nổi. Cuộc đời thật lạ, có những thứ tôi luôn muốn giữ bên mình mà bỗng chốc buông tay dù chẳng có lý do gì. Không biết khi tôi có nhà mới định xin lại người ta có trả không nhỉ?