Hiển thị các bài đăng có nhãn trẻ con; thi cử. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn trẻ con; thi cử. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 27 tháng 3, 2010

Báo cáo tháng

Dạo này đóng cửa luyện đan. He he, hôm nay đan đã ra lò gần xong. Thi cử thì cũng chã có gì đặc biệt. Em chã. Có điều từ trước tới nay là phó thường dân mất dép nay tự nhiên được đôn lên hàng vip vì một ngày có mấy chục cuộc điện thoại gửi gắm nhờ giúp đỡ cho em cháu nó ngồi cùng phòng nó nhìn bài tiếng Anh với. Hí hí, gõ cái đoạn này là cũng ngượng tay phết đấy, tiếng Anh của em thì các đại ca hiền biết rồi, nghe hai thằng tây nói chuyện với nhau là tối tăm mặt mũi không biết thằng nào đúng thằng nào sai, thế mà bi giờ lại được tin cậy ta nói từ phó thường dân tâng lên hàng vĩ nhân tỉnh lẻ trong lòng vô cùng chênh vênh Cát Trọng Lý. Mà họp lớp là các bạn thảo kế hoạch tác chiến theo phương thức vết dầu loang nha, tức là chú làm được ngồi giữa các chú xung quanh chép xong phải loang ra loang ra chứ không được chặn nguồn là mất cơ hội của các chú khác. Hí hí. Thi cử ở Ziệt Nam vui cực. Ta rút ra kết luận là vinh quang chỗ này cúi đầu chỗ khác, nghĩ đến cảnh anh H - đội trưởng trọng án HN - sáng nay chờ giám thị gọi vào phòng thi mặt tái dai như gà cắt tiết mà buồn cười không thể tả.
Gõ đến đây lại nhớ chuyện ngày xưa làm tài liệu môn văn cho bạn H đi thi tại chức. Tiêu chí tự đặt ra là bộ tài liệu phải độc mà hay rụng rời không giống bất cứ một bộ tài liệu nào bán ở cổng trường. Đề thi năm đấy là cái gì tả cảnh những đêm tình mùa xuân đang tới của Mị. Bạn H thi xong mình hỏi mày có chép được không. Bạn hồ hởi chép được hết, mày làm hay lắm. Mà tao hỏi cái đoạn mấy câu thơ có phải mày nhầm chữ pháo thành chữ pao không?
Giời ạ. Mấy câu thơ ấy thế này "Anh ném pao/ Em không bắt/ Em không yêu/ Quả pao rơi rồi..."
Bạn H của tớ sửa hết các chữ pao thành chữ pháo.
Năm ấy bạn ấy thiếu đúng nửa điểm. Nếu mà bạn không sáng tạo cải biên đi thì cũng đỗ rồi đấy.

He he. Vì đóng cửa luyện đan nên cũng ăn kiêng được hơn 3 tuần, nói cho công bằng thì cũng giảm được mấy cưn nhưng mờ hôm nọ chân tay tự nhiên lạnh toát, soi gương thấy mặt mình giống mấy cô diễn viên trong phim Người còn sót lại của rừng cười nên từ hôm kia tới nay ta nói là ăn phá kho thóc Nhật lun. Phải ăn để lấy sức mai còn làm tàu chở dầu bị đắm cho các bạn hiền chớ.
Bạn học sau này thể nào chả có vài bạn trở thành bạn hiền. Nhở?

Cho ngày nhớ

Trưa nay, hàn thử biểu trên tường chỉ 37, 38 độ. Tớ ngồi trên tầng hai phòng làm việc nhìn xuống đường, người và xe vội vã, nắng chói chang, nắng dư thừa xuyên qua tán lá, và lá sấu rụng trải thảm xuống mặt đường mỗi cơn gió đi qua. Thời tiết khắc nghiệt quá, và tớ nhớ.

Tớ nhớ mùa hè năm ấy, bố đưa tớ đi thi đại học. HN hiện ra lần đầu tiên trong mắt tớ bằng cái mùa nắng như thế này, ồn ã, xô bồ và lam lũ hơn. Giữa hai đợt thi cách nhau 5 ngày ấy, tớ ở trọ trong bệnh xá trường AN và nhà A7 SP1, chỉ có mấy ngày thôi mà thấy như mình sống đời sống sinh viên rồi, nỗi hình dung về một cuộc sống mới diễn ra trong đầu với bao ngơ ngác, hân hoan, lạ lẫm, rụt rè, mơ ước và kỳ vọng; ơi những người bạn tình cờ ngày ấy giờ đang ở đâu làm gì? Chúng ta giống như chỉ cùng nhau đi trên một chuyến tàu, mà cuộc đời có vô số nhà ga.

Đã qua ngày 31/3 - hạn cuối của ngày nộp hồ sơ đăng ký dự thi các trường ĐH. Nếu bạn, được quay trở lại tuổi Vàng Anh hồi đó, bạn có chọn nghề mà bạn đang làm bây giờ không? Truyền thống gia đình, sự thành đạt của người hàng xóm, ảnh hưởng của truyền thông, năng khiếu và nỗi đam mê - điều gì ảnh hưởng đến sự lựa chọn của bạn?

Còn hơn một tháng nữa là đến mùa thi đại học, và tớ lại được nhìn thấy cái cảnh chen chúc ở các bến tàu bến xe, các ông bố bà mẹ ngồi thành đám đông dưới những tán cây giữa mùa hè dội lửa, tớ nhớ đến một bài hát tớ luôn hát trong tháng 6, rằng: Em bắt đầu nơi anh đi qua. Mọi con đường đi lên của nhân loại bắt đầu từ nhà trường. Tớ đã đi qua mùa thi khắc nghiệt. Tớ còn phải đi qua bao nhiêu mùa thi cuộc đời nữa? Cuộc đời dài rộng mà bản thân mình bé nhỏ biết bao nhiêu!

'Ta còn em một hàng Đào

Không bán đào

Một hàng Bạc không còn thợ bạc

Đường Trường Thi

Không chõng không lều

Không ông nghè bái tổ..

Vinh quy..."
__________________

Thứ Tư, 24 tháng 6, 2009

Thí sinh lớp 1

Mình vẫn nhớ ngày đầu tiên đi học lớp một. Hẳn nhiên là một ngày mùa thu trong sáng lắm. Ông ngoại dắt ra lớp học ở gần nhà, chỉ cách một cái ao, lớp học lẻ (không ở trong trường) mà hàng ngày mình vẫn nghe tiếng trống gõ tùng tùng quen thuộc. Viết đến đây khéo lạc bàn phím vì chợt thương ông quá, vì ông mất năm đó hoặc năm sau thôi. Mọi con đường đi lên của nhân loại bắt đầu từ nhà trường. Cháu đã bước vào cuộc đời học tập bình thường của mình một cách giản dị như vậy.

Mấy hôm nay, chị bạn trong Sài Gòn chuyển ra HN đưa con đi thi vào lớp một. Chị định mua nhà ở Mỹ Đình, nên chọn cho con thi 4 trường gần đó. Chị bảo, ở khu Mỹ Đình thì chỉ có trường dân lập. Thằng bé sẽ phải thi các trường Lomonoxop; Lê Quý Đôn; Việt Úc và một trường gì nữa mình quên mất tên.
Sáng nay biết kết quả của trường Lomonoxop; thằng bé trượt. Đến ngày 26 mới có điểm cơ nhưng nó không có trong danh sách đỗ. Chị khóc sưng cả mắt. Đi nhập hộ khẩu cho con, diện con theo mẹ về với ông bà ngoại. Mấy cô hộ tịch nhìn chị mặt mũi sưng húp đoán là chị ly dị chồng ôm con về nhà mẹ đẻ, nhập khẩu rất nhanh chóng và hòa nhã.
Chị kể nó cũng không thích học trường này. Vì lúc đi xem thấy trường hình như chỉ có 2 tầng, không có máy lạnh( hay sao ấy). Nó về nhà khóc bảo mẹ ơi con không học trường Nô xô nô xô đâu, nhiều ruồi lắm, không học trường nhiều ruồi đâu.
Đến trường Việt Úc, vì là ngày lẻ nên hôm đó chỉ có 2 cháu apply. Một cháu lớp 4 còn con chị lớp 1. Buổi sáng chị đưa thằng bé đến, giao cho 3 cô dẫn 1 cháu lên lầu, 10 phút sau cô xuống kêu chị ơi cháu chẳng làm được bài gì cả. Chị nói cháu đã biết đọc đâu mà làm. Cô bảo thế thi lớp mấy, tưởng lớp 4. Sao trông nó lớn thế. Chị lại phải dẫn con sang cầu thang khác. Lớp 1 thi ở cầu thang bên này cơ con ạ.
Vào phòng thi lớp 1 thì chị được ngồi cùng thằng bé. Cô hỏi cháu có biết tiếng Anh không? Thằng bé ngoan ngoãn trả lời "Con biết ạ". Cô hỏi "What' your name?" Nó bảo: I am seven. Cô ngạc nhiên quay ra hỏi mẹ, thế ở nhà cháu thứ 7 à. Vì hồ sơ cháu sinh trong TP HCM, cô tưởng cháu tên Bảy. Mẹ cháu phải đỡ, cô hỏi name mà con. Tiếng Anh cháu chỉ biết con chó con mèo thôi cô ạ. Lúc đó thằng bé mới bảo : I am Khôi Nguyên:)). (Người ta mới bảy tuổi, người ta cũng phải "khớp" một tý chứ nhỉ!)

Mình vừa chia tay mẹ con chị. Nhìn theo hai mẹ con đi giữa trưa mùa hè đổ lửa; lòng nghĩ cuộc đời không biết bao nhiêu mùa thi. Mình đã đi qua những mùa thi khắc nghiệt; mình còn phải đi qua bao nhiêu bài thi cuộc đời nữa? như bài thi của mẹ con chị hôm nay.