Thứ Hai, 20 tháng 2, 2012

Mùa xuân

Dạo này thiệt là bận. Đi ngủ lúc 2h sáng và thức dậy vào khoảng 11h trưa nếu không có điện thoại đánh thức. Vừa gọi điện cho cô Th, cô nói mệt quá, đi làm về thấy 3 ông chụm đầu vào nhau phải làm ầm lên mới giải tán được các ông, điện thoại bàn cũng dứt ra rồi, từ hôm qua đến giờ có cả báo ở bên Thái Lan gọi điện, vừa phải đuổi 2 tên ở báo TP nữa, mệt quá hu hu, cô hỏi có cách nào xóa được ở trên mạng không. Tui nói no way. Ặc ặc, mùa xuân Tiên Lãng giờ lan sang cả Kiến An roài.

Chủ Nhật, 12 tháng 2, 2012

Bó tay!



Vừa mới xem một cháu 15 tuổi hát trong cuộc thi Vietnam got Talent trên truyền hình. Cháu hát ngang tầm với mèo kêu nhưng mà mẹ cháu xông ra sân khấu nói giọng hát của cháu rất hay, cháu có thể hát được 6 thứ tiếng, bố mẹ cháu đã được huy chương vàng ( chắc cấp phường quá) và hồi 5 tuổi cháu đã được cái giải vàng gì đó... Vậy mà ban giám khảo không cho cháu vào, thật là uổng phí tài năng của cháu. Tôi đã xem cuộc thi này từ đầu, có rất nhiều người hát không bằng cháu bla bla bla bla.
Lần đầu tiên mình thấy làm giám khảo là một nghề nguy hiểm, gặp phải cái ca bó tay chấm chinsu này thì chắc mình lên cơn đột tử mà chết. Thế giới quả là rộng lớn và có rất nhiều người bị thần kinh!

Chủ Nhật, 5 tháng 2, 2012

Tháng giêng

Lay ơn tươi rói 15 nghìn một chục, u vừa mua về cùng với hoa hải đường. Thế mà đã rằm tháng giêng. Những người mua gốc đào chạy xe khắp các ngõ xóm chở lỉnh kỉnh gốc cành gân guốc, những cánh đào hồng nhạt rụng lả tả trong mỗi sân nhà. Một năm khởi đầu bằng mùa xuân, từ đây những gốc cây này được chăm bón vun trồng lại hứa hẹn vườn đào rực rỡ 4 mùa sau. Tháng giêng là tháng ăn chơi, tháng hai trồng đậu tháng ba trồng cà. Đang là mùa của lễ hội chùa chiền. Kê lại cái bàn ra gần cửa sổ, ngồi ở đây giờ chỉ còn nhìn thấy một khoảng sân gạch, nghĩ, mình luôn sống chậm hơn bạn cùng thời ít nhất 10 năm.

Thứ Bảy, 28 tháng 1, 2012

Vớ vẩn ý mà

Hôm qua đang đi bộ ra ngoài đường để bắt xe thì một bác nghệ sỹ ưu tú ở cùng khu nhà rẹt rẹt xe đằng sau hỏi "Có đi ra ngoài đường không?".Ăn mặc có tý màu sắc tết nhất nên chắc bác ý nhìn thấy sặc sỡ bác ý mới mời lên chứ quê mùa như mọi hôm thì cũng chả có cửa đi nhờ; suy nghĩ 2 giây, đi ra ngoài đường thì xa mà ở khu này vắng; bác ý có một cô bồ nhí sinh năm 90 về quê ăn tết chưa lên, mình lên xe bi giờ không sợ nó nhìn thấy nó nhớ mặt, mà vắng tanh vắng ngắt thế này cũng chả sợ ai nhìn thấy. Khổ, tính kỹ quá nó khổ vậy đấy, cứ phải tính đi tính lại. Lên xe bác ý hỏi làm ở đâu; bảo làm ở chỗ lần trước các anh có mượn trụ sở đóng phim một lần rồi đấy, bác ý à lên bảo phim Vượt qua thử thách. Rùi bác ý kể bác ý đi ra ngoài đường mua thuốc vì hôm qua bật điều hòa nóng quá nó bị cảm ngược. Rùi bác ý chở ra mình qua hiệu thuốc ra tận chỗ có taxi, gặp một anh taxi thật là đẹp trai sáng láng nhưng mình bảo ngay là anh đừng có nhảy số của em đấy nhá. Tỉnh lắm, không bị dại đâu hehe. Anh taxi cười bảo có phải đi liên tỉnh đâu mà anh nhảy số hehe. Rồi đến nơi xong việc mình lại được một taxi driver xinh đẹp đưa về. Hôm qua là ngày gì mà may mắn thế.
Nói sang chuyện không vớ vẩn này.
Ngày xưa siêu giữ bí mật. Chuyện đã vào tai là không có đường ra. Thêm nữa tại bản thân cóc có cái bí mật gì cả nên tự nhiên, a di đà phật, như cái kho. Lắm bí mật quá, mà cứ không phải của mình mới đau chứ. Mà người ta chủ động đút vào kho cũng có mà mình tình cờ nhìn thấy cũng có, lại có kiểu tình cờ biết bí mật của người không quen rồi một thời gian sau lại quen người ta thì có khổ không? Nói không nói được, để yên đấy thì chật cả óc. Đúng là số khổ.
Chuyện bí mật này là từ xưa rồi nhá, không liên quan đến chuyện mới nghe, các bạn yên tâm đừng giật mình.
Năm nay nhìn thấy vài sao quả tạ trên con đường kinh sử rồi, không biết các cụ có phù hộ độ trì cứu vớt con qua mấy cái kiếp nạn này không, báo Tết đọc siêu chán, thật là sáng suốt khi lâu nay không mất đồng nào mua báo. Và cái entry này siêu vớ vẩn, nhỉ.