Thứ Ba, 24 tháng 1, 2012

Bài không tên số mấy

Vừa viết một entry có tựa đề Tuổi thơ im lặng. Viết xong rồi thấy sao sao đó, khi chứng kiến một chuyện không được vui mà mình lại đem lên blog viết lại thì có phải mình chịu đựng câu chuyện đó hai lần, nên có lẽ phải gỡ nó đi. Mà gỡ đi thì không biết viết gì. Blog nó cứ lưu giữ cái tựa đề nếu như không có entry mới.
Ngày mai đi ăn hóa vàng, và suy nghĩ xem có lên đường luôn hay không. Đã hết một mùa đông.

Thứ Bảy, 21 tháng 1, 2012

Tet before

Mưa phùn đã giăng trên khắp các nẻo đường miền Bắc. Những đứa con xa gần đã về đến nhà. Hà Nội bây giờ hẳn vắng và vội vã, những chuyến xe cuối đưa người ta rời xa thành phố như những nhát chổi khổng lồ quét đi đám người nhộn nhạo. Ở quê tôi, đèn nháy và giấy trang kim đã được lấy ra từ một góc tủ, treo lên những cây đào năm mới, tiếng nhạc quá cỡ đã phát ra từ mọi nẻo đường, buổi sáng chưa ngủ dậy ông tổ trưởng đã nhắc mọi nhà treo cờ. Dù kinh tế suy thoái, dù năm 2012, dù Mỹ phấp phỏng không biết có đánh I ran không, một số quan chức cấp huyện xã ở Hải Phòng đang sống trong hồi hộp, dù như thế, thì Tết vẫn cứ đến, chầm chậm và bình thản đặt lên vạn vật quyền lực chuyển mùa bất khả kháng của tự nhiên.
Ngày hôm nay, sau giấc ngủ dài tựa như cơ thể mình vừa được vớt lên dưới đáy của mệt mỏi. Tôi tự hỏi không có Tết có sao không, Tết cũng giống như một danh từ, rồi đến tuổi mà không một ai không một cái gì có thể khiến mình tuyệt vọng, thì không có Tết cũng không có sao, ngày qua ngày người ta vẫn chinh phục những mục tiêu mới trong cuộc đời với niềm vui và nỗi buồn thường nhật. Vậy, không có Tết cũng không có sao (đâu). Nhưng dù năm cũ có xám xịt đến đâu và con đường trước mặt còn ảm đạm thế nào thì Têt đến tôi luôn ngủ được, ăn được, cười nói được như một người bình thường. Chắc những lễ nghi bổn phận của tôi cũng nhẹ nhàng, hoặc giả tôi enjoy với những việc đó, nên lúc nào cũng bình yên khi Tết đến xuân về.
Hôm qua về đến nhà, nhìn ra sân sau đã thấy chó mèo lợn gà kêu oạc oạc. Buổi chiều dùng bình xịt phun nước rửa kính vào mặt bàn uống nước thấy mắt bỗng mờ đi như hơi nước trên bàn. Lòng ngậm ngùi thương người đã thành thiên cổ không còn để chứng kiến những ngày no đủ, chứng kiến xã hội tiến lên mỗi ngày, âu cũng là số phận.

Thứ Hai, 16 tháng 1, 2012

Tet is coming

Vừa nhận được thư thày nói vầy nè:

Dear Class
I enjoyed meeting you all last week and appreciate your very kind efforts to make my stay in Hanoi as comfortable and interesting as possible.

Knowing of the importance of the lunar New Year celebration, I am extending the deadline for your written POV papers by one week. They are due by the end of the day on Monday, January 30.


Vậy là thày cũng bít ở Việt Nam ăn Tết nó hoành thế nào rồi, nên ổng lùi một bài cho đến mùng 8. Khà khà, đọc xong thư, ra ban công nhìn cái cây cũng thấy mùi Tết đang về.

Thứ Ba, 10 tháng 1, 2012

AVG và giang hồ đất Cảng

- Bộ Văn hóa phi công văn đề nghị các bên tôn trọng hợp đồng (có nhất thiết phải) 20 năm :) :) :) :) của AVG ký với VFF trong khi đợi Bộ ra kết luận bằng một cuộc thanh tra 15 ngày. Nếu bắt đầu thanh tra từ hôm qua thì các bác làm việc cả giao thừa đến mùng 2 là xong. Hôm nay VTC có công văn đề nghị hợp tác với AVG. Gió đã đảo chiều. AVG có lẽ là đài truyền hình đầu tiên đi vào lịch sử về việc tranh chấp bản quyền khi vừa chập chững phát sóng. Thiệt là một cú PR hoành tráng và đỡ tốn kém.

- Hôm đầu tiên xem thời sự về vụ nổ súng hoa cải ở Tiên Lãng mình đã ngửi thấy mùi. Mấy hôm sau, viễn cảnh xây dựng một cái sân bay lại còn quốc tế ở Tiên Lãng làm bật cười bất cứ một đứa trẻ con nào. Không biết từ nhà mình đi về Tiên Lãng đã có cầu chưa, hay như mọi khi dân Tiên Lãng phải đi qua cái phà Khuể mới ra được Kiến An, rồi sang thành phố. Chắc xây để cho dân Vĩnh Bảo bay đi bay lại đi buôn thuốc lào. Còn cái sân bay Cát Bi với sân bay quân sự Kiến An ở trong thành phố để trồng cỏ cho bò ăn. Một tuần không biết có mấy chuyến nội địa với mấy chuyến Hồng Kông Ma Cao.
- Còn gì nữa nhưng mà tự nhiên quên rồi, hi hi. Đầu bây giờ có chỗ bị xóa trắng. Hôm nay ra cây rút tiền không được hỏi tổng đài nó bảo nhập mã pin sai 3 lần nó khóa là đúng rồi. Mã pin thì làm sao sai được nhỉ. Chết thật thôi. Có những cái tưởng không quên được mà quên như đúng rồi.