

Hôm nọ mới nói với Hx, là em thấy cái trò ngày trước mình viết blog, nó rất là vớ vẩn. Tự nhiên xổ ruột ra không ai cần, cũng không làm gì cho ai. Thế hôm nay đã ì ạch leo lên mở khóa cửa quét nhà lăm le rót nước rồi. Nên mới gọi là con người ta. Con người ta thì có lúc thế này lúc thế khác. Sáng đúng chiều sai mai lại đúng. Nên ngày xưa ở diễn đàn 3M có một đứa con gái hơi bị chùy, tên là Ph thì phải, nick nó là khongcogimaimai.
Có cái thằng D, nó bảo mày làm gì mà tao không vào blog được. Bảo tao không viết nữa rồi. Nó bảo tao chỉ xem ảnh thôi. Tao xem những ảnh cũ cũng được. Vì ảnh mày chụp đẹp. Nên mới gọi là con người ta. Con người ta thường khen nó cho nó chết. Nhưng mà những lời khen thì ngọt ngào đằm thắm làm sao cưỡng. Mà trước sau gì cũng chết thôi.
Bây giờ thời buổi đi di tồ, nên không có những tấm ảnh đen trắng be bé con con cầm gọn trong lòng bàn tay, có cái còn cắt răng cưa ngoài đường diềm, những tấm ảnh ghi lại lịch sử một gia đình, một thế hệ, những cuộc đời. Ảnh đen trắng khi ta còn bé như một cái bắp ngô, nhân trần biết lẫy cười toe toe. Ảnh ông bà ta bố ta mẹ ta cậu mợ cô dì sắp hàng ngang nhau, gương mặt ai cũng trẻ trung tinh khiết, lũ chúng ta thì lốm đốm có một vài đứa lớn, những đứa bé khi ấy chưa ra đời. Ảnh ta có lúc cười có lúc bặm môi như chính ta rất đồng bóng sau này. Ảnh em trai ta 3 tuổi bụ bẫm kinh khủng mặc cái quần đục lỗ ở giữa thò cả ra rồi ở chỗ đó cài một bông hoa dâm bụt đỏ. Cái thằng bây giờ chở gái nhoay nhoáy ngoài đường.
Bây giờ thời buổi đi di tồ. Muốn xem lại ảnh phải có một cái máy tính. Mà, ngày hôm nay xem lại ảnh của ngày hôm qua. Là thôi. Chứ đến mai có nhiều việc khác. Chờ nó load cũng đủ mệt. Những bức ảnh không cầm nắm sờ mó được có kể lại câu chuyện về cuộc đời không?
Ảnh bây giờ là những thành phố đi qua, nhưng cây những hoa sông hồ núi non biển cả. Ảnh bây giờ là thế giới bên ngoài. Chụp ảnh dễ quá nên lâu lắm gia đình chẳng có cái ảnh nào, những cái ảnh có thể tìm lại để nhìn.
Lan man một phát, để chuẩn bị post ảnh Vũng Tàu :D. Cuộc đời có nhiều cám dỗ. Chơi blog cũng là một cám dỗ, một cám dỗ rất đi di tồ.