Thứ Sáu, 29 tháng 7, 2011

Thứ Tư, 27 tháng 7, 2011

To và bé



Hôm nọ mới nói với Hx, là em thấy cái trò ngày trước mình viết blog, nó rất là vớ vẩn. Tự nhiên xổ ruột ra không ai cần, cũng không làm gì cho ai. Thế hôm nay đã ì ạch leo lên mở khóa cửa quét nhà lăm le rót nước rồi. Nên mới gọi là con người ta. Con người ta thì có lúc thế này lúc thế khác. Sáng đúng chiều sai mai lại đúng. Nên ngày xưa ở diễn đàn 3M có một đứa con gái hơi bị chùy, tên là Ph thì phải, nick nó là khongcogimaimai.
Có cái thằng D, nó bảo mày làm gì mà tao không vào blog được. Bảo tao không viết nữa rồi. Nó bảo tao chỉ xem ảnh thôi. Tao xem những ảnh cũ cũng được. Vì ảnh mày chụp đẹp. Nên mới gọi là con người ta. Con người ta thường khen nó cho nó chết. Nhưng mà những lời khen thì ngọt ngào đằm thắm làm sao cưỡng. Mà trước sau gì cũng chết thôi.
Bây giờ thời buổi đi di tồ, nên không có những tấm ảnh đen trắng be bé con con cầm gọn trong lòng bàn tay, có cái còn cắt răng cưa ngoài đường diềm, những tấm ảnh ghi lại lịch sử một gia đình, một thế hệ, những cuộc đời. Ảnh đen trắng khi ta còn bé như một cái bắp ngô, nhân trần biết lẫy cười toe toe. Ảnh ông bà ta bố ta mẹ ta cậu mợ cô dì sắp hàng ngang nhau, gương mặt ai cũng trẻ trung tinh khiết, lũ chúng ta thì lốm đốm có một vài đứa lớn, những đứa bé khi ấy chưa ra đời. Ảnh ta có lúc cười có lúc bặm môi như chính ta rất đồng bóng sau này. Ảnh em trai ta 3 tuổi bụ bẫm kinh khủng mặc cái quần đục lỗ ở giữa thò cả ra rồi ở chỗ đó cài một bông hoa dâm bụt đỏ. Cái thằng bây giờ chở gái nhoay nhoáy ngoài đường.
Bây giờ thời buổi đi di tồ. Muốn xem lại ảnh phải có một cái máy tính. Mà, ngày hôm nay xem lại ảnh của ngày hôm qua. Là thôi. Chứ đến mai có nhiều việc khác. Chờ nó load cũng đủ mệt. Những bức ảnh không cầm nắm sờ mó được có kể lại câu chuyện về cuộc đời không?
Ảnh bây giờ là những thành phố đi qua, nhưng cây những hoa sông hồ núi non biển cả. Ảnh bây giờ là thế giới bên ngoài. Chụp ảnh dễ quá nên lâu lắm gia đình chẳng có cái ảnh nào, những cái ảnh có thể tìm lại để nhìn.
Lan man một phát, để chuẩn bị post ảnh Vũng Tàu :D. Cuộc đời có nhiều cám dỗ. Chơi blog cũng là một cám dỗ, một cám dỗ rất đi di tồ.



Thứ Tư, 6 tháng 7, 2011

ở nhà




trong đợt vỗ béo 10 ngày này có một lần được đi theo tắm biển với lũ em họ, đi xe máy đi thẳng xuống biển tắm rồi leo lên đi thẳng về nhà, thay đồ xong đi uống nước mía với ăn bánh cuốn, cả bầy đi tắm biển hết 55 nghìn, hihi. thằng em nói mỗi tuần bọn em chỉ đi một lần thôi, hết 10 nghìn tiền xăng với 5 nghìn gửi xe đấy. ở nhà nó có cái phao to đùng bát vại làm bằng cái lốp xe container. lúc đi thấy chúng nó hỏi nhau có mang phao đi không, thằng bé lười bảo thôi trông chị D thế kia xuống biển chị ấy chính là phao luôn rồi. vì nó lười nên không có phao bơi làm mình mệt quá, nhảy nhảy được tý rồi lên luôn.
những buổi chiều trên đồi ngước mắt lên nhìn trời thì mình nghĩ gì. mình nghĩ ừa không thu hút được đầu tư cũng tốt, cầu cho không có bàn tay nào đủ mạnh để biến quả đồi này thành sân golf hay khu du lịch, để còn giữ lại cái thảm lá thông dưới chân này và những bãi đá bóng rộng ngoài kia. để giữ cái city view này cho riêng người bản xứ, họ có tình yêu với một chỗ đẹp, gần gũi và thân thuộc.
đi (hơi) xa rồi quay về thấy quê mình đẹp là một điều rất thú. trước đấy chưa biết những cảnh đẹp khác nghĩ nó đẹp là chuyện bình thường. nhưng đã đi rồi quay về vẫn thấy nó đẹp thì tự nhiên cứ sung sướng, cứ như mình gain được một cái gì.
mà đi một chặng đường. không biết gain được cái gì.
hay là nở hết trong hoàng hôn, đợi gió vô thường lên?
Hà Nội nóng và dửng dưng.

Thứ Tư, 29 tháng 6, 2011

ở nhà

cái chỗ từng ngồi trên đỉnh giờ đã xây một dãy ghế đá dài uốn lượn theo mép núi, có mái che ở trên đầu để tránh mưa và ghi chữ "Quán" đằng sau từng chiếc ghế. Tôi đã ngồi đây gần như một mình trên đỉnh núi vắng lặng, thấy trăng lên đẩy lùi dần những bóng cây sẫm tối, người bán quán không rõ hình hài làm gì đó phía xa nghe lịch kịch. Ngồi mãi rồi cũng phải đi về. Đi bộ chừng hơn một cây xuống chân núi thì lại gặp con người. Những ánh đèn điện, những bữa cơm tối nhìn qua cửa nhà mở, xe máy trên đường, quán cà phê, chè miền nam, và những đôi sinh viên.
Chờ hôm nào có trăng mà lên đó ngồi. thì những suy nghĩ vẫn thế, loanh quanh. Tôi đã nghĩ gì trong buổi đêm bàng bạc đó. Bạn tôi nói khi đã thân thiết rồi chỉ có người rời bỏ tôi chứ tôi không rời bỏ người trước. Tôi nửa tin nửa ngờ không biết mình có tội nghiệp vậy không. Bạn tôi cũng nói không có số phận, chỉ có chúng ta tự tạo nên số phận của mình. Tôi không chắc lắm. Đã lâu tôi không đi tập thiền, tôi nghĩ mọi việc đều có duyên, mối dây liên hệ giữa tôi với thiền tự nhiên đứt quãng, tôi cứ chờ cho hết đợt này đợt nữa tôi sẽ đi tập lại; nhưng cũng mơ hồ cảm thấy hình như tôi văng ra khỏi cái guồng quay của thiền mà không biết khi nào vào lại; thôi thì cũng tùy duyên.