Hôm nọ bác Nhị Linh (nhờ sự chỉ giáo của Typhoon mình có vẻ đã biết cách dẫn link) rất chi là ngạc nhiên khi "ở HP cũng có người đọc blog tôi"
Blog bác Nhị Linh lên cả BBC, nổi tiếng thế nên lúc rỗi mình cũng nhắm mắt nhắm mũi mà đọc, chứ chả hiểu mấy. Nên mình hiểu cái tinh thần câu của bác NL là : Ở HP (mà) cũng đọc blog tôi (cơ à), hí hí. Ông kia đã đọc lại còn kể là mua được mấy quyển mà bác NL cho rằng ở HN không có, mua ở PN book của HP.
Thật ra thì cái suy diễn của bác NL (nếu mình suy diễn đúng cái ý suy diễn ẩn ý của bác ấy) rất chi là logic, không có gì bàn cãi. Nó chỉ là mở bài để mình viết cái entry này mà thôi, mở bài này có duyên dáng không nhỉ, hí hí.
Hồi mới đi làm ở HP, mình đi học thêm một lớp tại chức kế toán của trường Thương mại. Ở đó mình gặp bạn, làm công nhân cảng, thợ điện, công việc hay phải làm ngoài trời, trên những con tàu vào cảng. Bạn hồi đó đang làm thủ tục li dị chồng, nuôi một con gái hai tuổi, sau này mình mới biết lúc ấy bạn cắp con ra ở riêng trong một căn hộ cũ gần xóm liều.
Theo logic mình biết hiển nhiên bạn chả có liên quan gì tới sách cả. Thế mà bạn lại đọc rất nhiều, đọc có hệ thống từ thời văn học hiện thực phê phán cho tới Nguyễn Thị Thu Huệ, Phan Thị Vàng Anh. Hồi đó chưa nhiều sách dịch như bây giờ chứ nếu có mình ngờ rằng bạn cũng chơi tất. Bạn chính là người tạo ra thói quen đi nhà sách (để ngắm) cho mình, hay ghê, chứ trước đây mình chỉ đọc tủ sách nhỏ của gia đình thôi, nhà mình xa thành phố.
Bạn còn tham gia câu lạc bộ chụp ảnh nữa, hồi đó chụp ảnh nghiệp dư đối với mình xa xỉ vô cùng luôn.
Bạn thường nói: Tôi ngạc nhiên về bà quá. Nhiều lúc nghĩ đến bà tôi cứ buồn cười.
Mình chỉ đi học để giết thời gian thôi, nên khi không có điều kiện mình không theo học nữa. Bạn và mấy người ngồi gần chỗ của mình ấy, theo học đến khi tốt nghiệp.
Mà suốt mười năm qua, khi nào bạn cũng quan tâm đến mình. Bạn thường chúc mừng nhân ngày sinh nhật, hỏi thăm dịp lễ tết có về HP không, bạn thường gọi những cuộc điện thoại dài hồi cước phí còn là điều phải cân nhắc. Có lần bạn biến mất khoảng 2 năm, rồi đến một cái Tết lại gọi, thông báo là đã có thêm một thằng cu với một ông chồng mới, rất trẻ và handsome.
Bản chất của cuộc sống là không công bằng. Mình quá ít khi gọi điện hỏi thăm về bạn. Không biết ngày sinh nhật bạn. Nếu bạn biến mất thì mình cũng thôi, không đi tìm. Bao nhiêu năm, câu trả lời trên điện thoại của mình là Vẫn thế.
Nhưng có lẽ từ bạn mình khám phá ra rằng không có ai tẻ nhạt ở trên đời, mỗi một con người đều chứa đựng những điều bất ngờ thú vị không thể nào đoán định được cũng như cần thận trọng khi đánh giá con người.
Mà mình chỉ nhớ đến bạn thôi, chứ không có ý định gọi điện, cho dù khoảng thời gian này có thể bạn vẫn đang buồn chuyện tình cảm, như lần gần đây nhất bạn nói chuyện với mình.
Vậy là không phải cứ cho đi là sẽ nhận lại, phải không bạn?
Mình viết rời rạc quá nhỉ?
Mình sẽ đặt tên entry này là "Người đọc"* nhé?
Thứ Ba, 27 tháng 4, 2010
Thứ Hai, 26 tháng 4, 2010
Mỗi năm ít nhất một lần con hãy chờ xem mặt trời mọc
Thứ Hai, 19 tháng 4, 2010
Cơ hội sống
Hồi tre trẻ, mình hay vào bệnh viện chơi với người ốm. Có lần mình thấy ở phòng cấp cứu người ta rửa ruột một cô gái vừa mới quyên sinh. Rửa ruột theo đúng nguyên tắc bình thông nhau nhé, cứ bơm nước vào một đầu rồi cho nó ra đầu kia thôi. Cảm giác đầu tiên của mình là rất thương cô gái đó. Đã phải ra tay tự chết là tuyệt vọng quá rồi, không còn đường sống nữa rồi, trong đầu mình phỏng đoán nhiều tình huống như trong tiểu thuyết, có thể có một thằng Sở Khanh đã xa bay, ha ha, ôi cái kiếp người này sao mà phù du thế.
Rồi trong đám đông tò mò đi xem đó mình nghe thấy một người nói: vớ vẩn, bao nhiêu người mất tiền để được sống.
Câu nói tình cờ nghe được không đập mạnh vào não trạng, nhưng nó từ từ đi vào trong óc và ở luôn lại đó.
Vì đúng là như thế.
Sau này, không nhớ là có lần nào mình chán sống quá hay chưa nhưng trên bước đường đời đơn độc nhiều khi tuyệt vọng vô cùng, thì mình nhớ đến câu nói ấy. Nhớ đến hình ảnh một người thân yêu nhất còn sống được thêm chút thời gian vì khát vọng sống mãnh liệt, muốn sống, ham sống, khát vọng sống.
Có những khi, ở cánh tay tự dưng xuất hiện một cục bằng hạt đỗ đen. Mình mất ngủ hai hôm rồi phi xe vào viện K làm sinh thiết. Một tiếng chờ kết quả đi bộ loanh quanh mấy con phố nhộn nhạo. Lúc ấy nghĩ nếu mình bị ung thư thì mình thưong mẹ vô cùng, ơn nghĩa sinh thành thế là không trả được, đại loại thế, rất là thê thảm.
Vì mình biết, người chết chỉ chết xong là thôi. Còn người còn lại đã phải mang gánh nặng cuộc đời, còn mang thêm cả nỗi đau khôn xiết nhớ thương và day dứt khôn nguôi.
Mà bàn về sống chết mình cũng chưa đủ trình đâu. Đầy người hiểu thấu lẽ đời mà vẫn từ chối quyền sống trong khi những thằng nghiện cứ nhe nhởn ra. Vậy thì thôi, nhủ thầm rằng năm tháng cuốn trôi, có người sống đến già, có người phải chọn điểm dừng sớm nhưng không bao giờ được đánh mất tình yêu thương, không bao giờ lãng quên niềm hy vọng.
P/S: Hôm nọ đọc bài "Cơ hội chết" bên nhà một bác, lúc đó cảm hứng dạt dào mà không có thời gian. Hôm nay ngồi gõ lại sao rời rạc ghê á.
Rồi trong đám đông tò mò đi xem đó mình nghe thấy một người nói: vớ vẩn, bao nhiêu người mất tiền để được sống.
Câu nói tình cờ nghe được không đập mạnh vào não trạng, nhưng nó từ từ đi vào trong óc và ở luôn lại đó.
Vì đúng là như thế.
Sau này, không nhớ là có lần nào mình chán sống quá hay chưa nhưng trên bước đường đời đơn độc nhiều khi tuyệt vọng vô cùng, thì mình nhớ đến câu nói ấy. Nhớ đến hình ảnh một người thân yêu nhất còn sống được thêm chút thời gian vì khát vọng sống mãnh liệt, muốn sống, ham sống, khát vọng sống.
Có những khi, ở cánh tay tự dưng xuất hiện một cục bằng hạt đỗ đen. Mình mất ngủ hai hôm rồi phi xe vào viện K làm sinh thiết. Một tiếng chờ kết quả đi bộ loanh quanh mấy con phố nhộn nhạo. Lúc ấy nghĩ nếu mình bị ung thư thì mình thưong mẹ vô cùng, ơn nghĩa sinh thành thế là không trả được, đại loại thế, rất là thê thảm.
Vì mình biết, người chết chỉ chết xong là thôi. Còn người còn lại đã phải mang gánh nặng cuộc đời, còn mang thêm cả nỗi đau khôn xiết nhớ thương và day dứt khôn nguôi.
Mà bàn về sống chết mình cũng chưa đủ trình đâu. Đầy người hiểu thấu lẽ đời mà vẫn từ chối quyền sống trong khi những thằng nghiện cứ nhe nhởn ra. Vậy thì thôi, nhủ thầm rằng năm tháng cuốn trôi, có người sống đến già, có người phải chọn điểm dừng sớm nhưng không bao giờ được đánh mất tình yêu thương, không bao giờ lãng quên niềm hy vọng.
P/S: Hôm nọ đọc bài "Cơ hội chết" bên nhà một bác, lúc đó cảm hứng dạt dào mà không có thời gian. Hôm nay ngồi gõ lại sao rời rạc ghê á.
Thứ Năm, 15 tháng 4, 2010
Vô ảnh thường giao tâm tựa thủy
Năm 2005 mình buồn vu vơ, có một bạn, hình như là bạn L của mình bốt bài này cho mình đọc.
Bài lưu truyền trên mạng khá nhiều, search cho kết quả 293.000 cho "Tâm như thủy". (0,27 giây). Google quả là một máy tìm kiếm siêu nhiên.
Từ hồi ấy mình đã không nhìn thấy tên tác giả, các bạn trên Hoathuytinh còn đòi ghi nguồn, chả lẽ ghi nguồn là Hoathuytinh hả?
"Cách đây hai năm vào ngày sinh nhật, chị nhận được một món quà từ một người bạn ở Hà Nội, một món quà mà khi mở ra chị bất ngờ quá đỗi, chỉ là ba chữ hán viết trên một tấm giấy dó giản dị: Tâm như thuỷ, với lời đề tặng:
"Tặng cho em ba chữ để tự khuyên mình. Cho dù ở hoàn cảnh nào, cho dù gặp phải bất cứ điều gì em hãy cố giữ lòng mình được thanh thản, yên tĩnh, nhẹ nhàng, trong trẻo như làn nước. Tất cả rồi cũng sẽ qua đi, như có, như không, như vui, như buồn.Tất cả đều có ý nghĩa và tất cả cũng đều vô nghĩa. Giữ lại là có, trôi đi là không. Chẳng cần vướng bận điều gì."
Vậy là đã hơn hai năm rồi, hơn hai năm chị cố làm theo lời khuyên này, thật là khó khăn để có thể làm cho tâm hồn mình được nhẹ nhàng, thanh thản, trong trẻo như một làn nước trước những khó khăn, đau khổ mà ta gặp trong cuộc sống. Có những khi chị tưởng mình phải bỏ cuộc, có những khi chị cứ cố giữ trong lòng mình những điều phiền muộn để rồi phải đau khổ vì chúng.Nhiều khi chị tự làm khổ mình vì những điều đã trôi đi rất xa, vì những người không xứng đáng với tình cảm của chị và biết bao những giọt nước mắt đã rơi trong những đêm mất ngủ.
Nhưng rồi thời gian trôi qua, chị nghiệm ra rằng mọi nỗi buồn mà ta gặp trong đời sẽ mãi mãi làm ta đau khổ nếu ta cứ nhìn vào nó để mà sống, nhưng nếu ta để cho nó qua đi và không bận tâm đến nó nữa, coi như nó chỉ là một cái vấp trên con đường thênh thang mà ta bước, một áng mây đen vụt bay qua trên bầu trời tươi sáng thì ta sẽ dễ dàng vượt qua mọi đau khổ và mỉm cười với cuộc sống còn quá nhiều khó khăn trước mặt.
Trôi qua là hết, hãy để cho mọi nỗi buồn của em trôi qua, đừng giữ lại, đừng để cho nó làm em phải mệt mỏi, phải khổ sở nữa.Nếu như vì một lí do gì đó mà một người em yêu thương bỏ em để ra đi thì cũng đừng vì thế mà rơi tõm vào đau buồn và u uất, tất cả đều có thể xẩy ra, hôm nay là như vậy, nhưng ngày mai lại khác đi mất rồi,người ta vẫn sai lầm nhưng cũng có thể sửa chữa sai lầm một khi người ta vẫn sống và còn thời gian, còn nghị lực và niềm tin yêu vào cuộc sống, vào tình người.
Sống trên cuộc đời ai chẳng muốn mình được hạnh phúc, ai chẳng muốn được mãi mãi bên cạnh những người mình yêu thương và tình yêu là điều mà ai cũng mong ước có được, nhưng cuộc sống bắt buộc ta phải sống hết mình với nó, trải qua những khó khăn và thử thách, chịu đựng những đổ vỡ và mất mát, nước mắt và nụ cười đan xen. Và chị,và em,và tất cả mọi người ai cũng đều phải tranh đấu để vươn lên và vượt qua mọi đau khổ để sống, để mang tới cho mình và người mình yêu thương những niềm hạnh phúc.
Không có một công thức chung cho tất cả mọi người để đạt được một cuộc sống hạnh phúc và vì thế trong mỗi hoàn cảnh người ta phải biết cách vượt lên, biết cách đi qua những đau khổ và đừng bao giờ chờ đợi ai giúp đỡ, thương yêu mình khi chính mình không muốn giúp mình, không biết thương yêu bản thân.
Chị không muốn em đọc bài viết này như đọc một bài học trong sách giáo khoa, giáo điều và cứng nhắc, em hãy đọc nó như đọc một lời tâm sự của người đi trước, chị chỉ là một người đi trước và muốn chia sẻ với em những gì mà chị đã trải nghiệm, bởi vì chị cũng giống em thôi, cũng từng là một cô gái yếu mềm và dễ vỡ"
Bài lưu truyền trên mạng khá nhiều, search cho kết quả 293.000 cho "Tâm như thủy". (0,27 giây). Google quả là một máy tìm kiếm siêu nhiên.
Từ hồi ấy mình đã không nhìn thấy tên tác giả, các bạn trên Hoathuytinh còn đòi ghi nguồn, chả lẽ ghi nguồn là Hoathuytinh hả?
"Cách đây hai năm vào ngày sinh nhật, chị nhận được một món quà từ một người bạn ở Hà Nội, một món quà mà khi mở ra chị bất ngờ quá đỗi, chỉ là ba chữ hán viết trên một tấm giấy dó giản dị: Tâm như thuỷ, với lời đề tặng:
"Tặng cho em ba chữ để tự khuyên mình. Cho dù ở hoàn cảnh nào, cho dù gặp phải bất cứ điều gì em hãy cố giữ lòng mình được thanh thản, yên tĩnh, nhẹ nhàng, trong trẻo như làn nước. Tất cả rồi cũng sẽ qua đi, như có, như không, như vui, như buồn.Tất cả đều có ý nghĩa và tất cả cũng đều vô nghĩa. Giữ lại là có, trôi đi là không. Chẳng cần vướng bận điều gì."
Vậy là đã hơn hai năm rồi, hơn hai năm chị cố làm theo lời khuyên này, thật là khó khăn để có thể làm cho tâm hồn mình được nhẹ nhàng, thanh thản, trong trẻo như một làn nước trước những khó khăn, đau khổ mà ta gặp trong cuộc sống. Có những khi chị tưởng mình phải bỏ cuộc, có những khi chị cứ cố giữ trong lòng mình những điều phiền muộn để rồi phải đau khổ vì chúng.Nhiều khi chị tự làm khổ mình vì những điều đã trôi đi rất xa, vì những người không xứng đáng với tình cảm của chị và biết bao những giọt nước mắt đã rơi trong những đêm mất ngủ.
Nhưng rồi thời gian trôi qua, chị nghiệm ra rằng mọi nỗi buồn mà ta gặp trong đời sẽ mãi mãi làm ta đau khổ nếu ta cứ nhìn vào nó để mà sống, nhưng nếu ta để cho nó qua đi và không bận tâm đến nó nữa, coi như nó chỉ là một cái vấp trên con đường thênh thang mà ta bước, một áng mây đen vụt bay qua trên bầu trời tươi sáng thì ta sẽ dễ dàng vượt qua mọi đau khổ và mỉm cười với cuộc sống còn quá nhiều khó khăn trước mặt.
Trôi qua là hết, hãy để cho mọi nỗi buồn của em trôi qua, đừng giữ lại, đừng để cho nó làm em phải mệt mỏi, phải khổ sở nữa.Nếu như vì một lí do gì đó mà một người em yêu thương bỏ em để ra đi thì cũng đừng vì thế mà rơi tõm vào đau buồn và u uất, tất cả đều có thể xẩy ra, hôm nay là như vậy, nhưng ngày mai lại khác đi mất rồi,người ta vẫn sai lầm nhưng cũng có thể sửa chữa sai lầm một khi người ta vẫn sống và còn thời gian, còn nghị lực và niềm tin yêu vào cuộc sống, vào tình người.
Sống trên cuộc đời ai chẳng muốn mình được hạnh phúc, ai chẳng muốn được mãi mãi bên cạnh những người mình yêu thương và tình yêu là điều mà ai cũng mong ước có được, nhưng cuộc sống bắt buộc ta phải sống hết mình với nó, trải qua những khó khăn và thử thách, chịu đựng những đổ vỡ và mất mát, nước mắt và nụ cười đan xen. Và chị,và em,và tất cả mọi người ai cũng đều phải tranh đấu để vươn lên và vượt qua mọi đau khổ để sống, để mang tới cho mình và người mình yêu thương những niềm hạnh phúc.
Không có một công thức chung cho tất cả mọi người để đạt được một cuộc sống hạnh phúc và vì thế trong mỗi hoàn cảnh người ta phải biết cách vượt lên, biết cách đi qua những đau khổ và đừng bao giờ chờ đợi ai giúp đỡ, thương yêu mình khi chính mình không muốn giúp mình, không biết thương yêu bản thân.
Chị không muốn em đọc bài viết này như đọc một bài học trong sách giáo khoa, giáo điều và cứng nhắc, em hãy đọc nó như đọc một lời tâm sự của người đi trước, chị chỉ là một người đi trước và muốn chia sẻ với em những gì mà chị đã trải nghiệm, bởi vì chị cũng giống em thôi, cũng từng là một cô gái yếu mềm và dễ vỡ"
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)





