Thứ Năm, 15 tháng 4, 2010

Cạn

Người lạc quan đến mấy thì cũng có lúc buồn.

Nhiều nghị lực thế nào thì cũng có thể bi quan.

Chicken soup nhiều khi là lý thuyết.

Khi ta cố gắng đến mấy mà vẫn ở ngoài một chỗ.

Rất rất buồn cho một cách hành xử. Mà chẳng biết đợi bao giờ cho đến kiếp sau.

Buồn quá, mang cái này ra đọc:

"Bạn thân mến!
Xin lỗi trước vì chậm trả lời nhé! Mấy ngày rồi nhà có việc nên không lướt web!
Ban có quẻ Vị tế biến Tấn.
Vị tế là khởi ( động ) lại một quá trình cũ theo cách mới. Vì bạn chẳng chịu nói rõ là hỏi về vấn đề gì nên cứ đoán mò vậy!
-Nếu là công việc thì là thời điểm của một sự thay đổi không có gì bất ngờ nhưng có lợi.
-Nếu là danh vọng thì đây là lúc xem xét lên lương lên chức mà bạn ít nhiều phải vận động hành lang.
-Nếu là tài chính thì giờ là lúc bỏ tiền ( mua nhà chẳng hạn...)
-Nếu là tình cảm thì người ta lấn át bạn hơi bị nhiều nên nếu muốn tiến xa hơn nữa bạn đành phải nhường nhịn thôi!"

Thứ Hai, 12 tháng 4, 2010

Nhảm

Bực lắm rồi đấy.
Mỗi lần đóng mở là mất recent comment.
Sửa lại thì cứ loạn cả lên.
Sao cứ phải khó khăn thế là thế nào?
Chưa kể nếu dùng VNPT thì rất là khó vào nhé.

Nhưng quả thực...

Nguyễn Hoàng Sơn


Sao lúc nào anh cũng phải làm kẻ mạnh?
Anh mệt lắm rồi!
Giá đẩy được cho ai những gì phải gánh
trong cuộc đời này
dù chỉ một lần thôi!
Sao lúc nào em cũng chỉ muốn anh vui?
Muốn anh chở che muốn anh an ủi?
Mà anh thì thèm quá là một lần hờn dỗi
Xưa, mẹ chẳng đã từng ru rín anh sao?
Làm kẻ mạnh suốt đời chẳng sung sướng gì đâu
Anh xấu hổ nếu như em biết thế
Nhưng quả thực nhiều đêm anh khóc như đứa trẻ
Rồi sớm mai lại mang bộ mặt của kẻ mạnh ra đường...

Thứ Sáu, 9 tháng 4, 2010

Lộn xộn những ghi chép

1."Bây giờ đang tháng tư
Cuối vườn chùm nhót đỏ
Cây bàng ra lá nhỏ
Xanh như là thương nhau"

Lưu Quang Vũ viết thế.
Khi lớn lên, thì mình thích thơ Lưu Quang Vũ hơn thơ của Xuân Quỳnh.


2. Tháng tư của năm 2010 đã tới được 8 ngày. Trên thế giới blog năm nay có vẻ ít bài tháng tư hơn. Mình cũng thế. Không biết hoa sưa, hoa lộc vừng, hoa ban, hoa gạo nở khi nào. Mùa đông rồi, cũng không một lần nhìn cây cơm nguội.
Trời còn mưa lép nhép tới tận 2 ngày sau thanh minh mới chịu tạnh ráo cho.
Chủ nhật này cúng bà ngoại ở trên chùa. Theo một lý thuyết nào đó, sau 49 ngày vương vấn nhân gian hồn của người chết mới thực sự lìa xa trần thế để đi về thế giới bên kia. Bà đi 11 Tết. Mình đã rất bình tĩnh. Dù thực sự thì...Nếu trên đời chỉ có một mẹ thì cũng chỉ có một bà ngoại mà thôi. Chợt nhớ ngày trước mua cho bà mấy đĩa chèo cổ, mua đĩa lậu, sau nghe mấy đứa em nói chị mua cho bà mấy cái đĩa mở ra bên trong toàn game online.

3. Sách đợt này mua về rồi quăng vào tủ. Càng ngày năng lực đọc càng giảm sút. Có vẻ rất nguy hiểm. Không bận gì cả. Sao vẫn không đọc được là thế nào?

4. Tin nhắn :" Lâu rồi không gặp, hôm qua gặp thấy em dạo này già quá, tại sao em có thể vô trách nhiệm với bản thân mình như thế được nhỉ, như thế là có tội với mình đấy"
Em xin lỗi. Quả thực em đã lãng quên bản thân mình. Mà thực ra, có lẽ em chưa bao giờ nhớ.

5. Năm năm mới ngồi với bạn. Chẳng biết cái gì khiến chúng ta luôn bận rộn. Nhớ ngày xưa năm nào bọn mình cũng họp một lần. Mình với H ở HP lên, D ở Thái Nguyên, H ở Lạng Sơn xuống. Chỉ có bạn ở HN. Bạn vẫn thế, giỏi giang và thành công, luôn làm hài lòng các bạn gái. Ngồi với bạn, nhớ những ngày xưa, ngày khan hiếm nước, ban đêm thả cái gầu xuống nghe tiếng ủm, hóa ra là có thằng nó đang bơi dưới bể. D bây giờ bị cận, đổ cho là ngày xưa đã từng dùng nước bơi của cái thằng đó. Nhớ ngày xưa ghê.

6. Đã bỏ ý định đi Đồng Văn đợt 30/4 này. Nói chuyện với một người Hà Giang, từ thị xã lên đó phải mất 4 tiếng đường đèo dốc nữa nên để đến một lúc nào đó khác. Tháng năm sẽ đi tìm một lớp học bấm huyệt, cái này hay đây, chắc chỉ mấy tháng thì xong thôi. Ghi vào đây để nhớ và không được trì hoãn.

7. Về nhà. Ngồi với C. C kể lại chuyện hôm Đại hội C được 100% phiếu, hơn cả mấy chú lãnh đạo. C kể lúc nghe kết quả C không dám cười, cứ ngồi lặng lẽ. C kể trong mấy người bầu đó có mấy người C thù lắm, ngày xưa bố C chở công nông mấy người đó hành cho khổ sở, mà ngày xưa nào có xa xôi, mới 7 - 8 năm chứ nhiêu, vậy mà họ vẫn bầu cho C. C giờ là lãnh đạo một đội gần 20 người, lính của C có những người gần về hưu rồi. Mừng cho C mà cũng thương C, chốn quan trường lắm hiểm nguy, từng là đội phó trẻ nhất rồi đội trưởng trẻ nhất, dù xứng đáng nhưng cũng phải xem là mình may mắn C ạ. C hơn tuổi nhưng là bạn, là đồng nghiệp và là em con cô của mình. Nói chuyện với C nhớ ngày xưa lắm, thích đi làm lắm, lăn xả, quyết liệt, tình đồng đội, tính hy sinh, nguy hiểm, chiến thắng, trả giá. Mà vui.


8. Về nhà. Chờ bạn hết tiết dạy thêm ở một trường đại học địa phương rồi mới ngồi cà phê. Bạn đi dạy ở một trường dân lập là thu nhập chính. Nói, ở trường tao không bao giờ có tiêu cực nhé, nên học sinh nó học tốt lắm. Còn ở đây, cái trường công lập này, nó trả có 30 nghìn một tiết, mà tiền lậu nó đưa gấp mấy lần, nên học sinh nó chẳng học hành gì cả, chán lắm, thế thì sao ra đời nó khá được. Mà mình đi dạy thêm là vì tiền. Mày thường từ chối khi nào? Khi cần dạy cho những đứa nứt mắt ra đã có suy nghĩ rằng tất cả có thể mua được bằng tiền.