Thứ Sáu, 11 tháng 9, 2009

Một đoạn chát

(.........)

nguoilavuaden: mà bọn đấy thích danh hão nhở
Nặc danh: uh
Nặc danh : À, hôm vừa rồi cái ... bên ......đòi đến viết bài về anh
Nặc danh: anh chối nhưng nó cứ đòi gặp
nguoilavuaden: thế à
nguoilavuaden: thế số tháng sau anh lên live show à
nguoilavuaden: hí hí
Nặc danh: anh mơi ra quán nước, nói ba lăng nhăng một hồi rồi nói Anh tò mò muốn biết em là ai thôi, chứ ạnh ko cung cấp thông tin về anh cho em đâu,
Nặc danh: anh ko thích xuất hiện, hơn nữa anh cũng chẳng là ai cả
Nặc danh: nên đừng hỏi gì về anh, anh nhạt nhẽo và chán đời lắm
Nặc danh: sau đó 2 đứa toàn ngồi nói chuyện về gia đình con cái bố mẹ he he
Nặc danh: Về nhắn tin bảo anh gửi cho nó các bài anh đã viết, anh cóc gửi
Nặc danh: Đã xin lỗi sẵn là anh sẽ làm em thất vọng đấy, nó bảo chưa gặp một ai như anh, lên một tờ báo có số lượng độc giả lớn như vậy mà chối đây đẩy ra, trong khi nhiều người muốn xuất hiện lắm
nguoilavuaden: dù thế thì tháng sau anh vẫn lên live show đấy
Nặc danh: ko
Nặc danh: anh ko đồng ý rồi mà
Nặc danh: có biêt gi về anh đâu mà viết
nguoilavuaden: nhưng chị ấy lấy liên lạc từ đâu ra
Nặc danh: quân của anh ..... mà
Nặc danh: anh ... bẩu nó đi viết
Nặc danh: anh mới gọi cho ạnh .... hôm đó, là anh yêu em thì đi uống rượu thôi, đừng bôi nhau lên làm gì
nguoilavuaden: em có mơ ước cả đời cũng chả được lên đâu đâu, nhưng giả sử em bây giờ mà lên báo một cái nhá
nguoilavuaden: thì bị đì xuống địa ngục ngay
nguoilavuaden: chưa lên báo đã bị cho ngồi bệt rồi, hu hu
Nặc danh: đúng rồi
Nặc danh: anh thế nào thì tự anh biết, chả cần ai khen chê đàm tiếu làm gì
Nặc danh: cũng ko vì thế mà uống rượu nhiều hơn
Nặc danh: đúng không cô?
nguoilavuaden: đúng òi
Nặc danh: thế nhé
nguoilavuaden: vầng
Nặc danh: anh đi đón ... đây, đi học nửa ngày mà
nguoilavuaden: bi bi
Nặc danh: bb

Thứ Tư, 9 tháng 9, 2009

Giữ liên lạc với một ai đó

Đã bao giờ bạn mở list trên điện thoại của bạn xem từ trên xuống dưới rồi bắt gặp một số tên người mà bạn không nhớ họ là ai, họ ở đâu ra, bạn đã từng liên lạc với họ theo cách nào, công việc, giao tiếp hay tra cứu, tư vấn?
Tôi thường dùng loại điện thoại cầm tay đời thấp nhất. Cái đt cũ của tôi, 1100i hình như chỉ nhớ được 100 số, nên thỉnh thoảng khi tôi save một số đt mới nào đó, nó hay hỏi bạn có đồng ý replace một số cũ hay không. Nếu tôi bảo yes thì nguy to, đã có lần nó xóa béng mấy số trên cùng, bắt đầu bằng chữ A, tức là một anh nào đó:))
Vậy nên thỉnh thoảng tôi hay lẩn mẩn xóa đi vài số mà tôi không nhớ họ là ai. Theo xã giao chúng ta hay gặp gỡ, trao đổi số điện thoại rồi thôi. Xóa vài lần rồi tôi hạn chế lưu số điện thoại. Tôi nghĩ, âu cũng là điều bình thường. Công việc thì đã có danh bạ nội bộ; bạn bè thân thiết thì nhớ; gia đình thì chính mình đi lấy số. Nếu mà có một anh nào đó thì tôi lập tức nhớ ngay không cần lưu.
Chị Cúc Phương là bạn của tôi trên yahoo 360. Có lần tôi vào Đà Nẵng gửi lời thăm chị qua một người quen. Mấy hôm sau chị nhắn sao vào Đà nẵng mà không báo cho chị biết, chị sẽ mời đi cà phê, cuối lời nhắn chị cho số điện thoại của chị.
Tôi chủ quan nghĩ không biết bao giờ mình mới đi được Đà Nẵng chơi lần nữa. Nếu vào chắc tôi sẽ liên lạc với a P đồng nghiệp của chị trước, hỏi anh P là ra chị ngay, số của a P thì mình hỏi một cái ra ngay, mà không thì chạy vào yahoo 360 là ra ấy mà.

Ai dè, yahoo 360 đóng cửa, mà tôi quên mất không lưu.
Hôm nọ chát, chị hỏi còn giữ số của chị không. Tôi gõ nhanh là em nhớ chứ, số chị 0904 với cái gì dễ nhớ lắm mà trong lòng quê độ thê thảm.

Điện thoại của tôi bây giờ lưu được hơn 100 số rồi.

Hãy giữ liên lạc với một ai đó; dù là chỉ trong list điện thoại.

Ngày của bố

Hôm nay ngày 9 tháng 9 năm 2009. Một con số đẹp.
Hồi xưa bọn HHT có đợt chọn ra ngày của bố. Ngày 9/9 được chọn.
Chúc mừng ngày của bố, he he.

Thứ Ba, 8 tháng 9, 2009

Quán mới

Ở Khúc Hạo có một quán cà phê tên là Chim Xanh. Quán đẹp, nhiều cây xanh, giảm giá suốt đời cho khách hàng là nữ, phải cái nhân viên phục vụ chậm. Cách đây 5 năm quán còn vắng, ngồi rất khoái, bây giờ quán lúc nào cũng đông khách, toàn dân văn phòng, và có gắn biển khách hàng tự bảo quản xe.
Bên cạnh cà phê Chim Xanh là một ngôi nhà cổ vườn rộng sân sâu bỏ hoang rất nhiều năm, mình hay ngồi trên tầng hai quán nhìn sang để tìm dấu vết của sự sống ở đó, hình như cũng có, nhưng thưa vắng lắm, rêu mọc khắp nơi, cây cối chen nhau mọc, có cả cây chuối tây, nghe đồn mấy nhà ở đây là nhà của các bác trước ở Bộ Chính trị. Mình luôn có ý nghĩ hôm nào uống cà phê tiện thể sẽ mang cái máy ảnh chụp cái nhà gần hoang đó, nhỡ đâu chụp được cả con sóc đu từ bên cây xoài bên kia sang. Gọi là nhà hoang giữa lòng thành phố.
Nhưng hôm nay vừa đi bộ qua thì thấy nhà cổ đó đã sửa cổng cho rộng ra và mở hàng cà phê fast food ròi. Chắc có bọn nào đi uống thấy Chim Xanh đông khách quá rồi nó gạ được chủ nhà ấy cho thuê địa điểm kinh doanh.
Tiếc quá. Nhà đó để hoang bao nhiêu năm, đã nhịn được đến bây giờ thì nhịn hẳn, lại còn....